t mưa đâu”.
Lái xe thấy cô ôm con đi ra,hỏi: “Tiểu tiểu thư sao thế?”. Cô “ừ” một tiếng nói: “Tiểu tiểu thư ngủ rồi”. Lái xe nghe cô nói vậy liền hỏi tiếp: “Vậy cậu Tư vẫn ổn chứ?”.Tĩnh Uyển lại “ừ” một tiếng nói: “Anh đưa tôi đến một nơi”.
LỜI KẾT (3)
Đường rất xa đi rất lâu rất lâu,trên phố vắng lặng không người, thỉnh thoảng thấy một chiếc xe lướt qua, từng chiếc đèn đường lướt qua cửa xe, lặng lẽ sáng rực, dần dần tối đi. Cô ôm chặt con gái vào lòng, giống như vẫn là một đứa bé sơ sinh rất nhỏ rất nhỏ. Cô vẫn không nhớ tiếng khóc đầu tiên của con gái, trong lúc vô cùng kiệt sức, cô nhìn thấy khuôn mặt đỏ hồng, cô tưởng đâu đó sẽ là hạnh phúc vĩnh hằng của cả đời cô.
Ngoài cổng có lính gác, nhìn thấy xe dừng lại,lập tức ra hiệu không dừng xe. Cô tự mình mở cửa xe, ôm con gái xuống xe. Cổng lớn có hai chiếc đèn chiếu sáng như ban ngày,nước mưa trên tóc cô lấp lanh như sao.Gió lành lạnh thổi tung tà áo sườn xám, mái tóc dài rối tung của cô bay trong gió. Cô hỏi: “Mộ Dung Phong đâu?”.
Lính gác đang chuẩn bị tức giận, người trực ban bên trong đã nhận ra cô, vội kêu người điện thoại, tự mình ra đón: “Doãn tiểu thư”.
Ánh mắt cô trống rỗng,như là không thấy bất cứ ai: “Mộ Dung Phong đâu?”.
Người đó nói: “Tổng tư lệnh bệnh rất nặng, bác sĩ nói là viêm phổi”.
Trong giọng nói của cô chất chứa sự lạnh lẽo thấu xương : “Mộ Dung Phong đâu?”.
Người đó không có cách nào đành đáp: “Xin Doãn tiểu thư đợi chút”. Ôn Trung Hy đã nhận điện thoại lập tức đi ra,thấy dáng vẻ của cô hốt hoảng: “Doãn tiểu thư”.
“Mộ Dung Phong đâu?”.
Ôn Trung Lập đáp: “Tổng tư lệnh không ở đây”.
Tĩnh Uyển “ừ” một tiếng,bỗng nhiên cười thật tươi,cô đã như điên như dại,nụ cười này lại tươi rực rỡ,tuyệt mỹ rung động khiến người ta không nói nên lời.Trong phút Ôn Trung Hy thất thần,cô đã lao thẳng vào trong.Ôn Trung Hy không ngăn kịp,đuổi theo hai bước: “Doãn tiểu thư!Doãn tiểu thư!”.
Cả đường vào là gạch xanh củ kỹ,căn nhà đó có giếng trời,trồng một cây mai,một cây hải đường.Lá xanh um tùm,che một góc nhà.Dưới hành lang xếp rất nhiều chậu hoa,hai bên cỏng vòm có một đôi trống đá,bên trên vẫn thấy được hoa văn lờ mờ…Vẻ mặt cô ngẩn ngơ,loạng choạng ,lảo đảo,càng đi càng nhanh.
Ôn Trung Hy lo lắng vạn phần: “Doãn tiểu thư nếu cô cứ đi tiếp, đừng trách tôi vô lễ”.Tĩnh Uyển mỉm cười: “Họ Ôn kia anh thử động vào một sợi tóc của tôi xem, tôi đảm bảo tổng tư lệnh của các anh sẽ lột da anh”. Ôn Trung Hy hơi chần chừ, cô đã đi qua cửa vòm: “Mộ Dung Phong! Anh ra đây cho tôi! Mộ Dung Phong…”.Giọng nói thảm thiết vọng đi trong nhà, Mộ Dung Phong tuy cách một căn nhà vẫn lờ mờ nghe thấy, lập tức buộc miệng gọi một tiếng: “Tĩnh Uyển”.
Ôn Trung Hy cũng không kiêng dè nữa, đẩy Tĩnh Uyển ra ngoài: “Doãn tiểu thư tổng tư lệnh không ở đây”. Tĩnh Uyển vung tay tát một cái, đập vào cằm anh ta, anh ta đâu dám tát lại, tay chỉ giữ chặt hơn: “Doãn tiểu thư chúng ta ra ngoài nói chuyện”. Bỗng nhiên có người từ sau hét lên như sấm rền: “Buông cô ấy ra!”, tất cả cảnh vệ đều dừng tay, Ôn Trung Hy thấy Mộ Dung Phong đã ra ngoài cũng đành buông tay ra.
Tiếng mưa rào rào, giọng nói cô như mơ: “Bái Lâm, Bái Lâm là em, em về rồi”. Giọng nói mơ hồ, trong đêm tĩnh lặng như vậy, đẹp đẽ rung động khó nói thành lời. Mộ Dung Phong thấy cô tươi cười như hoa, trong lòng đau đớn, cô chầm chậm đi đến gần anh, cẩn thận mở chiếc áo khoác trong lòng ra: “Anh xem, em đem ai đến thăm anh này”. Ánh đèn hành lang chiếu vào khuôn mặt bê bết máu của đứa trẻ, sự kinh ngạc không nói thành lời. Anh không kìm được lùi lại một bước, cô lại bất ngờ đưa tay ra, trong tay là khẩu súng nhỏ khảm ngọc, anh theo bản năng gào lên một tiếng, cô đã ngược tay đặt lên ngực trái, “Pằng” một tiếng ấn cò súng.
LỜI KẾT (4)
Máu tươi bắn vào mặt anh, anh lao đến chỉ kịp ôm chặt lấy cô, cơ thể cô mềm nhũn, máu nhanh chóng thấm đẫm áo anh, cả cơ thể anh ngây như phỗng, chỉ ôm chặt lấy cô. Cô co giật, thở thoi thóp, khóe miệng run rẩy dữ dội, anh vội vả cúi đầu xuống, giọng cô còn nhẹ hơn tiếng mưa: “Mộ Dung Phong… đứa bé năm nay bảy tuổi…con bé là…con bé là…”. Hơi thở thoi thóp của cô giống như mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào nơi sâu nhất của trái tim anh, cả cơ thể anh đang run, cô lại đang mỉm cười, dùng toàn bộ sức lực cuối cùng: “Là của…”. Hơi thở nghẹn lại, đứt đoạn đầu hơi nghiêng đi, không còn âm thanh gì nữa.
Máu men theo cánh tay chảy xuống từng giọt từng giọt, anh như ngây dại.
Tiếng mưa rả rích như gõ vào trong tim, khiến anh nhớ đến trước đây rất lâu rất lâu, vào cuối xuân cả vườn là cánh hoa bay phất phơ, giống như tuyết rơi, mẹ anh đã bệnh rất nghiêm trọng. Anh đi thăm bà hôm đó tinh thần bà không tốt,dưới cửa sổ phía Nam vô số cánh hoa bay qua,ánh mặt trời lặng lẽ, từng cánh từng cánh tình cờ bay vào cửa sổ. Trong phòng chỉ sực mùi thuốc, chỉ thấy mẹ ho vài tiếng,lúc đó bà đã rất gầy,những ngón tay khẳng khiu,bà dịu dàng hỏi anh vài chuyện. Anh học được khúc nhạc từ mấy cảnh vệ, hát cho bà nghe. Bà tựa trên chiếc gối lớn,cười nghe anh hát, đâu ngờ, đó là lần đầu tiên bà nghe anh hát,