và cũng là lần cuối cùng.
Đã nhiều năm như vậy, anh không còn hát cho người khác nghe nữa. Anh nói: “Anh thật sự không biết hát”. Cô lại không chịu buông tha: “Em sắp đi rồi ngay cả việc nhỏ như vậy anh cũng không đồng ý với em?”. Anh thấy cô tuy cười nhưng trong mắt vẫn là sự hoảng hốt bất lực. Cuối cùng anh mềm lòng cười nói: “Em muốn anh hát thì anh sẽ hát”.
Lúc này tuyết càng ngày càng rơi nhiều, như rắc muối bay phất phơ, gió trong núi mạnh, kèm theo bông tuyết đập vào hai người. Anh ôm chặt cô dường như muốn dùng hơi ấm của mình để che chắn gió lạnh cho cô. Anh hát nhỏ bên tay cô: “Ra khỏi Nghi Sơn có một con đường nhỏ, cây đào trồng đối diện cây liễu. Chàng trồng cây đào nàng trồng cây liễu, cô gái nhỏ cây đào không nở hoa, cây liễu nở hoa”.Gió lạnh ù ù xọc thẳng vào trong miệng, giọng anh kẹp trong gió: “Nước sông dâng nhấn chìm mỏm đá, đứng trên đài cao trên đỉnh mỏm đá. Đứng trên đài cao trên đỉnh mỏm đá. Đứng trên đài cao trông xa, cô gái nhỏ cô gái nhỏ sao nàng không đến…”.
Trong tiếng gió vô số bông tuyết đang rơi, giữa trời đất như dệt thành một tấm rèm tuyết, giọng anh thấp dần, cứ thế ôm chặt lấy cô, mắt cô ngân ngấn nước mắt: “Anh nhất định phải sớm phái người đến đón em…đến lúc đó em…”.
Chỉ là nói: “Em đợi anh đến đón em”.
Trong phòng không hề bật đèn, cửa khép hờ hành lang có một cây đèn treo, ánh sáng vàng vọt xuyên qua từ khe cửa, rọi một quầng sáng màu vàng nhàn nhạt lên chiếc ghế sôfa. Cẩn Chi từ ngoài vào mắt rất lâu mới thích ứng được bóng tối trong phòng. Mưa ngoài cửa sổ đã tạnh từ lâu, hơi nước ẩm ướt vẫn len qua cửa sổ tràn vào,đem theo cái lạnh đêm thu. Ánh trăng trắng mờ xuyên qua khe cửa, lạnh lùng như bạc.
LỜI KẾT (5)
Trong bóng tối bóng cô như chiếc kéo, một lúc lâu sau mới mở miệng, giọng nói hơi khàn: “Sao rồi?”.
Hà Tự An nói: “Tổng tư lệnh vẫn không chịu”.
Cẩn Chi lại trầm mặt một lúc sau mới nói: “Tôi đi gặp anh ấy”.
Hà Tự An nói: “Theo Tự An thấy, phu nhân…lúc này không tiện…”.
Cẩn Chi nói: “Làm gì có hơi sức để anh ta làm bừa như thế, anh ta đã muôn gây chuyện, tôi sẽ cùng chơi với anh ta”.
Cô mặc một chiếc áo màu đen, cổ áo có cài một cái ghim đính kim cương,dưới ánh đèn mờ đục,nó giống như một giọt nước mắt,mắt cô cũng lấp lánh trong bóng tối,Hà Tự An biết không ngăn được,đành nghiêng người nhường đường,nói nhỏ: “Phu nhân, đừng tranh luận với tổng tư lệnh, hôm nay ngài ấy mất tự chủ”.
Cẩn Chi không hề nói gì, người hầu đã giúp cô mở hai cánh cửa thông vào trong, trong phòng rộng lớn âm u,chỉ có ánh trăng trắng mờ lọt vào qua cửa sổ, cô lờ mờ nhìn thấy Mộ Dung Phong cúi đầu nhìn trên ghế sôfa, quay mặt lại ra lệnh cho người hầu: “Bật đèn”. Người hầu chần chừ nói: “Tổng tư lệnh không cho bật đèn”.
Cẩn Chi thấy anh ta trả lời như vậy,đưa tay ra bật đèn, ánh sáng bỗng nhiên ập đến khiến Mộ Dung Phong ngẩng đầu lên, Cẩn Chi thấy đôi mắt anh trừng lên toàn màu đỏ, giống như con thú tuyệt vọng nhất, trừng trừng nhìn cô. Tim cô bỗng nhiên lạnh đi, chưa kịp phản ứng anh đưa tay lên, khẩu súng trong tay sáng lóa, chỉ nghe mấy tiếng pằng pằng, trong chốc lát đèn liền tắt, trước mắt tối trở lại, tiếng thủy tinh vở từ trên đèn rào rào rơi xuống.
Cẩn Chi bị thủy tinh bắn vào tay, vô cùng đau đớn. Cô đi lên mấy bước, dưới chân mảnh đèn vỡ giẫm lên kêu xào xạo, còn anh ngồi đó, như một bức tượng, dùng hai cánh tay ôm chặt lấy, ôm thặt chặt người trong lòng, dường như hễ buông tay cô ra là có người đoạt mất cô ấy.
Nhờ ánh trăng Cẩn Chi mới nhìn rõ khuôn mặt Tĩnh Uyển trong lòng anh như đang ngủ say, trên mặt vẫn mỉm cười, chỉ là trong ánh sáng trăng trắng nhạt, nụ cười ấy càng kì lạ khó diễn tả thành lời. Cô không kìm được lạnh run cả người, giọng Mộ Dung Phong thấp trầm: “Cút đi”.
Cô không hề dừng bước, anh giơ tay lên bắn hai phát, đạn lướt qua tóc mai cô, mùi thuốc súng gần như thế, người hầu sợ xanh mặt: “Phu nhân”. Cô vẫn không dừng bước, anh ngồi quay lưng lại với cửa sổ, trên vai đều là ánh trăng lạnh lẽo, như một lớp bạc bao lấy cả cơ thể anh, như nước bạc trải đầy đất, còn anh chỉ ôm chặt người trong lòng. Vạt áo anh toàn là vết máu khô, từng vết lớn nối từng vết lớn màu đen, trên tay anh cũng toàn là máu khô, giống như hoa màu đâm, nở rộ từng đóa từng đóa, nở khắp trời khắp đất chỉ một màu tím tối đậm đó. Trong lòng anh, khuôn mặt cô lại rất sạch sẽ, giống như đang ngủ, anh ôm cô với vạn phần yêu thương, cứ thế ngồi ở đó, ánh trắng bên ngoài cửa sổ chầm chậm chảy xuống vòng tay anh, anh không động đậy, dường như sợ cô tỉnh giấc,cô ngủ ngon như thế,ngon giấc như thế,kệ cho anh chăm chút, kệ cho anh ôm ấp.
Nhiều năm như thế rồi, nhiều năm như thế, cô cuối cùng đã là của anh, luôn là của anh, không ai có thể cướp đi được.
Cẩn Chi nói: “Người đã chết rồi, anh còn phát điên gì hả?”.
LỜI KẾT (6)
Cô lại dám nói như thế, anh nghiệng mặt tát một cái, Cẩn Chi tránh không kịp, bị đánh mạnh vào mặt. Trong cơn đau đớn nước mắt nóng nhanh chóng trào ra, cô luôn cho rằng mình không rơi lệ, cô ngẩng mặt lên, ngẩng lên chút nữa, cố gắng nhẫn nhịn cơn giận này,