,nắm chặt cửa như muốn ngả xuống,đau đớn ập đến từng đợt,trước mắt là một khoảng trắng xóa.Mấy gã đó vừa cười vừa đi đến gần,trên trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh,cắn chặt răng: “Tôi là người thân của sư đoàn trưởng Lưu”.
Tên lính già đó sững người một lát,cười chế giễu: “Nói năng xằng bậy!Mày là người thân của sư đoàn trưởng,còn là ông lớn của sư đoàn trưởng Lưu ấy!”.Một tên khác cười ha ha.Tĩnh Uyển đau đớn gần như không nói nổi,một tay ấn trên bụng,một tay khác nắm chặt cửa phòng.Cô biết rõ nếu đưa ra giấy thông hành đặc biệt ra e rằng hành tung của mình sẽ bại lộ.Nhưng tình cảnh cấp bách trước mắt,đành cố dùng chút sức lực cuối cùng lấy tờ giấy đó,run rẩy đưa ra.
Tên đó không biết chữ,tiện tay đưa cho người đi cùng: “Ông lý ông đọc xem”.Tên họ lý đó nhận lấy đọc: “Nữ quyến Lưu phủ,đặc biệt phê chuẩn thông hành,được đi qua tất cả các trạm gác…”.Lướt mắt một chút đã thấy con dấu đỏ phía dưới,là hai chữ triện “Bái Lâm”.Tên họ lý đó biết chút chữ nghĩa văn vẻ,từng làm việc trong bản doanh,trong quân đội phàm là tài liệu mật gửi gửi đến và đi,Mộ Dung Phong đều đóng dấu ở phía dưới,cho nên hắn nhận ra con dấu đó,giật bắn mình theo bản năng “dập” một tiếng đứng thẳng,đưa tay lên hành lễ.
Tĩnh Uyển đau đến mức đầu toét hết mồ hôi,chỉ thấy trời đất quay cuồng,dựa ở đó thở nhẹ,nhưng mỗi lần thở đều khiến bụng đau đớn.Mấy tên đó nhìn nhau,rồi cùng nhìn tờ giấy lệnh,không biết nên rút lui thế nào.Cô gần như sắp khóc: “Cút hết đi”.Mấy tên đó như được ban đại xá,nửa đi nửa giật lùi lủi ra ngoài.Những người khách khác đều nhìn cô như nhìn quái vật,vẫn là người hầu phòng to gan đó lên dìu cô.Cô đi về phòng,răng cắn chặt trên môi thành môt vết hằn,trọng lượng toàn thân cô hầu như đè xuống cánh tay người hầu phòng,người đó thấy cơ thể cô không ngừng run lên,chỉ sợ xảy ra chuyện,trong lòng cũng vô cùng sợ hãi,cô lấy ra một tờ ngân phiếu nói: “Đây là tiền phòng,phiền cậu gọi giúp tôi một chiếc xe,còn lại cậu giữ lấy”.
CHƯƠNG 27 (5)
Người hầu phòng đó thấy cô thân gái một mình,lại ốm suốt vô cùng đáng thương,nhận lấy tiền đồng ý đi gọi xe giúp cô.xe chưa đến bỗng nhiên mấy binh sĩ trị an đó quay lại.Vừa thấy cô chúng liền hét lớn ra lệnh: “Đưa giấy thông hành đây”.Cô biết tình hình không ổn,bụng lại đau như dao cắt,đau đến mức ngay cả sức lực để nói cũng không có.Tên họ Lý đó đã giằng tờ giấy thông hành,nói: “Đây nhất định là giả,người thân của sư đoàn trưởng Lưu sao có thể ở nơi như thế này?Tôi thấy cô chắc chắn là gián điệp trà trộn vào thành”.Tĩnh Uyển ấn chặt tay vào bụng,mồ hôi lạnh theo tóc mai lăn xuống,chỉ thấy giọng của hắn,lúc xa lúc gần,ngay cả mặt bọn chúng cũng không rõ.
Mấy tên đó hùng hổ như lang sói ,không phân trần gì,lôi cô ra ngoài.Cô đã yết ớt đến cực điểm,đành kệ cho họ đưa mình đến đồn trị an,vừa bước vào cửa đã không chịu đựng được ngất đi.Gã lúc trước bị cô tát liền mắmg nhiếc rồi đá cô một cái: “Con thối tha biết giả chết thật”.Cú đá đó trúng vào sườn cô,cô ho nhẹ,đau đớn tỉnh lại.Chỉ nghe bên cạnh có người nói: “Lục tư lệnh nói rồi,giam vào rồi hãy nói”.Sau đó phía sau đầu đau đớn,cô bị người ta nắm tóc kéo dậy.Một tên khác dùng tay đẩy mạnh phía sau,cô loạng choạng đi về phía trước,hắn nhốt cô vào ngục “lạch cạch”,tiếng khóa cửa vang lên nhốt cô lại.
CHƯƠNG 28
Chương 28
Vì tổ chức tiệc hỷ nên trong đại soái phủ ngay cả các cành cây cũng treo đầy cờ màu,trang trí vô cùng đẹp mắt.Sau lễ đường có một sân khấu kịch,vì vị trí không đủ rộng cho nên nhấc tạm cổng ra sau,sau đó đưa đường dẫn hơi ấm vào,xung quanh cổng đặt vô số chậu hoa mẫu đơn đang nở rộ,chiếc cổng đó được không khí ấm phả lên,khí xuân mơn mởn,hương hoa kèm theo hương phấn son,rực rở sắc màu,muôn hình muôn trạng trong tiếng nhạc véo von trên sân khấu.
Mộ Dung tam tiểu thư thấy Vương Đạo Nghĩa –thư kí riêng của Mộ Dung Phong đang đi bên ngoài,liền vẫy vẫy tay gọi anh ta,Vương Đạo Nghĩa tươi cười hỏi: “tam tiểu thư có gì sai bảo?”.Mộ Dung tam tiểu thư nói: “Hôm nay Lô Ngọc Song cũng đến,cậu phải giữ sĩ diện cho tôi,đẩy kịch của cô ấy về phía sau chút”.Vương Đạo Nghĩa “ôi chao” một tiếng nói: “tam tiểu thư chỉ cần bảo cô ta hát là được,sao còn phải cố ý nói vậy”.Tam tiểu thư cười nói: “Cậu là người điều hành kịch mà,đương nhiên tôi phải nói với cậu một tiếng,để cậu có sự chuẩn bị”.Vương Đạo Nghĩa cười nói: “Tam tiểu thư nói vậy quả thật muốn giết chết tôi rồi.Tam tiểu thư đã mở miệng vậy thì để kịch của chủ Lô xuống thứ hai từ cuối lên có được không?”.Chỉ nghe thấy trên sân khấu vở kịch Mai Phi đang hát đến đoạn “mở thư ra mà lòng đau như cắt,da diết nhớ khi xưa ta vui đùa bên nhau,ân tình sâu đậm nào đâu phải tơ sen kia dể đứt,lẽ nào gió thu chưa đến quạt đã vứt đi rồi”.Tam tiểu thư không nhịn được cười nói: “Đây là kịch của tên nghiệp dư nào chọn thế?”.Vương Đạo Nghĩa cười nói: “Kịch diễn trước đều là những bài sở trường.Nghe nói Mai Phi là vở kịch sở trường nhất của ông chủ Kỷ,tư lệnh Lưu chọn bài này,ông ta là người thô lỗ,chỉ biết người đó hát hay,chứ đâu hiểu gì”.Tam tiểu thư nghe anh ta nói vậy,cười một tiếng,liền quay