ặt như chết lặng.“Ngay cả giây phút cuối đời mà chị ấy cũng chỉ có thể cầu cứu người mới quen chưa được bao lâu là tôi đây…” Tôi hỏi, “Cuộc hôn nhân của hai người có vấn đề gì hay không?”.Phương Thư hắng giọng: “Phải tuyên án rồi”.Tôi quay người rời đi, không ở lại nghe tuyên án mà đi thẳng ra khỏi tòa án. Những lời muốn nói tôi đã nói rồi, nút thắt trong lòng đã được tháo gỡ, với Lục Khiêm mà nói, phán quyết của tòa án chẳng thể cho y giác ngộ ra được điều gì, còn với Lâm Tuyết mà nói, điều chị muốn hẳn cũng không phải là để Lục Khiêm bị tuyên án ở mức cao hơn.Một câu xin lỗi có lẽ có thể tháo gỡ được kết mọi hiểu nhầm giữa hai người họ. Nhưng bây giờ người nên nói không có cơ hội nói, người nên nghe cũng chẳng thể nào nghe được.Tôi ra khỏi tòa án, trong lòng nghèn nghẹn, tôi chậm rãi bước đi không mục đích, bất giác đã đi tớỉ trước cửa hàng đồ ngọt Phương Dĩnh đang làm thêm.Cậu cửa hàng trưởng đẹp trai mỉm cười gọi món cho tôi, khi Phương Dĩnh bê bánh ngọt tới cô bé cười rất vui vẻ: “Chị, lâu rồi không gặp!”.Nụ cười đầy sức sống của cô bé làm tôi vui lây, cũng không khỏi cong môi tủm tỉm cười: “Lâu rồi không gặp em, chú chó trắng mang thai đó ở nhà em vẫn tốt chứ?”. Nhắc tới chuyện này, Phương Dĩnh lại phấn khởi, thấy khách trong cửa hàng không nhiều lắm, bèn dứt khoát ngồi xuống nói chuyện với tôi.“Bé ấy khỏe lắm chị, nhưng cứ hay gầm gừ với anh trai em, hình như nó ghim thù chị ạ, lần trước anh trai em ngồi trên ghế đọc tài liệu, nó cứ im im chạy tới dưới chân anh ấy mà tè, nước tiểu bắn vào giày da, anh trai em tức tới nỗi nghiến răng nghiến lợi, suýt nữa lại vứt nó đi, em xin mãi mới được đó”.Tôi không kìm được mà bật cười thành tiếng.Phương Dĩnh lại kể: “Nhưng bụng bé ấy đã to lên nhiều lắm rồi, mấy hôm nay đi đứng hơi bất tiện, chị có muốn tới nhà em xem không?”.Tôi xoa xoa lên hai cái dấu còn in trên tay mình, vội vàng lắc đầu.“Đúng rồi”. Phương Dĩnh như chợt nhớ ra cái gì, chộp lấy tay tôi nói: “Cái anh lần trước tới nhà em là bạn trai của chị ạ?”. Thấy mặt tôi có vẻ hoang mang, Phương Dĩnh hớn hở nói: “Cái anh cực cao cực đẹp trai, mắt nhìn người ta như phóng dao ấy ạ”.Khóe miệng tôi giật giật, đại khái cũng biết người cô nhóc nói tới là ai. Tôi day trán, không biết nên giải thích với Phương Dĩnh như thế nào về mối quan hệ giữa tôi và Tần Mạch.“Thật đúng là người đàn ông tuyệt vời chị ạ, giỏi hơn trai em nhiều, chị này, lựa chọn của chị không sai đâu”.Thấy Phương Dĩnh ra vẻ sùng bái, tôi buột miệng hỏi, “Anh ta tới nhà em làm gì thế?”.“Thì tới nhà xin lỗi đó, anh ấy nói trước đây hiểu nhầm anh trai em có quan hệ với chị, kích động nên ra tay đánh người, sau đó lại nói không biết nên mua gì, bèn dứt khoát đưa phong bì…”. Phương Dĩnh nuốt nước bọt, “Phong bì cực to luôn…”.Nghe xong, tôi lại sững sờ ra một lát: “Anh ta? Xin lỗi?”.“Vâng ạ, quá khách sáo luôn, lễ lạt chu đáo, khiến bọn em cũng ngường ngượng. Vốn dĩ chuyện chú chó lần này cũng liên lụy tới chị bị cắn một nhát”. Phương Dĩnh nhìn đồng hồ, “Chờ lát nữa anh em tới đón em, chúng ta cùng đi ăn bữa cơm chị nhé, coi như bồi thường cho chị”.Tôi đang xua tay nói không cần, thì có bóng người đi ngang qua cửa kính ở bên ngoài, tôi quay đầu lại nhìn, Phương Thư đã đứng ở cửa rồi.Khi ngồi trong một quán ăn Trung Quốc bình thường, Phương Dĩnh còn liên tục khen ngợi Tần Mạch, tôi cứ im lặng vùi đầu và cơm, trong lúc đó, Phương Thư cũng thi thoảng chêm vào một câu: “Cô Hà, nếu cô không quên được người như thế thì cũng rất bình thường”.“Em thấy anh ấy cũng rất quan tâm tới chị, nói thật lòng, em thấy giờ chị thực sự không cần thiết phải đi xem mặt nữa đâu”.Tôi nghĩ thầm trong bụng, hai anh em nhà này chắc chắn là bị cái phong bì to lắm lắm kia của Tần Mạch mua chuộc rồi, bèn không thèm quan tâm tới họ nữa, bụng bảo dạ, tôi có rung động chút đỉnh trước Tần Mạch, nhưng vẫn chưa đủ rung rinh tới mức có thể làm lại từ đầu với hắn, dù mấy người có nói như thế nào thì tôi cũng phải giày vò hành hạ hắn trước cái đã.Ăn cơm xong, Phương Thư lái con xe Benni đưa tôi về nhà trước. Tôi đọc địa chỉ nhà Tần Mạch, Phương Thư nheo mắt lại quan sát tôi hồi lâu.Đến nơi, trước khi tôi xuống xe, anh ta vứt lại một câu chẳng mặn chẳng nhạt cho tôi: “Vụ án như hôm nay lúc nào cũng khiến người ta thấy tiếc nuối. Nhưng tôi thấy người tên Lục Khiêm kia vẫn không đủ tài lực, nếu là người như anh Tần thì chắc chắn có thể làm tới mức thần không biết quỷ không hay rồi”.Tôi lạnh lùng đưa mắt nhìn Phương Thư. Anh ta quay đầu đi, lẳng lặng chờ tôi xuống xe. CHƯƠNG 42Chẳng biết đã ngồi ở cửa nhà bao lâu, tôi hơi buồn ngủ, đầu óc váng vất tựa lên đầu gối, mí mắt chỉ muốn nhắm lại.Đột nhiên, có ánh đèn xe chói mắt lóe lên ở ngoài sân, xe Tần Mạch chậm rãi lái vào. Đèn xe rọi thẳng vào tôi, sáng tới mức khiến tôi hoa mắt. Tôi nheo mắt lại, cố gắng thích ứng với ánh sáng mạnh, thêm một lúc nữa, cuối cùng hắn cũng tắt máy, ánh đèn tắt phụt, bóng dáng có chút mệt mỏi của Tần Mạch bước xuống xe.Tôi vẫn ngồi xổm.Hắn bước tới gần, nhìn tôi chằm chằm: “Sao không nhận điện thoại?”.“Chuyển sang ch