Snack's 1967
Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325385

Bình chọn: 8.00/10/538 lượt.

đó cầm một quyển sách màu hồng ở trên sofa vứt vào thùng rác, trong lòng tôi vẫn tò mò, sao Tần Mạch lại đọc sách có kiểu bìa như thế được, đưa mắt quét qua, liếc thấy tên sách, tôi suýt nữa thì bật cười ra tiếng – “Chiến lược hạ gục tình yêu”.Tôi hỏi: “Đây là cái gì?”.Hắn thành thật khai báo: “Người nói cho tôi biết liên tục gọi điện có thể bày tỏ thành ý”.Tôi cảm thấy cực kỳ mắc cười, trong lòng khó tránh khỏi chút rung rinh, thừa lúc Tần Mạch vào nhà vệ sinh, tôi nhặt quyển sách lên, ngồi trên sofa giở ra đọc. Trong sách có mấy trang được đánh dấu, tôi tưởng tượng dáng vẻ Tần Mạch mặt mày nghiêm túc cầm quyển sách màu hồng này nghiên cứu, không khỏi tủm tỉm mỉm cười.Tên ngốc không biết yêu đương này…Đột nhiên, quyển sách trong tay tôi bị lấy đi, Tần Mạch hắng giọng có chút lúng túng: “Đi thu dọn phòng em đi”.Tôi ngồi im, nhìn chằm chằm vào hắn, nghiêm túc hỏi: “Tần Mạch, anh còn thích tôi không? Thích tới mức nào? Nếu rất thích, thì sao khi ấy phải đề nghị chia tay với tôi?”.Nghe tôi hỏi xong, hắn sững sờ, im lặng rất lâu mới đáp: “Lúc ấy… không thể làm gì khác được”.Tôi cảm thấy ấm ức, lại có chút phẫn nộ: “Tôi đã chờ đợi chẳng mong ngày anh quay về rồi, anh có gì mà không thể làm gì khác được hả?”.Hắn khẽ thở dài một tiếng: “Vì em chờ đợi như thế, tôi không chịu được”.“Không chịu được?”. Tôi cảm thấy nực cười, “Tần Mạch, tôi gây áp lực tới mức nào cho anh hả? Tôi mặt dạn mày dày cầu xin anh quay về cưới tôi à?”.Hắn nhíu mày: “Tôi không có ý đó”.Tôi không muốn nghe hắn giải thích: “Thôi đi, với hiện tại thì có phải hay không đã chẳng có nghĩa lý gì rồi. Tôi mệt, đi ngủ trước đây”.Hắn mấp máy môi, cuối cùng chỉ nói: “Ừ, đồ của em đều để trong phòng trước đây của mẹ tôi”.Đêm ấy, tôi nằm trên giường trằn trọc hết nửa đêm, cuối cùng không chống cự được sự mệt mỏi, từ từ ngủ thiếp đi.Sáng sớm hôm sau, Tần Mạch tới gõ cửa phòng gọi tôi dậy ăn bữa sáng. Tôi không ngờ hắn thật sự sẽ nấu cơm cho tôi ăn, đánh răng rửa mặt xong xuôi, đi xuống nhà, thấy bữa sáng thịnh soạn, tôi ngẩn cả người: “Anh nói đây là bữa sáng à?”.“Ừ”.“Anh làm à?”.“Ừ”.Tôi kinh ngạc ăn xong bữa sáng quá mức thịnh soạn này, Tần Mạch ngoan ngoãn đưa tôi tới công ty. Cả ngày sóng yên gió lặng trôi qua, tối Tần Mạch lại ngoan ngoãn tới đón tôi. Lúc về nhà hắn, nhân viên đưa thức ăn của khách sạn vừa lúc cũng tới, tôi lạnh lùng đưa mắt nhìn Tần Mạch trả tiền, sau đó xách một đống thức ăn ngon lành bước vào nhà.Tôi nói mát: “Anh làm à?”.“Tôi dặn bọn họ làm”. Hắn trả lời tỉnh bơ.“Đáng xấu hổ”. Tôi đánh giá như thế, sau đó lại hỏi, “Không phải anh biết nấu ăn à?”.Tần Mạch nhìn đồng hồ: “Thế là, vào giờ này mà cô Hà vẫn có tâm trạng đi dạo siêu thị rồi về tự nấu ăn à?”.“Đúng thế, từ trước tới nay tôi đều như thế”. Tôi đáp lại một cách kiêu hãnh, Khang Sư Phụ đủ các mùi vị lập tức bay qua đầu.Cuộc sống bình lặng, thi thoảng lại đấu đá nhau của tôi và Tần Mạch cứ thế chầm chậm trôi qua.Tôi lặng lẽ quan sát được mấy ngày, thấy xung quanh mình không hề xảy ra chuyện gì kỳ quặc nữa, mới dần an tâm, vừa nghĩ tới chuyện rời khỏi nhà Tần Mạch thì tôi đột nhiên nghe nói vụ án chị Lâm bị giết hại kia đã được phá, kẻ tình nghi đã bị bắt giữ, viện Kiểm sát đã tiến hành tố tụng, hôm sau tòa án sẽ mở phiên tòa xử án.Nhưng những tin tức này không hề khiến tôi kinh ngạc, điều khiến tôi kinh ngạc là kẻ tình nghi kia.Gìám đốc tập đoàn Trì Ý, chồng cũ của Lâm Tuyết – Lục Khiêm.Là người chồng cũ nhỏ hơn chị ba tuổi nhưng nghe đồn là rất yêu vợ, gã trả một cái giá khá lớn để thuê người bóp cổ vợ cũ của mình đến chết. CHƯƠNG 41Khi Tần Mạch nói cho tôi biết tin này, chúng tôi đang cùng ngồi bên bàn ăn bữa tối, hắn bình thản kể, còn tôi thì sợ ngớ cả người.“Anh… Sao anh biết được?”. Tôi hỏi.“Cái gã mưu đồ bắt cóc em bị bắt đưa tới đồn Cảnh sát cách đây không lâu, tôi nhờ cảnh sát quen biết chăm sóc gã một chút”. Tần Mạch thong thả nói, “Sau đó qua cuộc điều tra, mới phát hiện gã đó chỉ là người bị sai khiến, một ngườỉ đàn ông họ Mã bỏ tiền thuê gã bắt cóc em tới một căn nhà đổ nát ở ngoại thành, muốn làm gì thì gã cũng không biết, sau đó bên cảnh sát căn cứ vào manh mối do gã cung cấp, tới ngoại thành bắt tên họ Mã kia, lúc này mới dẫn tới vụ án Lâm Tuyết”.Tôi nghi ngờ: “Sao mà dẫn tới được?”.“Cô Hà ơi, sức liên tưởng của cô không hề phong phú chút nào”. Tần Mạch trêu chọc tôi một hồi mới nói, “Cái tên họ Mã kia chính là hung thủ đã giết Lâm Tuyết, sau khi bị cảnh sát bắt được thì thành thật khai ra mình đã nhận bao nhiêu tiền của Lục Khiêm, giết người như thế nào. Còn tại sao hắn muốn ra tay với em… là bởi cuộc điện thoại cuối cùng Lâm Tuyết gọi khi vẫn còn sống, hắn sợ em nghe được chuyện gì đó không nên nghe, thế nên lại tự ý thuê người, muốn kéo em tới ngoại thành… chôn sống”.Tôi rùng mình, nghĩ đến tình cảnh trước đây của bản thân, nhất thời có chút sợ hãi.“Nhưng có lẽ không ai ngờ được rằng cô Hà đây lại hung hãn như thế”. Tần Mạch ăn một miếng thịt, trong giọng nói mang theo chút hãnh diện không tên. Cứ như thể người một mình đánh ngã tên bắt cóc kia là hắn không bằn