XtGem Forum catalog
Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325293

Bình chọn: 7.00/10/529 lượt.

u chí cuối một cách cẩn thận tỉ mỉ cho hắn nghe, cuối cùng thấp thỏm hỏi: “Tên hung thủ kia liệu có thật sự tới tìm tôi… giết người diệt khẩu không?”.Tần Mạch ở bên kia im lặng một lát, lập tức nghiêm nghị nói: “Rất có khả năng, thế nên khoảng thời gian này tốt nhất là em đừng ở một mình, đúng lúc bên tôi có phòng trống đây”.Khóe miệng tôi giật giật: “Anh cho rằng tôi đang đùa với anh à?”.“Tôi cũng có đùa với em đâu”. Tần Mạch nói, “Với tính cách của em mà giờ lại kể chuyện này cho tôi nghe, đủ để chứng minh em đã sợ tới nỗi không ngủ được rồi”.Tôi nín khe.Hắn nói: “Mai hết giờ làm tôi tới đón em…”.“Tần Mạch, hành vi thừa nước đục thả câu là đáng xấu hổ”.“Bắt được thỏ là vinh quang”.Tôi phát hiện, một khi Tần Mạch đã bước lên con đường vô sỉ thì về căn bản, tôi không thể làm gì được hắn, cuối cùng chỉ quăng lại một câu: “Tôi sẽ không cho anh cơ hội đâu!”, rồi thở hồng hộc ngắt máy.Nhưng sau cuộc đấu khẩu này, tôi lại thấy an tâm, dần dần thiếp đi.Hôm sau, khi tôi và Tiểu Triệu làm xong công việc ở khu mua sắm thì đã bảy giờ tối rồi, tạm biệt Tiểu Triệu xong, một mình tôi đi tàu điện ngầm về nhà, di động trong túi đổ chuông mấy lần, tôi biết là Tần Mạch gọi nhưng vẫn không thèm để ý tới hắn. Hắn cũng gọi đều đặn không nhanh không chậm, cứ mười mấy phút thì gọi một cuộc, như đang mài mòn tính kiên nhẫn của tôi.Khi tàm điện ngầm đã tới trạm, tôi chậm rãi ra ngoài theo dòng người, vừa ra khỏi trạm tàu điện ngầm, tôi chợt nghe thấy có người ở phía sau gọi tên mình, ngoảnh đầu lại nhìn, là một người đàn ông mặc jacket đen lạ mặt, gã vội vàng chạy đến, nắm lấy cánh tay tôi rồi lôi tuột đi.Tôi thầm kinh hãi, giãy giụa gạt tay gã ra, lớn tiếng quát hỏi: “Anh làm cái gì đấy?”.Giọng nói đầy khí khái này khiến người đi lại chung quanh đồng loạt dõi mắt nhìn, gã đàn ông kia làm ra vẻ rất tức giận, cũng lớn giọng quát tôi: “Cô nói tôi làm gì à! Tôi đón cô về nhà!”.Tôi nghệt mặt, đón tôi về nhà? Rõ ràng tôi không quen người này mà.Gã giơ tay ra kéo tôi lại: “Bao nhiêu người nhìn vào mà cô cũng không sợ mất mặt à? Mau về nhà với tôi, chúng ta về rồi hẵng nói”.Tôi đâu để gã chạm vào mình nữa, vội vàng tránh sang bên cạnh, vừa tránh vừa lớn tiếng kêu: “Tôi không quen anh!”.“Cái gì mà không quen? Cãi nhau một trận là không quen, cô bị bệnh gì thế hả?”. Gã nói, xông lên tóm lấy cánh tay tôi, “Mau về nhà với tôi”.“Tôi không quen anh”. Tôi cố gắng giãy giụa, nhưng gã túm lấy cánh tay tôi rất chặt, tôi hoảng hốt nhìn những người đi lại chung quanh cầu cứu, nhưng trên gương mặt của họ đều chỉ có vẻ cười cợt nhìn vợ chồng cãi nhau, trong lòng tôi có chút tuyệt vọng. Đúng lúc này di động trong túi lại đổ chuông, tôi vội vàng lấy tay kia nhận máy, gào lên: “Tần Mạch! Cứu tôi! Tôi đang ở trạm tàu điện ngầm gần nhà, cứu…”.“Cạch”. Gã đàn ông kia vung tay tát một cái lên mặt tôi, đánh tới mức tôi choáng váng đầu óc, đến điện thoại cũng bị đánh văng đi, gã tức giận thét lên: “Tôi đã cảnh cáo cô không được phép liên lạc với thằng nào nữa mà!”.Tôi đờ người ra nhìn di động trên mặt đất, gã kia lôi kéo bắt ép tôi đi, tôi ngẩn ngơ nghĩ, gã đàn ông này tát tôi một cái, làm rơi điện thoại của tôi, giờ còn định cướp người. Giận tới cực điểm, tôi bình tĩnh lại.“Bỏ tay ra”.Gã đâu quan tâm tới tôi, thế là tôi lại nói: “Anh sẽ hối hận”. CHƯƠNG 40Khi Tần Mạch chạy đến nơi thì người đi đường ở chung quanh đã vây lại thành vòng tròn xuýt xoa kinh hãi.Gã đàn ông mặc jacket đen bị tôi cào cho máu me đầy mặt, trên mu bàn tay còn có hai dấu răng rớm máu. Tôi đang lấy gót giày cao gót giẫm lên mông gã, lạnh lùng cười nham hiểm:“Đây vẫn còn một mũi vacxin phòng dại cuối cùng chưa tiêm, mày cứ đếm từng ngày còn lại của mày đi”.Hai vị cảnh sát chạy theo sau Tần Mạch vội vàng xông lên, một người kéo tôi ra, người kia lôi gã đàn ông mặc jacket đen lại, trông cứ như thể sợ tôi nổi điên lên cắn chết gã mất. Tôi chỉ khai báo lại đơn giản sự tình đã xảy ra vớỉ cảnh sát, ánh mắt hai vị cảnh sát kia nhìn tôi có chút sợ hãi, rồi lập tức dẫn gã mặc jacket đen đi.Tôi quay đầu lại nhìn Tần Mạch, hắn cũng đang nhìn tôi trân trối, dường như đã chạy thục mạng suốt cả quãng đường tới đây, mệt không chịu nổi, còn đang thở hổn hển, hơi thở trong đêm đông lạnh lẽo biến thành từng cụm khói trắng, chỉ trong chớp mắt đã tan đi không còn dấu tích.Đã hết trò náo nhiệt, người đi đường dần dần tản đi, như hóa thành những cơn gió không có gương mặt, lướt qua người chúng tôi.Tôi xòe tay ra, cười nói: “Anh hùng cứu mỹ nhân? Anh tới chậm rồi”.Hắn chậm rãi bình ổn lại hơi thở, cặp mắt vẫn dán chặt vào tôi: “Thế à?”.Hắn chợt sải bước đi tới, dang tay ra, ôm tôi vào lòng, tôi có thể cảm giác được sức lực của cánh tay hắn, còn cả hơi thở nóng rẫy đang phả lên tai tôi. Hắn nói, “Hà Tịch, nếu em kiên cường như thế, vậy sao giờ lại run rẩy?”.Cơ thể tôi dần dần ấm lên trong vòng tay Tần Mạch, dựa lên vai hắn, tôi trợn mắt tỉnh táo nhìn ánh đèn lạnh lẽo mà lấp lánh đủ sắc màu trong thành phố, mạnh miệng đáp: “Tôi lạnh”.Hắn càng siết chặt cánh tay, nhưng tôi lại run rẩy hơn trong lồng ngực càng lúc c