g bình thường, đối với Vương Gia như hắn cũng không để ở trong mắt, lại vì hắn là người của nước Ngân Nguyệt, vừa nhìn thấy hắn, hắn lại nghĩ đến Hô Diên Phong, cảm thấy trong lòng không có cách nào thoải mái được.
Lạc Tử Mộng mơ mơ màng màng đưa tay ôm chặt hông của hắn, mặc dù đang cùng Chu công gặp mặt , nhưng hình như cảm thấy hắn đang có ý gì đó, cho nên cũng không giấu giếm nữa, vỗ vỗ thắt lưng cường tráng của hắn nói: “Chàng đem hắn điều đi, làm sao hắn có thể bồi dưỡng tình cảm với Liên Vân được nữa.”
“Cái gì?” Hàn Hạo Thần không dám tin trừng lớn mắt.
“Nữ tử đến tuổi cập kê đều muốn tìm một người xứng đôi, Liên Vân mặc dù là nha hoàn, nhưng nếu muốn lập gia đình có gì không đúng? Mà Vân Hạc mặc dù là hộ vệ, nhưng nếu chàng biết dùng hắn, hắn tất nhiên là một tướng tài, trước đây hắn ở nước Ngân Nguyệt không được trọng dụng thật đáng tiếc.”
“Cho nên ta muốn đem Liên Vân gả cho Vân Hạc, hai người bọn họ đều là những người có thể tin được, nếu đem hai người bọn họ giữ bên cạnh đúng là một hành động sáng suốt, hơn nữa thật sự xảy ra chiến sự, có Vân Hạc bảo vệ chàng, ta cũng yên tâm hơn, mà Liên Vân cũng có thể ở lại vương phủ cùng với ta.”
“Mặt khác, ta cũng tin tưởng Vân Hạc sẽ đối xử tử tế với Liên Vân, Liên Vân cũng sẽ thích một nam tử giống như Vân Hạc, nếu như ta thúc đẩy đoạn nhân duyên này, cũng không uổng phí bọn họ trung thành với ta như vậy.”
Lạc Tử Mộng mặc dù giống như lầm bẩm đọc, nhưng từng chữ từng câu đều chui vào trong tai Hàn Hạo Thần, sau khi biết tâm tư của nàng, hắn mới bắt đầu hiểu ra những hành động trước đây của Lạc Tử Mộng.
Khó trách nàng đi đâu cũng mang theo Quý Vân Hạc, nhưng hắn lại bỏ quên bên cạnh nàng còn có Liên Vân đi theo.
Xem ra lần này hắn ăn giấm chua đến ngập đầu rồi.
Cũng may là hắn còn chưa làm ra chuyện gì khiến nàng tức giận, nếu không hiện tại hắn muốn hối hận cũng không kịp.
Hắn vui vẻ đem nàng ôm vào trong ngực, tham lam hít vào hương thơm ngọt ngào của nàng rồi chìm vào giấc ngủ.
———-Dạ Ngưng Huyên tuyến phân cách———-
Ba ngày sau, Lạc Tử Mộng đồng ý lời mời đi phủ Tướng quân, ban đầu nàng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng khi nàng nhìn Hoa Thiên Nhuỵ đang ở trong phủ Tướng quân thì lập tức hiểu ra, thì ra là Hoa Thiên Nhuỵ muốn khiêu khích nàng, muốn chứng minh không có phủ Thừa Tướng nhưng vẫn còn phủ Tướng quân, nàng vẫn có thể sống một cách thuận buồm xuôi gió.
“Không biết Tam tiểu thư mời ta tới có chuyện gì?” Lạc Tử Mộng đi tới trước mặt Hoa Thiên Nhuỵ đang tưới hoa nói.
Hoa Thiên Nhuỵ chuyển ánh mắt sang nhìn, lúc đầu trong ánh mắt mang theo khinh bỉ, sau đó lại chuyển thành tràn đầy hận ý, nhìn thấy nàng ta đưa bình nước cho Thuý nhi sau đó lười nhác nói: “Chỉ muốn Thần Vương phi đến xem những bông hoa ta trồng có đẹp không?”
Lạc Tử Mộng chuyển con mắt đến nhìn những bông hoa đang khoe màu đua sắc nhếch môi cười: “Khéo tay như vậy, chẳng lẽ muốn bổn Vương phi đến xem những bông hoa này? Chỉ tiếc, Thần Vương phi không cần dùng hoa để so sánh, tuỳ tiện chọn một đoá hoa Dạ Hương còn tốt hơn là đem một con hồ ly tinh vào trong phủ.”
Hoa Thiên Nhuỵ sắc mặt trắng bệch, thật không ngờ mới có một thời gian không thấy, công phu mồm mép của nàng ta cũng tăng lên rồi.
“Thần Vương phi nói chuyện cũng không nên làm mất thân phận mình.” Hoa Thiên Nhuỵ cố gắng trấn định nói.
Lạc Tử Mộng đưa tay ra ngắt một nhành hoa, đem cánh hoa cố tình làm rơi xuống dưới gót chân nàng, động tác tự nhiên, cho dù là tức giận cũng nhìn không ra được vẻ tức giận, mà trên mặt của nàng treo lên nụ cười chiến thắng.
“Làm mất thân phận? Ha ha!” Lạc Tử Mộng cười nhạt, “Tam tiểu thư làm những chuyện làm mất thân phận còn ít sao? Hiện tại chỉ sợ chỉ thiếu việc leo lên giường chồng của người khác nữa mà thôi? Nhưng….. cho dù ngươi leo lên cũng chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.”
“Ngươi đừng quá đắc ý.” Hoa Thiên Nhuỵ bị nàng làm cho tức giận.
“Ta đương nhiên là đắc ý, ai bảo bây giờ ta là Thần Vương phi, mà ngươi……..” Lạc Tử Mộng chậc chậc hai tiếng nói: “Cũng chỉ là một người chăm sóc hoa của phủ Tướng quân.”
Hoa Thiên Nhuỵ nhìn về phía chiếc áo vải thô trên người, trên mặt lúc trắng lúc xanh, một lúc lâu sau mới đem cuống hoa vứt trên mặt đất trước mặt Lạc Tử Mộng: “Không biết Thần ca ca thấy được loài hoa như ta thì như thế nào, nếu là đem những thứ này đặt ở trong Thần vương phủ, nói không chừng Thần ca ca sẽ ngày ngày nghĩ đến ta, sau đó……. ha ha ha…..”
Lạc Tử Mộng giật giật khoé miệng, nàng ta đang mắc chứng ảo tưởng sao?
“Vậy ngươi thử một chút xem sao.” Nàng lạnh lùng nhếch môi, vốn dĩ xoay người muốn đi, nhưng sau đó lại tiến đến bên tai nàng ta nói nhỏ, “Tam tiểu thư, có vài người ngươi không chọc nổi đâu, nếu như ngươi muốn khiêu chiến, hối hận chính là bản thân ngươi mà thôi.”
Nõi xong câu đó, nàng mới mỉm cười rời khỏi phủ Tướng quân.
Không phải nàng thích bỏ đá xuống giếng, nhưng mà sự nhẫn nại của mỗi người đều có giới hạn, lúc đầu nàng cũng muốn giữ mặt mũi cho Hoa Thiên Sóc không muốn so đo với nàng ta, bây giờ chỉ cần nàng và người bên cạnh nàng bình an