Coca, khẽ mỉm cười. Những tia nước bắn lên không trun, dưới ánh điện lung linh huyền ảo như những hạt ngọc, thật đẹp
Tuy nhiên, vẻ đẹp và độ bựa nhân là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau
Cậu ta tay vẫn ôm một quyển sách, tựa là Mật mã của Franky, đưa cho Giang lon Coca:
– Mời cậu!
“Ukm” Giang đón lấy, tu một hơi “Vậy, cậu muốn nói chuyện gì?”
“Tớ hỏi cậu câu này, cậu có thích tớ không?” Hắn cũng uống Coca, quay sang hỏi. Câu này làm Giang nghẹn họng, không biết đáp thế nào. Ghét, thực sự rất ghét, nhưng cô vẫn đáp:
– Mình quý cậu
Quý thôi, cô mong hắn hiểu, cái này tuyệt đối không thể thành tình cảm nam nữ, tôi đã lịch sự lắm rồi, mong cậu hiểu cho rồi té đi
“Còn mình rất thích cậu. Từ lúc cậu ngồi đọc sách bên hồ, mình đã biết cậu là người con gái định mệnh của mình, nhất định chúng ta sẽ yêu nhau” Minh nói một thôi một hồi dài, rồi lại tiếp “Vì vậy, cậu có muốn làm bạn gái của tớ không?”
Đọc sách? Đọc sách bên hồ? Ôm sách bên người cô còn ít khi làm nữa là. Giang thu ngón tay lại, đặt lon Coca lên mép đài phun, đứng dậy, lạnh lùng nói:
– Không thể được, mình xin lỗi
“Tại sao?” Hắn đứng dậy, đột ngột buông lon Coca, khiến nước bắn tung toé “Cậu quý mình, sao không thể?”
“Vì quý và thích là hai mốc hoàn toàn khác nhau, mãi mãi không thể chạm vào nhau được”
“Có thể chạm vào nhau. Thực chất nói chỉ được ngăn cách bởi một lớp giấy bóng kính mỏng manh, cậu chịu cố là nó sẽ chạm được. đừng lấy lí do đó để từ chối mình”
“Vì…” Tôi ghét cậu, cậu muốn tôi nói thẳng ra sao? Đang khó xử, đắn đó thì một giọng nói trầm đục vang lên
“Vì cô ấy có người yêu rồi!”
Đức bước từ bóng tối ra, khuôn mặt lạnh như băng, không còn nét đùa cợt thường ngày. Hôm nay anh mặt áo vét ngoài và áo phông trong, giống anh Lee Min Ho trong City Hunter, cực kì đẹp trai, vô cùng khí chất, kẻ đứng trước mặt còn thấp hơn hẳn cái đầu, không nói cũng biết ai đẹp trai hơn. Cảnh này đúng là rất kinh điển, nhưng hầu như ai cũng bị lừa. Đức nắm lấy lòng bàn tay Giang, kéo về phía mình:
– Và tôi là bạn trai cô ấy.
“Tôi không tin!!!Không tin…không tin…rõ ràng cô ấy bảo…bảo…cô ấy chưa có bạn trai mà” Hắn đột ngột hét lên
“Cô ấy ngại, và không muốn công khai tình yêu của chúng tôi” Đức nắm tay Giang rất chặt, bàn tay anh rất to, tay cô chỉ lọt trong bàn tay ấy, lại ấm nóng, ủ ấm những ngón tay giá lạnh của Giang vì vừa đi bộ ra đây
“Tôi nói – tôi không tin!” Minh gằn giọng
“Cậu phải tin!” Giang đột ngột ra mặt, đưa mặt mình tiến sát mặt Đức. Môi cô chỉ cách môi anh một cm, tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng bừng, khiến chính anh cũng ngạc nhiên. Hai người đứng quay lưng về phía hắn, nên nhìn như hôn nhau thật “Cậu đã tin chưa?”
Minh nắm chặt tay, trừng mắt:
– Ha, suy cho cùng, cậu cũng chỉ như mấy đứa con gái kia. Muốn nhà giàu có nền tảng chứ gì? Hám lợi, vô dụng, thế mà tôi tưởng…tôi đã tưởng…cậu muốn tự cố gắng. Đúng là loại con gái đáng khinh…ha ha…đáng khinh…
Chát!
Đức đang định ao ra đánh hắn thì Giang đột ngột giơ tay tát một phát thật mạnh. Mặt hắn hằn đỏ lên
“Sao cô dám!”
“Anh nhục mạ tôi, tôi dám!” Giang vốn rất ghê gớm, nên cô trút giận hết vào cái tát đó. Mới ngày hôm qua, còn tỏ vẻ thân thiết, thế mà hôm nay đã nhục mạ nhau ngay được, thế không phải là tình yêu chưa đủ sâu đậm, mà là thậm chí còn chẳng có tình yêu
Cô tát xong, kéo tay Đức, se giọng nói:
– Anh Đức, chúng ta đi. Còn cậu, thôi ngay cái ảo tưởng của cậu đi. Phải, tôi vụ lợi, tôi thà vụ lợi còn hơn là sông với cái loại như cậu, luôn nghĩ mình rất tuyệt vời, nghĩ ai cũng như mình. Sai, đây là xã hội, là nơi tập hợp nhiều thứ. Đừng vì không giành được mà nhục mạ người khác, thật không biết ai mới là kẻ đáng khinh đây.
Khi hai người bỏ đi, hắn nhặt quyển sách lên:
– Các người…các người…một lũ gian phu dâm phụ (dám gọi cặp đôi chính trong fíc này là gian phu dâm phụ sao?!U.U)
Chap 16
Hai người đi cùng nhau trên con đường, rồi đọt ngột tách ra:
– Em phải về…rồi ạ…
“Ukm” Đức ngơ ngác gật đầu. Anh vẫn còn ngạc nhiên về vụ suýt hôn lúc nãy. Hừm, ngu thiệt, lúc đó mà tiến đến luôn thì có phải hay hơn không…
Đức quay lưng định bước, rồi đột ngột quay lại, nắm lấy tay Giang:
– Trước khi đi anh hỏi em một câu: Chúng ta làm bạn như trước được chứ?
Với cô gái này, buộc pải chớp nhoáng như vậy. Anh biét cô là người rất trọng tình nghĩa, đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan liền gật đầu:
– Được, thực ra cũng chả có gì khó khăn lắm.
Đợi cô đi khuất, anh mới nhún vai bước đi
Ehehe
Thực ra trời vẫn còn thương ta ghê lắm!!! (“–.–“)
*
Lại những ngày học mới vô cùng kinh khủng bắt đầu
Thực ra trước lúc đi học đại học, bà chị họ trời đánh của Giang đã đưa lời khuyên, cứ học tử tế đi, nếu không đến lúc thi thì khổ. Tuy nhiên, con người Giang vốn rất ham cái nhất thời trước mắt mà bỏ qua đại cục, nên vào đại học liền chới tẹt ga. Đó chính là ý do, một đêm trăng thanh gió mát thế này, ở nhà bắn Gun thì tuyệt mà cô lại phải trường mặt ở đây
“Xiaosu” My ngồi gí mặt vào cái máy tính r