lâu. Nó đang vừa tức lại vừa ngượng. Bữa nay sư phụ nó làm nó thất vọng quá. Sư phụ nó đánh đấm đã chẳng ra gì, lại không có chút khí phách nam nhi nào. Chưa ra được lấy một đòn đã cong đuôi chạy. Rõ là làm trò cười cho đối phương.
– Quỳnh Dao!
Có tiếng Quý ròm gọi khẽ từ bên trong.
Quỳnh Dao nguớc lên, thấy thầy mình đang lấp ló chỗ cửa, một tay ôm mặt, một tay ngoắt ngoắt.
Nó bước lại:
– Nãy giờ thầy nấp ở đâu thế?
– Nấp đâu mà nấp! Anh ngồi trong nhà.
– Sao em kêu cả buổi mà thầy không chạy ra?
Quý ròm méo xệch miệng:
– Ra làm chi! Thằng đó nó đánh đau quá!
Lúc này Quỳnh Dao mới để ý đến bàn tay đang bụm mặt của Quý ròm:
– Thầy bỏ tay ra coi!
Quý ròm vừa bỏ tay ra, Quỳnh Dao đã thét lên bài hãi:
– Trời đất, sao mắt thầy bầm tím, sưng vù vậy nè!
Quý ròm đưa tay lên miệng suỵt khẽ:
– Nhỏ nhỏ thôi! Coi chừng chị Quỳnh Như nghe thấy!
Quỳnh Dao hạ giọng, mắt vẫn nhìn lom lom vào con mắt sưng húp của thầy nó:
– Thằng đó đánh nhẹ hều mà thầy.
– Ở đó mà nhẹ! – Quý ròm hừ mũi, giọng hờn giận – Tay nó còn cứng hơn búa tạ!
Quỳnh Dao tự nhiên thấy bứt rứt quá xá. Nó có cảm giác nó đã vô tình làm hại thầy nó. Nó nhìn Quý ròm, giọng ái náy:
– Tại em tưởng thầy gầy sắt chứ đâu có biết thầy gầy nhôm!
Quý ròm nhăn nhó:
– Giờ này mà còn sắt với nhôm! Chạy đi pha cho anh một ca nước muối đi!
– Thầy đợi em một chút!
Quỳnh Dao chạy xuống nhà sau. Một lát, nó bưng ca nước lên.
Quý ròm thò tay vào nước, thấy âm ấm:
– Em mới đun nước hở?
– Không. Em rót trong bình thuỷ.
– Chị Quỳnh Như có thấy không?
– Có. Chỉ hỏi em lấy nước sôi làm gì.
Quý ròm nuốt nước bọt:
– Thế em bảo lấy nước sôi làm gì?
– Em bảo em pha sữa. Thế là chỉ tin ngay.
Quỳnh Dao vừa đáp vừa cười hì hì khiến Quý ròm phải ngượng gạo cười theo.
Nhưng mới cười có chút xíu, Quý ròm đã nhăn nhó cúi xuống vốc nước trong ca đập đập lên chỗ sưng.
Quỳnh Dao xích lại gần:
– Ðau lắm hở thầy?
– Ừ.
– Thầy để em làm cho.
– Em không đụng vào được đâu! – Quý ròm rối rít xua tay – phải nhẹ tay lắm mới được!
– Thế thầy kiếm mảnh vải nhúng vào ca nước rồi dắp lên.
– Ừ, hay đấy!
Vừa nói Quý ròm vừa đứng lên khỏi ghế.
– Thầy ngồi xuống đi! Ðể em đi kiếm cho!
Quý ròm bước ra cửa:
– Thôi, để anh về nhà anh tự làm. Ngồi ở đây chị Quỳnh Như trong thấy thì kẹt lắm!
Khi nói như vậy, Quý ròm quên phắt ở nhà nó có một nhân vật còn đáng sợ gấp mấy lần Quỳnh Như.
Ðó là nhỏ Diệp, em gái nó.
Quý ròm quên. Nên dọc đường về, nó không ghé mua một chiếc nón nào để chụp lên đầu và, kéo sụp xuống trán. Nên khi dắt xe vào trong sân, nó không đưa tay lên bụm mắt để che vết bầm.
Chỉ đến khi đụng đầu nhỏ Diệp ngay ngưỡng cửa, nó mới sực nhớ ra. Thì đã muộn.
– Ối, mắt anh sao thế?
Nhỏ Diệp kêu lên hoảng hốt.
– Có làm sao đâu!
Quý ròm cố giữ vẻ thản nhiên. Nó đưa tay lên xoa xoa chỗ sưng và nói tiếp với cái giọng như thể mắt con người ta thỉnh thoảng bầm tím và sưng vù lên như quả ổi là diều quá đỗi bình thường:
– Chuyện vặt ấy mà.
– Vặt sao mà vặt! – Nhỏ Diệp lo lắng – Anh đi đánh nhau với ai phải không?
– Mày làm như tao thích đánh nhau lắm ấy! – Quý ròm hừ mũi – Ðấy là do tao ngã xe thôi.
Nhỏ Diệp bán tín bán nghi:
– Ngã gì mà ghê thế!
– Ừ, ghê lắm.
Quý ròm mau mắn xác nhận. Vừa nói nó vừa lách qua nhỏ em để vào nhà.
Nhưng nhỏ Diệp đã kép tay nó:
– Gượm đã!
– Mày làm gì thế? – Quý ròm hất tay nhỏ em ra, gầm gừ – Bộ mày không tin tao hả?
Nhỏ Diệp không đáp. Nó dán mắt vào mặt ông anh, chăm chú quan sát. Rồi bất thần kết luận:
– Anh không ngã xe.
– Tao ngã xe.
– Không ngã.
– Ngã.
Thấy Quý ròm khăng khăng, nhỏ Diệp đành nhượng bộ:
– Anh nói thật đấy hở?
– Tao chưa bao giờ biết nói dối.
Tất nhiên nhỏ Diệp thừa biết Quý ròm là chúa nói dối. Và câu khẳng định vừa rồi là câu nói dối trắng trợn nhất. Nó biết, nhưng nó làm lơ:
– Anh ngã đập mặt xuống đường phải không?
– Ừ! – Mắt Quý ròm sáng trưng, nó hỏi lại bằng giọng khấp khởi – Sao mày biết?
– Em đoán thế! – Nhỏ Diệp liếm môi, thong thả tiếp – Em đoán anh đập mặt xuống đường và đập rất mạnh. Nếu không chẳng sưng to đến thế.
– Hoàn toàn chính xác! – Quý ròm nhanh nhẩu gật đầu, suýt chút nữa nó đã reo lên – Mày nhận xét tinh tường không thua gì thám tử Sherlock Holmes. Tao đập mặt xuống đường mạnh lắm.
Quý ròm áp tay lên ngực:
– May mà không nguy hiểm đến tính mạng.
Khi nói câu đó, Quý ròm lim dim mắt một cách khoái trá.
Nhưng Quý ròm chỉ tận hưởng được niềm vui đánh lừa em gái trong lúc nhắm mắt thôi. Khi mở mắt ra, sự phấn khởi trong lòng nó đột nhiên xẹp lép.
Tại khi mở mắt ra, nó thấy trên môi em gái nó xuất hiện một nụ cười tinh quái mà ít phút trước đó nó không hề nhìn thấy.
– Mày cười gì vậy? – Quý ròm bối rối hỏi.
– Em cười anh.
– Tao sao?
Nhỏ Diệp vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi:
– Anh tưởng lừa được em.
Quý ròm vờ ngơ ngác:
– Tao lừa mày hồi nào?
– Nếu anh ngã xe, – nhỏ Diệp nói bằng giọng đắc ý – nếu mặt anh đập mạnh xuống đường, hẳn phải trầy trùa ghê lắm. Ðằng này chỉ có m