Kỷ nguyên xem mắt

Kỷ nguyên xem mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328713

Bình chọn: 10.00/10/871 lượt.

hỉ hưu.

Tiền của hai người cộng lại với nhau được khoảng bốn ngàn, ở thành phố này của chúng tôi, có thể nói là đã đủ cho cuộc sống của hai người già, nhưng mà giàu thì cũng không phải là giàu. Những người mà họ quen biết, đương nhiên cũng là những người có điều kiện tương đương với họ.

Ba mẹ Đặng Linh Linh thuộc tuýp người già cổ điển, những điều họ nghĩ cũng chỉ là có một cuộc sống yên ổn là được, cho nên bất kể điều kiện của đằng trai như thế nào, đều muốn giới thiệu cho con gái nhà mình. Mà dưới sự tẩy não liên tục của ba mẹ, Đặng Linh Linh cũng bắt đầu nghiêng về phía suy nghĩ chấp nhận số phận.

“Mỗi tháng con kiếm được nhiều như thế, nhưng đâu có được yêu cầu người ta cũng phải kiếm được như thế, cũng đều là hai ba ngàn, bốn ngàn đã được xem là lương cao rồi đấy.”

“Con chỉ để ý đến bản thân anh ta là được rồi, dù sao thì con kiếm được cũng nhiều mà.”

“Bây giờ con đang còn trẻ chưa biết được đâu, tương lai rồi con sẽ hiểu thôi, đời người mà, không thể sống một thân một mình được, con nói xem, mai này lỡ con có đau ốm thì ai chăm sóc hả? Viện dưỡng lão? Viện dưỡng lão là nơi con tới hay sao? Người ở đó bắt con uống nước đái nữa đấy!”.

“Con mà không lấy được chồng, đợi mai mốt lớn tuổi rồi thì chẳng đẻ đái gì được nữa đâu.”



Mặc dù Đặng Linh Linh không ở chung với ba mẹ, nhưng mỗi lần về nhà đều phải nghe những lời càm ràm như thế, từ khi cô về cho đến khi cô đi, tư tưởng của chủ đề cũng giống như chính sách mở cửa thị trường vậy, cái đó gọi là không hề bị dao động!

Lúc ghê gớm nhất, chính là ba mẹ cô thậm chí chẳng thèm để ý đến việc kinh doanh của tiệm tạp hóa, trực tiếp dọn đến ở tại nhà của Đặng Linh Linh, lấy một cái lý do cực kỳ đáng yêu là để tiện bề chăm sóc cho cuộc sống của Đặng Linh Linh, thực tế là vì cái việc hôn nhân trọng đại của cô mà thôi.

“Mẹ biết là con bận bịu với công việc, bận bịu viết lách mấy thứ kia, nhưng mà những việc đó thực ra không quan trọng, tương lai con vẫn có thể làm mà, nhưng cái việc cưới chồng, con cũng chỉ còn có hai năm nữa mà thôi. Cô Hai của con cũng đã nói rồi, phụ nữ sinh con đẻ cái cũng cần phải để ý đến tuổi tác nữa đấy, qua cái lứa tuổi đó thì chẳng dễ đẻ nữa đâu, mà đứa trẻ được sinh ra cũng dễ bị dị tật, con nói thử xem, nhỡ khi con sinh ra một đứa bé không có tay hay là không có chân thì sau này làm thế nào hở? Cho dù con có kiếm được nhiều tiền như thế nào đi chăng nữa, cũng có kiếm đủ tiền cho nó chữa bệnh không? Bây giờ nuôi một đứa trẻ đã khó khăn rồi, nuôi một đứa như thế, thì cả cuộc đời này con làm sao mà sống được nữa đây!”.

Rồi lại than ngắn thở dài, làm giống như kiểu Đặng Linh Linh sắp đẻ ra một đứa con dị dạng đến nơi rồi ấy.

Bản tính của Đặng Linh Linh vốn là một người lãng mạn. Nữ thanh niên hoạt động nghệ thuật mà, chắc là cũng có suy nghĩ về duyên phận, tình yêu này nọ. Mặc dù cô sống khép mình, ở nhà suốt cả ngày, nhưng mà cô luôn một mực cho rằng duyên phận của mình thì sẽ thuộc về mình thôi, cho dù là mình có ở nhà không đi ra khỏi cửa, nhưng mà nếu thật là chân mệnh thiên tử thì cũng có thể rớt vào trong nhà cô từ ban công lắm chứ.

Nhưng cái sự lãng mạn của cô có to tát đến nhường nào đi nữa cũng không thể nào địch nổi với cái sự càm ràm của ba mẹ mình, cuối cùng sau mười mấy ngày mẹ Đặng theo sát, cô đã cúi đầu khuất phục trước ba mẹ.

Nói thật là, khi Đặng Linh Linh kể những điều này cho tôi nghe, bụng tôi đang rất đau, nhưng mà cách nói của cô rất hài hước, trong giọng nói lại mang chút gì đó bất lực, làm tôi cảm thấy có một niềm vui hớn hở nho nhỏ đáng lẽ không nên có, nó khác hẳn với việc nghe điện thoại của Trương Tường, cho nên mặc dù trong người tôi không thoải mái, nhưng vẫn rất vui vẻ nằm trên giường nghe cô nói chuyện.

“Em nói nhiều quá rồi, làm ảnh hưởng công việc của chị rồi.”

“Đâu có đâu có, bây giờ chị đang rảnh mà, em nói đi, chị cũng đang muốn tìm hiểu xem rốt cuộc em thích tìm một người như thế nào.”

“Nói thật với chị Hoàng, mới bắt đầu em chẳng có yêu cầu gì cả, em cảm thấy chỉ cần mình thích, cho dù anh ta có là người ăn xin hay không, em cũng chấp nhận.”

“Nhưng mà em có thích nổi mấy người ăn xin không? Không phải nói chuyện có tiền hay không có tiền, mà là loại đàn ông không tài cán gì đó liệu em có cần không?”.

“… Có thể anh ấy là một hoàng tử hoặc là đại ma vương nào đó vừa gặp phải khó khăn, lưu lạc bên ngoài thì sao?”

Đặng Linh Linh nói với một giọng điệu giễu cợt, sau đó cười lên ha ha với tôi, tôi vừa cười vứa bóp bóp vào bụng: “Linh Linh, chị kết em quá đi mất!”.

“Làm thế nào bây giờ, chị Hoàng, hai chị em ta kết lại với nhau đi.”

“Chị thì không có áp lực gì cả, Thái hậu nhà em có đồng ý không?”

Ở phía bên kia, Đặng Linh Linh thở dài thườn thượt, sau đó cả hai chúng tôi cùng cười phá lên. Ngay từ đầu, tôi có cảm giác con người của Đặng Linh Linh rất hay, còn bây giờ, tôi thật sự, thật sự thích cô ấy. Cô gái này, có tài nhưng không ngạo mạn, hòa nhã mà lại rất dí dỏm. Còn ế ẩm đến tận bây giờ, quả thật, quả thật… quả thật là vì quá khép mình!

“Linh Linh, em hòa mình vào cuộc sống của


XtGem Forum catalog