XtGem Forum catalog
Kỷ nguyên xem mắt

Kỷ nguyên xem mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328544

Bình chọn: 7.00/10/854 lượt.

đen giòn, còn loại sấm này có thể dập cho xương thịt của bạn vỡ vụn! Mà lại không chỉ làm vỡ vụn xương thịt của mình bạn thôi đâu!

Tôi thề, mãi cho đến tận khi sắp xuống xe taxi, tôi vẫn còn có thể nhận ra cái ánh mắt quái dị của người lái taxi nhìn tôi – Mẹ kiếp chứ! Quái dị cái nỗi gì! Chị đây không thật thà ở chỗ nào? Chị đây quả có hơi mập một chút, béo một chút, ngốc một chút, đần một chút, nhưng mà nội tâm của chị đây rất thật thà! Nhưng mà mẹ kiếp chứ, nhưng mà tại sao, cái câu nói này, bản thân tôi cũng cảm thấy khó có thể chấp nhận vậy chứ?

Mặc dù liên tiếp bị đồng chí Lưu Thụy Căn dội bom, nhưng đợi cho đến khi tôi định thần lại được, vẫn nhớ để gọi điện thoại cho La Lợi, thật sự tôi cảm thấy rằng, bây giờ chúng tôi làm như vậy thì không đàng hoàng, mà La Lợi cứ thế mà bỏ Lưu Thụy Căn thì cũng quả là đáng tiếc.

“Tôi nói à nghe này đồng chí Hoàng Phiêu Phiêu kia, cái tên Lưu Thụy Căn kia trông giống Lưu Đức Hoa không tại sao mày lại tôn sùng hắn ta như vậy hả?”

Lưu Đức Hoa đã từng là thần tượng duy nhất của tôi, có điều ngày đó do tôi mê mẩn anh ta không phải vì ngoại hình hay là vì cái gì, mà là hồi nhỏ có xem một đoạn phỏng vấn của anh, trong buổi phỏng vấn đó, người dẫn chương trình hỏi anh làm nhiều việc thiện cho xã hội như vậy với mục đích gì, câu trả lời của anh là tin tưởng vào việc ở hiền gặp lành. Trước đây cảm giác của tôi với anh ta cũng rất bình thường, nhưng mà vì câu nói này mà tôi mê mẩn anh ta, luôn cảm thấy anh ta là một người rất chân thành, mãi cho đến khi lộ ra tin tức anh ta kết hôn, tôi mới có cái nhìn khác về anh ta.

“Không phải vấn đề ngoại hình?”

“Thế thì là cái gì?”.

“Con người anh ta cũng rất tốt.”

“Tốt là tốt như thế nào?”

“Tớ cảm thấy anh ta rất thành thật.”

“Đồng chí Hoàng Phiêu Phiêu, cái này không phải mày nói cho tao sao? Ham hố đàn ông cái gì chứ đừng ham hố cái thành thật của người ta, đối xử với mày tốt hả, mấy chuyện này đều có thể thay đổi được mà. Mày nói xem, chỉ với cái điều kiện đó của anh ta, tao và anh ta hợp nhau cái gì nữa đâu?”

“Nhưng mày chưa gặp anh ta mà.”

“Đúng là tao chưa gặp, nhưng mà cái điều kiện đó chẳng nhẽ tao không biết sao? Nhà anh ta ở gần nhà tao, cũng không phải là nhà của anh ta. Đàn ông ba mươi tuổi rồi, nói là chuyên viên lập trình, cả đời này chắc chắn chỉ làm nhân viên quèn mà thôi!”

“Cái đó cũng chưa chắc đâu.”

“Chưa chắc à? Nhân viên lập trình là cái nghề nghiệp gì hả? Há chẳng phải có tuổi nghề ngắn như người mẫu sao, trước đây anh ta chưa làm được trò trống gì, khả năng làm được cái gì đó chắc cũng không có, thì cứ cho là tao không ham hố gì chuyện yêu đương chỉ là để mà kết hôn, cũng không kết hôn với anh ta được đâu, mà mày cũng không được.”

“Ủa?”

“Ủa cái gì mà ủa, nghe thấy chưa hả, cho dù mày không cần tình yêu cũng phải tìm một người mà tương lai không phải chịu ấm ức, cứ đi theo cái lão này, tương lai có mà khóc suốt.”

Tôi không nói gì, La Lợi lại nói tiếp: “Mày đừng nghĩ rằng tao đang nói đùa với mày. Hiện nay một tháng mày kiếm được bao nhiêu tiền, năm ngàn là tối đa, anh ta chắc cũng chẳng hơn mày bao nhiêu, cứ cho là sáu ngàn đi, lương của hai người cộng lại cũng chỉ là một vạn mốt. Anh ta chưa có nhà cửa, nếu mua nhà, trả góp mỗi tháng ít nhất cũng phải mất ba ngàn – mà chắc chắn là chọn mua cái căn nhà nhỏ ở vị trí không đẹp, mai này mày đi làm thì phải ngồi xe mất cả tiếng đồng hồ ấy. Sau đó thì hai người cũng phải chi tiêu cho chuộc sống khoảng ba ngàn chứ. Rồi sau đó nữa thì sao, có sinh con hay không? Có phải nuôi người già hay không? Mà cái công việc này của mày cũng chẳng có gì chắc chắn ổn định cả, anh ta cũng giống như mày vậy, cả hai đứa bọn mày không ai được phép thất nghiệp, một người thất nghiệp, sợi dây kinh tế của gia đình đứt ngay lập tức. Còn ba mẹ của hai người nữa, tình hình ba mẹ bên mày như thế nào mày hiểu mà, tương lai không tìm mày có việc này việc nọ đã là tốt lắm rồi, hy vọng họ giúp đỡ mày e rằng là cũng khó khăn, bên phía anh ta, chắc là cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu. Nếu như có tai nạn hoặc thiên tai nào thì…”

“La Lợi, có phải mày bị đau bụng kinh không hả?”

“Cái con chết tiệt này, cứ không chịu thừa nhận lòng tốt của người khác! Nói tóm lại, tao đã nói hết ày nghe rồi đấy, nghe hay không mặc kệ mày”

La Lợi nói xong rồi dập điện thoại mất, tôi ngẩn ngơ với cái điện thoại một lúc rồi cũng vứt nó sang một bên. Tôi cảm thấy những lời La Lợi nói có cái gì đó không đúng, nhưng mà, tôi thấy cái việc đó cũng quá xa xôi đối với mình. Đúng là tôi cảm thấy Lưu Thụy Căn rất được, nhưng hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc tiến tới với anh ta. Không chỉ là anh ta, mà đối với bất kỳ người nào khác cũng vậy.

Đêm nay tôi không lên mạng lang thang như mọi hôm, chỉ lấy con heo ngày hôm qua vẽ xong ra tô màu cho nó. Sau đó tôi đi rửa mặt, đánh răng chuẩn bị đi ngủ. Làm việc ở trung tâm môi giới hôn nhân này không phải là một nghề có thể phát triển lâu dài được, đặc biệt là nơi giống như đoàn kịch lưu động của chúng tôi như thế này. Làm việc ở những nơi khác có thể còn có cơ hội mà vươn