Old school Easter eggs.
Kỷ nguyên xem mắt

Kỷ nguyên xem mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210961

Bình chọn: 8.00/10/1096 lượt.

iệc mà thôi, đồng ý, không đồng ý, đàn ông, phụ nữ.

Mà đến cuối năm, mấy cặp đôi đến được với nhau nhờ trung tâm của chúng tôi thường ghé qua tặng chút quà này nọ, không phải quà gì đắt tiền, nhưng mọi người đều rất vui mừng. Ngày hôm đó tôi tiếp đón Mã Phương, bây giờ chị ấy cơ bản đã sống chung cùng Lý Trí rồi. Khi chị ấy đến, đúng vào buổi trưa, ở trung tâm chúng tôi đang rảnh rỗi, chị Vu và dì Vương đều đã đi ra ngoài ăn cơm rồi. “Chị đang nghĩ chỗ em chắc cũng không có ai, chưa ăn cơm phải không, nào nào nào, thật đúng lúc, ăn chút bánh hạt dẻ này trước đi.”

Mã Phương nói rồi lấy một túi ni-lông từ trong túi xách ra, một mùi hương thơm ngọt tỏa ra, tôi nhìn thấy kiểu túi đó, biết ngay là mua ở cửa tiệm đối diện với bệnh viện Nhi Đồng. Thành phố này có rất nhiều cửa tiệm bánh hạt dẻ, nhưng chỉ có cửa tiệm đó mùi vị ngon nhất, nói là bánh hạt dẻ, cho nên có cho hạt dẻ vào đó thật. Thử nghĩ xem, hạt dẻ thơm ngọt dễ ăn như thế, xay nhỏ ra, dùng bột mì bọc lại, bên ngoài là một lớp vỏ dai, bên trong là bột mềm trộn lẫn với nhau…

Tôi chưa ăn cơm, nên hơi chảy nước miếng: “Chị Mã biết cách dụ dỗ em quá, em đang giảm béo đó.”

“Hơ, Phiêu Phiêu, lúc nãy chị đang định nói đó, bây giờ em đẹp lên nhiều rồi.”

“Cảm ơn, cảm ơn! Thế nào rồi chị, gần đây cuộc sống của chị tốt không ạ?”.

“Tốt lắm em à.”

“Thế thì tốt quá rồi, xem ra em sắp được ăn kẹo rồi đó nha.”

“Hơ, cái này phải xem lại. Em nói xem, chị lớn tuổi như vậy rồi, lại từng ly hôn, có con riêng, chẳng có gì là không thể nữa cả, nhưng mà kết hôn… đó lại là một chuyện khác.” Nói rồi, Mã Phương thở dài một cái, “Thời gian trước, chị luôn muốn tìm một người nào đó lấy quách đi cho xong, luôn nghĩ rằng có đàn ông cần mình, thì mình không phải thuộc dạng thất bại gì cho lắm. Anh Lý Trí kia, nói thật, lúc đầu chị còn muốn ở chung với anh ấy, một trong những nguyên nhân quan trọng đó là, anh ấy chưa từng kết hôn, em có hiểu ý của chị không?”.

Tôi gật gật đầu, Mã Phương đã từng ly hôn, nếu như có thể tìm được một người chưa kết hôn, nếu nói ra, có chút gì đó rất vẻ vang đó chứ.

“Thời gian này, chị cũng dần bình tĩnh trở lại, chị đang suy nghĩ về cuộc hôn nhân trước đây của chị, cũng không phải chỉ có sai lầm của người chồng trước thôi đâu, có thể sau này anh ấy thực sự sai, nhưng khi mới bắt đầu, chính là bản thân chị sai. Chị hoàn toàn không yêu anh ấy, đến thích mà cũng chẳng thích bao nhiêu, chỉ là muốn tìm một bến đỗ che mưa che nắng, cho nên mới vội vội vàng vàng lấy chồng. Những năm nay, chị có được che chở nâng niu không? Không hề. Chị đã đánh mất tuổi thanh xuân của chị, thời gian của chị, và có lẽ là cả cuộc sống của chị nữa. Có điều, chị cũng có được một vài thứ, ví dụ như con cái, và sự nghiệp của chị. Chính bởi vì anh ta quá vô dụng, chị mới đành phải suy nghĩ tìm cách kiếm tiền, chính bởi vì anh ta quá không được, nên bắt buộc chị phải đứng ra làm trụ cột cho gia đình. Trước đây chị không biết việc này quan trọng nhiều đến mức nào, mà hiện nay chị đã biết rồi. Con của chị có thể làm thỏa mãn cho tâm hồn của chị được, mà sự nghiệp của chị, lại có thể… Không thể nói là sống tốt đến mức nào, nhưng ít nhất, có thể làm mình sống được, sống một cách đàng hoàng. Nếu như chị đi vay mượn tiền khắp nơi, năn nỉ van xin người ta, thế thì chắc là chị cũng trở thành dì Tường Lâm[1'> mất.”

[1'> Dì Tường Lâm: Nhân vật chính trong tác phẩm “Chúc Phúc” của Lỗ Tấn.

Tôi không nói gì, chỉ giơ một ngón tay cái về phía Mã Phương, tôi thật không ngờ sẽ được nghe thấy chị ấy nói về điều này, thực ra trước đây tôi không coi trọng lắm tình cảm trước đây của chị, mặc dù có chút không đạo đức, nhưng cũng nghĩ rằng, lần này không biết có phải lại là một sự thất bại khác của chị hay không?

Nhưng sự thực đã chứng minh, tôi đã coi thường người này quá rồi, nói thế nào đi chăng nữa, Mã Phương đã ở vào độ tuổi này, rồi tự mình mở cửa hàng kinh doanh nữa. Nhất thời mê muội thì có khả năng, chứ nếu như nói ngu ngốc, lại tuyệt đối không phải như thế. Mã Phương lắc đầu cười cười: “Phiêu Phiêu, em đừng cười chị nữa, thực ra chị đang khó xử lắm đây. Em đừng tưởng chị và Lý Trí như thế là đã gần như thành đôi rồi, nhưng thời gian này, chị giống như là làm mẹ anh ấy vậy, không phải chị có một đứa con trai, mà là có những hai đứa!”.

Tôi không biết phải nói thế nào nữa, nếu như là Đặng Linh Linh, có lẽ tôi sẽ khuyên cô ấy, nhưng Mã Phương, thực ra tôi và chị ấy không thân thiết với nhau là mấy, suy nghĩ một lúc, chỉ biết nói rằng: “Mọi người đều nói trời sinh đàn ông thường nhỏ hơn đàn bà mấy tuổi, anh ấy lại lớn lên trong sự thương yêu chăm sóc như thế, một thời gian nữa chị điều chỉnh lại một chút là được.”

“Nếu như chị có bản lĩnh như thế chị đã không ly hôn rồi.” Mã Phương lại thở dài, “Làm phụ nữ, vẫn có gì đó khác với làm con gái. Phiêu Phiêu, em còn trẻ, có thể vẫn chưa có cảm giác gì, đến tuổi của chị đây, nhìn đàn ông, không phải chỉ nhìn vào bề ngoài của anh ta, có một vài thứ cũng rất quan trọng. Em nói cái đó của người đàn ông này nếu như không được, em sống với anh ta cũng