trở về xe ngựa của mình.
Không biết có phải là vì vui quá hóa buồn hay vì lý do khác, mà khi xe ngựa khởi hành được khoảng nửa canh giờ, thì sắc mặt A Uyển càng ngày càng kém, không bao lâu sau thì nôn đến mặt cũng trắng bệch, đến thuốc say xe cũng không uống được.
Không lâu sau đó còn kinh động đến cả Hoàng thượng, lập tức ra lệnh cho đoàn xe dừng lại, nghĩ ngơi dưỡng sức một lúc, nhất thời bỏ qua quy cũ, không nói hai lời đã bế A Uyển đến xe ngựa của mình, bảo thái y lập tức bắt mạch chữa bệnh.
Thái y nhìn vẻ mặt lo lắng tức giận của Hoàng thượng, nơm nớp lo sợ chuẩn mạch cho A Uyển, xong mới đáp, “Hồi bẩm Hoàng thượng, Uyển chiêu nghi nương nương không có gì đáng ngại, là do chính ngọ thời tiết nóng bức hơn, mà thân thể Uyển chiêu nghi yếu đuối, trên xe ngựa lắc lư, lúc này mới chịu không nổi, trước đó đã dùng qua thuốc say xe, giờ dùng thêm thuốc hạ nhiệt thì sẽ không sao.”
Nghe được không có gì phải lo ngại, sắc mặt Hoàng thượng tốt hơn một chút, gật đầu cho phép thái y lui xuống lấy thuốc, quả thật giống như lời thái y nói, A Uyển uống thuốc xong cũng khá hơn, nhưng Hoàng thượng vẫn lo lắng A Uyển sẽ không thích ứng kịp nên đoàn người nghỉ ngơi thêm hai canh giờ nữa.
Mấy người Đức phi cũng phái người đi thăm dò tin tức, biết được thân thể Uyển chiêu nghi không khỏe, thì bảo cung nhân đưa quà đến an ủi, vẫn không có oán hận gì cả.
Lần thứ hai xuất phát, A Uyển thuận lý thành chương* ở lại trong xe ngựa xa hoa rộng rãi của Hoàng thượng, Hoàng thượng nghiêng người đọc sách, A Uyển nằm trên đùi Hoàng thượng, thỉnh thoảng cọ cọ đầu, mơ mơ màng màng nghĩ, quả nhiên là xe ngựa của Hoàng thượng khả năng chống sốc so với của mình không chỉ tốt hơn một chút.
(*Thuận lý thành chương [顺理成章'> nghĩa là ‘Thuận theo lý thuyết’ mà suôn sẻ, đây là điều đương nhiên)
Xoa xoa đầu A Uyển, Hoàng thượng lại nói, “Sao còn không thành thật? Ngủ thêm chút nữa đi, đến nơi trẫm sẽ gọi nàng dậy.” Vừa nói vừa điều chỉnh lại tư thế, để cho A Uyển thoái mái dựa vào.
Vừa mới lăn qua lăn lại như vậy, A Uyển thật ra rất mệt mỏi, cũng không có tinh thần trò chuyện cùng Hoàng thượng, tuy là xe ngựa của Hoàng thượng chống sốc tốt hơn làm cho A Uyển thoải mái không ít, nhưng dù sao cũng là xe ngựa, không tránh khỏi vẫn có rung lắc, giữa những rung động đó thuốc đã phát huy tác dụng, A Uyển đã ngủ say.
Vốn dĩ mọi người đã đến Bích Thủy trang lúc mặt trời lặn, nhưng vì trước đó thân thể Uyển chiêu nghi không khỏe đã dừng lại, nên khi đoàn người đến Bích Thủy trang thì trăng đã lên rồi, Hoàng thượng đã sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho chúng phi tần trên đường rồi, tránh việc đến nơi luống cuống lại phải vất vả một phen.
Đến cửa trước Bích Thủy trang, trước mắt mọi người Hoàng thượng ôm Uyển chiêu nghi đang ngủ say về tẩm điện của mình, xem ra tối nay Hoàng thượng muốn thị tẩm Uyển chiêu nghi, chúng phi cũng không để lộ gì trên mặt, dù sao Uyển chiêu nghi luôn được sủng ái, nhưng mà ngày vẫn còn dài, hiện tại còn cần phải nháo loạn sao?
Chúng phi tần lần lượt dẫn cung nhấn đến chỗ nghỉ ngơi, so với xuất đầu lộ diện tranh giành thì nhanh chân về chỗ của mình dọn dẹp nghỉ ngơi dưỡng sức không phải tốt hơn sao?
Ngày thứ hai khi A Uyển ung dung tỉnh lại, phát hiện mình đang ở một nơi xa lạ, không khỏi nhìn xung quanh, may mà thấy Bạch Lộ, “Bạch Lộ, đây là đâu?”
Thấy chủ tử tỉnh lại, Bạch Lộ nhanh chóng bảo Thanh Sam phân phó cung nhân đem nước đến hầu hạ A Uyển rửa mặt, một bên báo cáo tình hình cho A Uyển, “Chủ tử, đây là Vạn Hòa lâu nơi ở của Hoàng thượng, hôm qua ngài quá mệt mỏi, Hoàng thượng đã đưa ngài đến an trí ở đây, chỗ này không xa Lương Tiêu các nơi chúng ta ở lắm, đi vài bước thì đến nơi.”
Lương Tiêu các?! Sao tên nghe giống thanh lâu vậy?
A Uyển nghi hoặc, Bạch Lộ cũng cười nói, “Chủ tử người hiểu sai rồi, là mát mẻ, Lý Phúc Mãn đã tìm hiểu nói Lương Tiêu các kia vào hè mát mẻ, thật ra rất hợp với chữ “Lương” này, chủ tử ở đây sẽ không sợ nóng đâu.”
A Uyển gật đầu, để cung nhân hầu hạ thay đổi xiêm y, búi lại tóc, rồi có ý định muốn đến xem thử Lương Tiêu các kia.
Dọc đường nghe Lý Phúc Mãn đem những chuyện đã xảy ra báo cáo qua một lượt, Hoàng thượng ở Vạn Hòa lâu trung tâm của thôn, nói đến khoảng cách thì tất nhiên là Lương Tiêu các của A Uyển gần đó nhất, kế đến là Đức phi và Nguyên Trữ công chúa ở Tố Vân hiên.
Hà tiệp dư và Trương vinh hoa ở Kính Nguyệt hiên và Lưu Doanh các, hai nơi này ở cạnh nhau, sau đó là Cố mỹ nhân được phân đến Y Lan viện ở cạnh Bích Thủy Hồ, Lệ quý nhân được phân đến ở Thính Tuyết lâu, mặc dù là nơi xa chỗ của Hoàng thượng nhất nhưng lại là nơi có cảnh sắc vô cùng đẹp, về phần Nhu tiểu nghi, cũng không biết là có phải Hoàng thượng cùng mình thần giao cách cảm hay không, bị phân đến ở Hàng Sương các trong góc của thôn, danh hào tuy nghe khá êm tai nhưng nghe nô tài trong trang nói điều kiện của Hàng Sương các không tốt lắm.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên Lý Phúc Mãn đến Bích Thủy trang, lúc Hoàng thượng vẫn còn là một hoàng tử, Lý Phúc Mãn đã theo hầu bên cạnh, nên việc tìm hiểu tin tức ở
