, hoàn toàn không lưu chút dấu tích nào của việc thấm nước mưa. Nguyên Phi Ngư im lặng không nói gì nữa, chỉ có điều thân thể hai người càng sát lại gần hơn, khiến cô cứ mất tự nhiên, đi chưa được mấy bước không kiềm chế được lại khẽ giọng lầm bầm: “Hai người đi chung một ô mới lạ đó! Có phải người yêu đâu.”
“Cô đang lẩm bẩm cái gì thế hử?” Tiếng mưa rơi xuống ô càng lúc càng lớn, Quan Nhã Dương không nghe rõ lời của Nguyên Phi Ngư, vì thế liền cúi đầu khẽ hỏi: “Cô có thể nói lớn hơn chút được không? Đâu phải con muỗi chứ. Còn nữa, cô định đưa tôi đi ăn ở đâu? Mấy quán ăn ven đường tôi không biết gì đâu đấy.”
“Mưa rồi, làm gì có quán nào mở nữa? Thành phố S này quản lý nghiêm ngặt như thế, làm sao dựng quán vỉa hè được.” Cũng chẳng biết là anh cố ý hay không, khi Nguyên Phi Ngư cũng tỏ vẻ bất mãn ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, khoảng cách giữa hai người quá gần, mỗi lần ngẩng đầu, trán của cô lại va phải cằm của anh, ánh mắt nhìn chằm chằm ấy cũng như trở nên ấm áp ngọt ngào lạ thường, không hề mang vẻ uy hiếp gì cả.
“Vậy đi vào nhà hàng, cùng lắm thì để tôi mời.” Quan Nhã Dương trưng ra bộ mặt tiếc nuối, bị tổn thất, nhưng chẳng hiểu tại sao giọng nói vút cao lại mang vài phần đắc ý, “Lần sau không mưa cô sẽ lại mời tôi ăn quán vỉa hè.”
Nghe cũng có lý, hơn nữa… còn có lần sau mà.
Nguyên Phi Ngư lại thộn người, còn chưa kịp trả lời, đã thấy Quan Nhã Dương tự ý lựa chọn một nhà hàng, cuối cùng rẽ vào đầu đường, quyết kéo cô vào một nhà hàng vô cùng cao cấp.
Cách bài trí của nhà hàng này theo phong cách Tây Ban Nha, nhưng lại mang cái tên rất Trung Quốc, gọi là “Phong Nhã Viên”, lúc Nguyên Phi Ngư bước vào, nhìn thấy nam nhân viên phục vụ đều mặc trang phục Tôn Trung Sơn, nữ nhân viên phục vụ mặc sườn xám đi qua đi lại, liền vô tình bật cười thành tiếng, nói với Quan Nhã Dương: “Phong cách thiết kế của nơi này thật hỗn tạp? Hoà trộn giữa Tây Ban Nha và sườn xám, ông chủ đúng là người dũng cảm.”
“Có lẽ cha ông ta là người Tây Ban Nha, mẹ là người Trung Quốc, ông ta là người hai dòng máu, vì thế nhà hàng cũng là sự hoà trộn của hai đất nước.” Quan Nhã Dương mỉm cười cùng cô.
Lúc ăn cơm, thỉnh thoảng Quan Nhã Dương lại hỏi Nguyên Phi Ngư thích ăn gì, thích mùi vị ra sao, hoặc là nhắc cô là một vài nguyên liệu chế biến món ăn rất khó ăn nhưng cực kỳ giàu chất dinh dưỡng, cần phải ăn nhiều. Tuy có vẻ rất áp đặt, nhưng anh lại dạy bảo khá tốt, quan tâm chu đáo đến cô, thậm chí còn khiến Nguyên Phi Ngư trong khoảnh khắc cho rằng mình đã biến thành công chúa. Nhưng cảm giác rõ ràng chân thực nhất, là ở một góc khuất sâu thẳm nào đó trong lòng mỗi lúc một rối bời bất an, mãi đến lúc đã ăn được một nửa, đột nhiên cô mở miệng nói:
“Bữa này cứ để tôi mời nhé, dù tôi rất nghèo, cũng ít tiền, nhưng dẫu sao anh cũng đã giúp đỡ tôi, tôi không muốn mắc nợ anh.”
“Chẳng phải đã bảo là lần sau cô mời sao?” Ánh mắt của Quan Nhã Dương xuyên qua chiếc bàn không rộng lắm nhìn cô, cảm giác không vui trước sự gấp gáp của cô cùng những lời vạch rõ quan hệ, nhưng khi đôi mắt đen láy của anh chạm phải ánh nhìn bướng bỉnh của cô, lại đột nhiên thay đổi chủ ý, nới lỏng tay, cười cười: “Thôi bỏ đi, tuỳ cô vậy.”
Khi bữa ăn sắp kết thúc, Quan Nhã Dương đứng lên đi vào toilet, để lại một mình Nguyên Phi Ngư ngồi đó, không lâu sau có nhân viên phục vụ nhà hàng bê đĩa ăn đi lại, mỉm cười nói với Nguyên Phi Ngư đang ngồi trên ghế: “Thưa quý khách, hôm nay là ngày nhà hàng kỷ niệm ba năm thành lập, nhà hàng có tổ chức hoạt động rút thăm trúng thưởng đặc biệt cho khách hàng, quý khách có hứng thú tham gia không ạ?”
“Rút thăm trúng thưởng?”, Nguyên Phi Ngư ngước lên nhìn.
Từ trước tới nay cô cảm thấy mình chẳng bao giờ có vận may gì hết, nên đối với mấy hoạt động rút thăm trúng thưởng chẳng hứng thú lắm, nhưng hiện tại Quan Nhã Dương chưa quay lại, chỉ có mình cô ngồi chỗ này nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy nhàm chán, chi bằng cứ thử vận may xem sao, liền gật đầu, “Được.”
Cô chọn một tấm phiếu ở phía góc của chiếc khay đựng đồ ăn, sau khi nghe công bố cô lại được may mắn trúng phiếu giải nhất, không những bữa này được miễn phí, còn được tặng thêm hai tấm phiếu giảm giá tám mươi phần trăm nữa, thật là từ trước đến nay chưa từng gặp được vận may như thế, cho nên, khi nhân viên phục vụ gửi tấm phiếu giảm giá đến tay cô, cô vẫn còn sững người hồi lâu.
Quan Nhã Dương quay lại, Nguyên Phi Ngư cực kỳ đắc ý vung vẩy tờ phiếu giảm giá trước mặt anh, vui vẻ nói: “Xem ra thượng đế vẫn còn thương xót người tốt.”
“Nếu tôi rút chắc chắn sẽ rút được tờ phiếu giải đặc biệt.” Quan Nhã Dương so vai tỏ vẻ cực kỳ tiếc nuối, nhưng ánh mắt lại thấp thoáng nét cười, sau đó cúi xuống giật lấy một tờ phiếu giảm giá trên tay cô, “Tờ phiếu này phải thuộc về tôi, nếu không lần sau đến lượt tôi mời sẽ thiệt hại lớn mất.”
Ra khỏi nhà hàng, trời đã tối đen nhưng mưa vẫn còn rơi, Nguyên Phi Ngư muốn về nhà, còn Quan Nhã Dương không đồng ý cho cô về.
“Tôi không mang ô, cô bảo tôi biết về thế nào đây? Trừ khi cô đưa tôi về.” Anh ta cau mày nói một câu cực kỳ trơ trẽn, n
