XtGem Forum catalog
Lang thang trong trái tim anh

Lang thang trong trái tim anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325073

Bình chọn: 7.5.00/10/507 lượt.

này mà không đi thăm bà, bà thật đáng thương.”

Giọng cô rất nhỏ, đứng dưới tán ô nghe tiếng mưa rơi tí tách, lại càng trở nên mơ hồ, cũng chẳng biết là cô đang nói cho Quan Nhã Dương nghe, hay là đang tự thì thầm với chính mình, dù như thế Quan Nhã Dương vẫn nghe thấy, đầu tiên anh thoáng sững người, bước chân đang đi chợt khựng lại, đứng dưới ô tự cười nhạo chính mình: “Cô nói rất đúng, tôi và ba tôi đều là những người ích kỷ và yếu hèn.”

Nguyên Phi Ngư cũng dừng bước theo, Quan Nhã Dương ngước nhìn cô rồi tiếp tục nói, cặp mắt đen láy lạnh băng khiến người khác phải nhói lòng, “Em trai tôi cũng nhận xét tôi và ba tôi như thế.”

Những lời của cô như bị tắc lại trong cổ họng, càng chẳng biết nên nói câu gì tiếp theo, chỉ cảm thấy nơi mềm yếu nhất trong sâu thẳm con tim dường như đã bị ánh mắt lạnh như dao găm của anh chạm đến, truyền đến cảm giác đau đớn âm ỉ, từng cơn từng cơn dồn về.

Trong lòng mỗi người đều có nỗi khổ tâm mà không ai biết được, chỗ đứng khác nhau, lập trường cũng chẳng thể tương đồng, cho nên có một vài chuyện vốn chẳng thể nói rõ được là ai đúng ai sai, mà nguyên nhân trong đó chỉ người trong cuộc mới hiểu được, người ngoài chẳng cách nào thấu đáo, càng không có quyền để phán xét và đánh giá.

Rồi hai người tiếp tục rảo bước trên đường, cả hai đều thinh lặng, ánh đèn neon dần xa hút, chỉ còn vang vọng bên tai tiếng mưa khẽ rơi xuống chiếc ô, con đường quốc lộ rộng thoáng đã hiện ra trước mắt, đi qua đường quốc lộ này là đến nhà Nguyên Phi Ngư. Cô dừng lại bên dưới cột đèn đường, nghiêng đầu nhìn Quan Nhã Dương, vẫy tay với anh: “Tôi về đến nơi rồi, tạm biệt.”

Khoảng cách giữa họ rất gần, ánh sáng trắng lành lạnh toả ra từ ngọn đèn đường phản chiếu xuống chiếc ô màu lam nhạt, tạo nên ánh huỳnh quang màu xanh nhàn nhạt, đúng khi khuôn mặt của Nguyên Phi Ngư chìm trong luồng sáng ấy, tạo nên nét đẹp lành lạnh, Quan Nhã Dương nhìn chằm chằm vào chăm chú hồi lâu, sau đó lặng lẽ lùi lại mấy bước, lùi đến khoảng tối bên cạnh ánh đèn đường, vẫy tay với Nguyên Phi Ngư, “Nguyên Phi Ngư, cô lại đây.”

“Làm gì?” Nguyên Phi Ngư thấy lạ liền đi đến, cơ thể thấm ướt vì mưa nhỏ, thoảng mùi hơi ẩm, “Cũng muộn rồi, tôi…”

Chẳng đợi cô nói xong, Quan Nhã Dương vội giơ tay ra ôm cô vào lòng, tiếp đó cúi người hôn lên môi cô.

Nụ hôn này thật khẽ, nhưng lại mang hơi ấm vô cùng, khiến Nguyên Phi Ngư bất giác đứng thộn người tại đó, con tim như trống trận, hoàn toàn không hiểu đang xảy ra chuyện gì nữa, ngay sau đó cô nghe thấy giọng nói trong trẻo mát lành như từng giọt rượu ngấm sâu vào tim phổi của Quan Nhã Dương:

“Nếu em hận anh vì đã cưỡng đoạt nụ hôn đầu của em, vậy thì đây là anh bù đắp cho em.”

3.

Bù đắp cho cô nụ hôn đầu, đây có được tính là một cách tỏ tình không?

Ngày ấy đã qua lâu rồi, nhưng câu hỏi đó luôn vương vấn trong đầu cô, cảm giác vừa hân hoan hạnh phúc vừa lo lắng sợ hãi cứ đan xen chồng chéo trong trái tim bé nhỏ của cô, tuy có đôi khi đúng là Quan Nhã Dương rất đáng ghét, nhưng ở lâu bên cạnh mới dần nhận thấy thực ra anh ấy rất tốt bụng, có điều trong thế giới của cô từ trước đến nay cũng chỉ có hai người là cô và Hiểu Bách, nếu muốn đưa thêm người thứ ba vào, cô chẳng biết nỗ lực bao năm của cô để duy trì sự cân bằng vốn có chẳng phải sẽ sụp đổ hoàn toàn ư?

Sau đó Quan Nhã Dương còn hẹn Nguyên Phi Ngư mấy lần nữa, nhưng Phi Ngư đều trốn không gặp, một hai lần khiến các bạn học cùng lớp đều biết Quan Nhã Dương đang theo đuổi Nguyên Phi Ngư, tranh thủ lúc học Tần Lạc mỉm cười vui vẻ tiến lại gần cô: “Phi Ngư, mau mau thành thật khai báo, cậu với Quan Nhã Dương đang có chuyện gì?”

“Chuyện gì là chuyện gì?” Nguyên Phi Ngư giả bộ đọc sách, lẩn tránh ánh mắt của Tần Lạc, khuôn mặt bất giác đỏ hồng lên, để che giấu vẻ gượng gạo không tự nhiên của mình, cô lại ra vẻ tức giận, nện cuốn giáo trình lên người Tần Lạc, “Đó chẳng phải đều là nhờ cậu ban tặng hả.”

“Cậu nói đến chuyện hôn nhau lần trước ấy hả? Làm ơn đi, chuyện đã lâu như thế rồi mà?”, Tần Lạc nhận lấy cuốn sách, không biết xấu hổ sờ mó người Phi Ngư, làn da trắng bóc dưới ánh sáng mặt trời càng hiện lên lấp lánh tựa như châu báu, “Cậu đừng hòng lừa được tớ, vừa rồi khi tớ đi mua đồ uống đã gặp Quan Nhã Dương rồi, anh ấy bảo tớ đến thông báo với cậu, sau khi tan học gặp nhau ở cổng trường.” Nói đến đây mắt Tần Lạc hấp ha hấp háy, giọng điệu cố tình kéo dài âm cuối, cả câu nói đều toát lên sự mờ ám mơ hồ: “Còn nữa, anh ấy bảo sẽ đợi cậu đấy… Úi trời ơi, thần tượng của chúng tớ lại nói ra câu này, thật khiến người ta chua xót, ha ha…”

“Cậu đi chết đi, tớ không tin.” Nguyên Phi Ngư đẩy Tần Lạc ra xa, hổn hà hổn hển đứng bật dậy, chạy ra khỏi phòng học, khoé miệng không kiềm chế được bất giác khẽ nhướng lên cao.

Nữ sinh luôn thích miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo, lời của Tần Lạc đương nhiên cô tin là thật, Nguyên Phi Ngư đứng trước bồn rửa trong nhà vệ sinh rửa tay, thông qua tấm gương trước mặt có thể thấy các nữ sinh đi qua đi lại đều đổ ánh mắt hoặc là đố kỵ hoặc là ngưỡng mộ về phía cô, trái tim nhỏ bé chuộng hư vi