Teya Salat
Lang thang trong trái tim anh

Lang thang trong trái tim anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325235

Bình chọn: 9.00/10/523 lượt.

ên Phi Ngư mặc chiếc váy có in hình cá đang bơi lội rồi lặng lẽ cất chiếc áo khoác ngoài mà Quan Nhã Dương để lại vào một góc nhỏ trong tủ quần áo, tận sâu trong đáy lòng lần cuối nói với anh “tạm biệt”.

Kết thúc kỳ thi năm nay vào đúng thời điểm hạ chí, trong trường vụt trở nên vắng teo, sau kỳ nghỉ hè Nguyên Phi Ngư sẽ lên lớp mười một, vẫn như cũ hàng ngày đi làm thêm, đi học, thời gian lâu dần ngay đến nỗi cực khổ cũng trở thành bình lặng. Cô mơ hồ nghe từ chính miệng của Tần Lạc biết được một vài thông tin liên quan đến Quan Nhã Dương, anh là người có thành tích đứng đầu toàn thành phố được vào trường đại học nổi danh nhất cả nước, ngày giấy báo trúng tuyển được truyền xuống, bố anh từ Anh trở về đích thân đến lãnh đạo trường cảm tạ, anh bị tiếng tiền hô hậu ủng khen ngợi vây quanh, nhưng từ đầu đến cuối vẫn mặt mày ủ rũ, không hề vui vẻ.

Nguyên Phi Ngư đứng trước bảng thông báo của trường, nhìn bức ảnh phía sau mặt gương, anh trong ảnh đang cầm tờ giấy thông báo trúng tuyển, trong đôi mắt đen láy là một màu đen kịt, giống như màn đêm đen tối bắt đầu bủa vây, giữa biển lớn đang ngủ vùi trong đêm, gió ngừng thổi, chỉ còn vẻ tĩnh mịch đến chết người mà thôi.

Vốn họ là hai đường thẳng song song không nên giao cắt, vô tình lại bị chệch khỏi quỹ đạo mà có giao điểm tạm thời, may mà hiện tại tất cả đều trở lại bình thường.

Thật may mắn, thật may mắn!

Cô đứng trước bảng thông báo của trường mà vỗ ngực, cố gắng mỉm cười, chỉ thấy trong lồng ngực trống rỗng vọng lại, tiếng gió vi vu vi vu, khiến nụ cười của cô như bị nhấn chìm, lại như xe lửa xuyên qua đường hầm, sau tiếng còi hú vang thì chỉ còn một khoảng không trống rỗng hơn cả bầu trời.

Chương 05 Phần 1

Chương 5: Trao nhau nụ hôn nồng cháy

1.

Những tháng ngày cấp ba thật nhàm chán, sau khi lên lớp mười hai, cảm giác căng thẳng lo lắng khiến người ta không sao thở nổi, thi cử và ôn tập liên miên không dứt khiến thi thoảng Nguyên Phi Ngư lại nhớ đến những ngày tự do tự tại thoải mái nhàn nhã hồi lớp mười. Dù bận rộn tối mắt tối mũi, nhưng công việc làm thêm vẫn diễn ra đều đều, ngày ngày mệt bở hơi tai, bận đến mức chẳng có thời gian ngẩng đầu lên, miệng vẫn ê a lẩm nhẩm đọc thuộc từ mới tiếng Anh, Tô Hiểu Bách luôn quan tâm yêu thương vừa đấm lưng cho cô, vừa khẽ thì thào dò hỏi: “Chị à, chị cho em đi làm thêm đi, như thế chị cũng thoải mái hơn nhiều.”

“Không được.” Nguyên Phi Ngư nhảy dựng lên vỗ vỗ đầu Tô Hiểu Bách, “Em phải chăm chỉ học, không cần phải nghĩ chuyện khác, chị hy vọng em không thua kém gì những đứa trẻ khác.”

“Nhưng, trên lớp có bạn mới chuyển đến, nghe nói cũng là trẻ mồ côi, hôm nay em nhìn thấy cậu ấy đi làm thêm trong quán ăn nhanh.” Tô Hiểu Bách trợn mắt tranh luận.

“Em không giống cậu ấy, em có chị, chị không thể để em không hạnh phúc.” Nguyên Phi Ngư gân cổ lên cố chấp đến đáng sợ, từ trước nay không ai biết cô đang kiên trì cố chấp vì cái gì, ngay cả Tô Hiểu Bách cũng không hiểu, cho nên sau cùng cậu đành im lặng.

Tô Hiểu Bách mười sáu tuổi, hiếm bạn cùng tuổi nào có ngũ quan tuấn tú như thế, khiến Tần Lạc lúc nào cũng phải ôm ngực mà hét lên: “Hiểu Bách đẹp trai thế này có thể trở thành minh tinh đấy.”

“Đẹp hay không, không liên quan đến cậu, đừng hòng xơ múi đến Hiểu Bách nhà tớ.” Nguyên Phi Ngư hung hăng nhìn cô, cứ như con chó săn bảo vệ chủ nhân, chỉ là cùng với thời gian lời cảnh cáo đó càng lúc càng trở nên vô dụng, giống như không ai có thể ngăn cản được sự cố chấp của cô vậy, cũng chẳng ai ngăn cản được sự mê trai, thích làm gì thì làm của Tần Lạc.

Lại một mùa hạ nữa đến, mùa thi theo đó cũng trở lại, Nguyên Phi Ngư dừng mọi công việc lại, dồn tất cả sức lực tập trung ôn thi, tuy cô chẳng có chí hướng gì lớn lao, nhưng cô cũng hiểu rõ, chỉ có trình độ cấp ba thì chẳng cách nào sống được giữa thành phố rộng lớn với tốc độ đô thị hoá, quốc tế hoá mỗi lúc một nhanh và mạnh như hiện nay, cho nên ít nhất cô phải tốt nghiệp đại học mới có thể tìm được một công việc vừa có chút thể diện lại vừa có thu nhập ổn định, hoàn toàn xóa bỏ đi quá khứ không đáng nhớ của mình, cũng có thể kiếm được chút tiền cho Hiểu Bách học tiếp.

Khi điền nguyện vọng, nghĩ đến Hiểu Bách vẫn còn đang đi học ở đây, cô không thể một mình đến thành phố khác được, cho nên tất cả nguyện vọng điền vào trong tờ đơn xin thi đại học đều là mấy trường đại học trong thành phố, còn Tần Lạc cũng chẳng biết đang nghĩ gì, cũng đều đăng ký nguyện vọng vào trường ở thành phố, hai người như có thần giao cách cảm vậy, khi nộp đơn đăng ký, giáo viên chủ nhiệm lớp nhìn họ lắc đầu, nói: “Số lượng học sinh đăng ký vào mấy trường trong thành phố không hề nhỏ, với thành tích của hai em, về cơ bản không có cơ may.”

Khi kết quả được thông báo, chủ nhiệm lớp không thể không thừa nhận hai người họ tuy thành tích không phải quá tốt, nhưng đúng là quá may mắn, nhất là Tần Lạc dựa vào tài năng thiên bẩm về ngôn ngữ mà cha cô truyền lại, thành tích tiếng Anh vượt trội nên được học viện ngoại ngữ của thành phố đặc cách không phải thi, còn Nguyên Phi Ngư lại mạo hiểm thi