XtGem Forum catalog
Lang thang trong trái tim anh

Lang thang trong trái tim anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325010

Bình chọn: 9.00/10/501 lượt.

c đến mức mồ hôi túa khắp người, khiến hai người cảm nhận được hơi nóng hầm hập lan tỏa.

“Phi Ngư, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa được không?”. Quan Nhã Dương đang quỳ bên cạnh chiếc ghế sofa, tư thế vô cùng khó coi khiến đôi chân của anh đã tê cứng không còn biết cảm giác gì nữa, nhưng anh vẫn không dám cử động, sợ rằng nếu mình nhúc nhích sẽ làm Nguyên Phi Ngư cảm thấy khó chịu.

Mọi ý thức trong đầu Nguyên Phi Ngư vẫn đang quá mơ hồ mờ nhạt, căn bản chẳng nghe thấy người bên cạnh nói gì, cả cơ thể đắm chìm trong mạch suy tư của riêng mình, lúc khóc nghẹn ngào chẳng thôi, khi lại thút thít như tiếng thở dài não nề, bắt đầu run rẩy, hoặc là nói mê một vài câu chẳng ai hiểu nổi. Cứ chạy theo sự biến đổi suy nghĩ của cô khiến con tim của Quan Nhã Dương cũng chẳng khác nào sợi tơ mỏng manh được treo trên cao, thi thoảng lại bị kéo căng, đau đớn, cảm giác ấy giày vò cả buổi chiều, khi trời bắt đầu chìm vào màn đêm đen, cuối cùng cô cũng chìm vào giấc ngủ, Quan Nhã Dương khi đó mới dần tỉnh lại từ cơn hoang mang lo lắng, đôi chân đã mất đi tri giác kia đã cố gắng chống đỡ cơ thể rồi ôm Nguyên Phi Ngư đặt vào giường lớn của phòng khách.

Ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ đang dần khuất bóng, trong phòng không bật đèn, rất tối, anh đang ngồi bên mép giường, đôi mắt chớp chớp nhìn người đang say ngủ trên giường, người mà bản thân anh từng yêu điên cuồng si dại, hận đến muốn phát điên, vì khóc nên trông bộ dạng sao mà nhếch nhác, tóc mái trước trán rủ xuống hai bên gò má, để lộ ra vầng trán sáng trắng tinh khiết, cặp lông mày cau chặt, phía đuôi mi dài còn vương giọt lệ, đôi khi lại hít thở gấp gáp run rẩy mãi không thôi.

Trong ý thức mơ hồ lúc nãy, cô lại khóc gọi tên anh, liền cả ba chữ họ và tên, Quan Nhã Dương. Bốn năm trước hồi vẫn còn yêu nhau, giữa cô và anh chưa bao giờ xưng hô thân mật với nhau, ngay đến cách gọi cả họ lẫn tên cũng khiến đám bạn cười trêu. Anh vẫn nhớ, có một lần Tần Lạc đứng trước mặt bao nhiêu người cười họ là chẳng giống một đôi yêu nhau gì cả, lúc ấy miệng cô đang ngậm một hớp nước hoa quả, nhảy dựng lên đấu khẩu:

“Cho dù là cách gọi cả họ và tên thì cũng có tình cảm, trong đó có sự hòa trộn qua lại giữa tình ý thoáng ẩn thoáng hiện và thứ cảm xúc đại diện cho tình yêu, chỉ có những người yêu nhau mới nhận ra được mà thôi.”

Khi ấy anh rất đỗi kinh ngạc, một cô gái ương bướng, ngang ngạnh, tính khí khó chịu lại có thể nói ra được những lời tình cảm đến nhường này, giờ nghĩ lại, khi ấy cô nói cũng rất có lý.

Nên vừa rồi cô gọi tên anh, cho dù ba chữ liên tục vang lên trong khi khóc, giống như từng tiếng nấc nghẹn ngào, anh cũng nghe ra được, bên trong đó có tồn tại tình cảm.

“Nguyên Phi Ngư, em vẫn yêu anh.” Trong màn đêm đen anh khẽ ve vuốt nếp nhăn nơi đuôi mày cô, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên đó, thì thầm khe khẽ mang niềm yêu thương và hân hoan, sau đó đắp chăn giúp cô, rồi cách một lần chăn, anh ôm cô trong lòng.

Đến nửa đêm, Nguyên Phi Ngư mơ gặp ác mộng, bắt đầu khóc lóc giãy dụa trong lòng Quan Nhã Dương, Quan Nhã Dương vốn đang mơ màng, cho nên ngay cử động đầu tiên của cô lập tức làm anh tỉnh lại.

“Nguyên Phi Ngư, em làm sao vậy? Mơ thấy gì phải không?”

Lay lay vai cô, hy vọng sẽ kéo cô tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, nhưng cô ngủ quá sâu, tay chân liên tục khua khoắng lung tung khắp nơi, hơn nữa sức lực có vẻ rất lớn, có mấy lần thiếu chút nữa đạp Quan Nhã Dương xuống giường.

“Rốt cuộc em làm sao vậy, Nguyên Phi Ngư…” Quan Nhã Dương thực sự không tài nào chống đỡ nổi sự giãy giụa của cô, vừa đau lòng vừa lo lắng lau mồ hôi trán cho cô.

“Tháp Tháp…” Trong tiếng khóc thút tha thút thít vẫn có thể nghe thấy rõ từng chữ vọng ra, đầu mày Nguyên Phi Ngư cau lại càng chặt, khóc lóc trong lúc nửa tỉnh nửa mê: “Tháp Tháp… Tháp Tháp… Đừng đi lên trời… ở đó không có nước… không có nước… Tháp Tháp…”

Nghe thấy chữ “nước”, đột nhiên Quan Nhã Dương như nghĩ đến thứ gì đó liền nhảy vội xuống giường, còn chẳng kịp đeo giày, vừa cởi chiếc áo vest, vừa lao vào phòng tắm. Phòng làm việc của Tử Nguyệt tuy lúc bình thường không có người ở, nhưng khu phòng tắm và vệ sinh vẫn được bố trí rất đầy đủ, xa xỉ nhất là chiếc bồn tắm cực lớn màu xanh nước biển chiếm đến cả nửa phòng tắm, Quan Nhã Dương xông đến bên bồn tắm, cũng chẳng thèm để tâm đến nhiệt độ lập tức vặn vòi, xả nước đầy bồn.

Sau đó anh trở lại phòng, ôm Nguyên Phi Ngư còn đang liên tục nói mê trong cơn ác mộng đến phòng tắm, rồi đặt cô vào bồn tắm lúc này đang đầy tràn nước.

Dòng nước mát lạnh đột nhiên bao trùm cả đất trời, khiến cơn ác mộng của cô cũng qua đi, vừa rồi trong mơ cô còn thực sự mơ thấy mình biến thành cá cùng Tháp Tháp quẫy đuôi vọt lên mặt biển, bay lên trời cao, nhưng tự do ngay trước mắt, nước trên người cũng từng chút từng chút cạn khô, quá đau đớn, cô và Tháp Tháp cũng sắp chết rồi…

Cả đời Phi Ngư luôn muốn vọt lên mặt biển bay lên trời cao, hết lần này đến lần khác rồi lại quay người nhảy xuống biển, mình đầy thương tích, chỉ vì có thể trong khoảnh khắc được tiếp cận với không gian bao la, đó chính là cái giá của