Ring ring
Lão sư! Buông tha tôi đi

Lão sư! Buông tha tôi đi

Tác giả: Uyển Chuyển Lam

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215452

Bình chọn: 10.00/10/1545 lượt.

là nói tình hình này sao?

“Chào,nói cho anh biết một tin tức tốt!”

Trong giọng nói của cô tất cả đều mang theo vui và đắc ý,hắn nghe ra được chắc là có chuyện gì cao hứng,nếu không sao lại chào hắn,chuyện này trước nay thật chưa từng có nha.

Tâm trạng của hắn dễ bị cô lây nhiễm,vừa lái xe bên vừa nhìn thoáng qua mặt mình trong kiến chiếu hậu toàn là nụ cười,nhẹ giọng hỏi cô,

“Sao? Có tin tức tốt gì báo với anh?”

“Ghét!”

Cô nhỏ giọng giận mắng hắn một câu,

“Em hôm nay đã nói với cha chuyện chúng ta,anh đoán xem ông ấy phản ứng ra sao?”

Hắn không khỏi cúi đầu nở nụ cười,

“Xem phản ứng này của em anh còn phải đoán sao?”

Cô nhóc của hắn có đôi khi thật đáng yêu,nếu cô hiện tại ở trước mặt hắn hắn nhất định sẽ yêu thương vuốt mái tóc dài của cô bún vào trán của cô,cô có chút chán bản vì bị đoán ra nhưng vẫn vui vẻ nói với hắn,

“Được rồi,được rồi,bố em đồng ý,còn nói anh là người không tệ!”

Hắn nghe những lời này bỗng nhiên trong lòng đau nhói,nghĩ lại Hứa Định Biên rộng lượng tha thứ,lại nghĩ đến Lục Phương Đình ích kỷ , hắn không khỏi đau lòng vì mình,trong lòng cảm thấy vô cùng có lỗi với cô,cúi đầu mở miệng nói xin lỗi,

“Lưu Liễm, thật xin lỗi. . . . . .”

Chương 158: Xuất Thủ Phản Kích

Giọng nói hắn nặng trĩu,Hứa Lưu Liễm nhất thời hiểu tâm tư hắn,vừa muốn nói gì lại nghe hắn kiên định nói,

“Lưu Liễm,chúng ta tổ chức hôn lễ,công khai quan hệ của chúng ta đi,anh sẽ lập tức gọi điện thoại nói với ông ấy chuyện này,bất kể ông ấy đồng ý hay không,anh cũng muốn cho em một hôn lễ danh chánh ngôn thuận!”

Hứa Lưu Liễm trầm ngâm một chút,

“Chu Việt,em nghe nói tối nay có bữa tiệc mừng bác trai,chuyện này không bằng chờ hôm nào rồi nói, hôm nay. . . . . . đừng làm ông ấy không vui!”

Không cần nghĩ cũng biết,Lục Phương Đình sau khi biết chuyện này nhất định sẽ giận tím mặt.

Cô thông tình đạt lý khiến Lục Chu Việt trong lòng càng vô cùng yêu thương cô,hắn thật rất may mắn ban đầu kiên trì cố chấp mới có được một cô gái tốt thấu tình đạt lý.Hắn nghĩ như vậy thôi đã cảm thấy ngực như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói với cô,nhưng cuối cùng hóa thành một lời chân thành tha thiết,

“Lưu Liễm,anh yêu em!”

“Không nói nữa, em muốn đi dạo phố với Vi Lương rồi”

Hứa Lưu Liễm nghe có chút xấu hổ,vội vàng ném cho hắn một câu sau liền cúp điện thoại.Trước kia hắn nói không ít ba chữ kia,nhưng khi đó cô không có cảm giác, hôm nay mở rộng tấm lòng để hắn chiếm giữ nên thấy lời này của hắn thật ngọt ngào.

Lục Chu Việt cúp điện thoại tâm trạng thật tốt lái xe chạy đến phòng làm việc của cô,hắn vẫn chưa nói cho cô biết tình trạng cụ thể,hắn muốn đợi sau khi tất cả bố trí xong mới nói để cô vui mừng.Khi hắn nói với cô chuyện công ty sau đó cũng không nghe cô chủ động hỏi qua,toàn tâm tin tưởng hắn lệ thuộc vào của hắn,điều này làm cho hắn cảm thấy rất thỏa mãn.

Hắn chọn phòng làm việc cho cô ở bên cạnh tổng bộ tập đoàn Lục thị ,như vậy để hắn cùng cô dễ dàng đi làm và tan việc,hơn nữa Offices chủ yếu là công ty thiết kế,hắn và cô cũng sẽ thể trao đổi qua lại.

Hắn mua toàn bộ tầng 12,hy vọng có thể cho cô một hoàn cảnh tương đối an tĩnh không phải hỗn loạn,phong cách trang trí là hắn trước kia sưu tập những bản vẽ cô trúng tuyển,trải qua hắn sửa đổi một chút sau giao cho công ty trang hoàng làm,cô có đôi khi cũng thích tiện tay vẽ nguệch ngoạc một chút đồ trang hoàng,nhưng cô không phải để ý lắm chuyện bố trí.

……..

Hứa Lưu Liễm cùng Hạ Vi Lương cùng đến cửa hàng sau đó hai người lại bắt đầu đi dạo,cô vốn không muốn mua đồ mới,bởi vì cô cảm giác quần áo mình thật sự nhiều lắm,hơn nữa cô hoàn toàn không cần thiết ra ngoài.Kể từ khi hắn phát hiện cô không thích đi dạo phố,liền dứt khoác chỉ mấy nhãn hiệu,mỗi quý chỉ cần có hàng mới đưa ra thị trường,thì trực tiếp đóng gói đưa đến cho cô một đống.

Cô vô cùng kháng nghị việc này,nói hắn bá đạo ngay cả cô mặc quần áo mang gì cũng quản,hắn nói hắn không làm sai,vấn đề là cô không thích ra ngoài mua. Hắn còn nói kể từ khi biết cô,hắn liều mạng làm việc để vì muốn cho cô một sống tốt.Cô gái khác có,hắn nhất định phải cho cô cũng có,cô gái khác không có,hắn muốn cô phải có.

Hạ Vi Lương điên cuồng mua sắm,cô nhìn thấy cô một lần lại một lần không ngừng cà thẻ,cuối cùng cũng biết được cái gì gọi là xài tiền như nước,không khỏi đau lòng đi tới mắng cô,

“Hạ Vi Lương cậu sẽ phá sản cho coi,cậu xài tiền này không phải chỉ của một mình cậu!”

Hạ Vi Lương phản bác hợp tình hợp lý

“Cậu biết cái gì,có thể xài là có thể kiếm nha! Hơn nữa chị đây không phải cả ngày ở đây,với lại đâu rồi tớ không mua sắm,xong lần này tớ sẽ chuyên tâm ở nhà đánh chữ!”

Hứa Lưu Liễm bất đắc dĩ than thở, Hạ Vi Lương bỉu môi tẩy não cho cô,

“Tớ nói Hứa Đại này,không phải là tớ nói cậu,lão Lục nhà cậu kiếm nhiều tiền như vậy,cậu tiết kiệm làm gì? Người ta không phải đều nói,tiếc nuối lớn nhất cuộc đời không phải không có tiền mà chết,mà là chết rồi tiền còn chưa có xài hết!”

“Sai rồi!”

Hứa Lưu Liễm liếc cô một cái.

Hai người vừa cười vừa nói đi đến trước cửa hiệu “Vận”,Hạ Vi Lương nhìn một số quần