các con không phải muốn đi xem phòng làm việc sao,vội vàng đi đi!”
Liên Tố thúc giục hai người,Lục Chu Việt ôm cô vào trong ngực nói lời tạm biệt với bà sau đó hai người cùng đi ra cửa.
Lục Chu Việt chở Hứa Lưu Liễm đến phòng làm việc hắn mua cho cô,trang tu đã hoàn toàn kết thúc,giờ chỉ đợi đến cô vào làm việc thôi,tòa nhà thật lớn có thể dùng bát ngát để hình dung.
Hứa Lưu Liễm nhìn hoàn cảnh phòng làm việc cảm thấy trang trí nhìn rất là quen mắt,đơn giản đồng thời rất tỉ mỉ ,bởi vì vẽ qua quá nhiều bản vẽ,cô cũng không nhớ được mình lúc nào vẽ qua bản thiết kế này.
Bất quá cô cũng không tinh tế suy nghĩ những thứ này,cô chỉ lo hưng phấn cùng kích động,kéo hắn nói chuyện,
“Tại sao mua cả tầng này nha,em căn bản không cần phòng làm việc lớn như vậy?”
Lục Chu Việt bún một cái lên trán cô,
“Như vậy mà lớn sao,nói không chừng em sau này càng làm càng lớn nơi này cũng không đủ!”
“Việc này hẳn không thể có. . . . . .”
Hứa Lưu Liễm không tự tin cười ha ha,cô thật đúng là không có dã tâm lớn thế,cô bất quá chỉ hy vọng có một phòng làm việc,cho dù nhỏ cũng không sao,có thể để cô làm là được.
Từ phòng làm việc đi ra ngoài hai người cùng đi dùng cơm trưa,không nghĩ tới oan gia ngỏ hẹp vừa đi vào cửa gặp được Ôn Phó Doanh vừa ăn xong đang định rời đi,Lục Chu Việt trực tiếp đi thẳng bước,hoàn toàn xem Ôn Phó Doanh không tồn tại,Hứa Lưu Liễm cũng không có ấn tượng tốt với cô ta,kéo tay Lục Chu Việt đi lướt qua người cô.
Ôn Phó Doanh nhìn bóng lưng hai người thân mật đi qua,hận không được cắn nát một ngụm ngọc nha,cô ngồi vào trong xe mình bấm điện thoại gọi Trần Thanh Sở,lần này cô thông minh không có lập tức nói, mà là đợi hồi lâu rốt cục đợi đến giọng của hắn mới yên tâm mở miệng,
“Trần Thanh Sở,anh hiện tại định làm như thế nào? Cứ buông tha cho cô ấy dễ vậy sao,trơ mắt nhìn cô ấy cùng người đàn ông khác ân ân ái ái hạnh phúc sống sao? Nếu anh không có ý định tiếp tục làm thì giao cho tôi,anh sau này cũng đừng nhúng tay vào chuyện này!”
Trần Thanh Sở cười có chút ghê rợn,
“Cô gấp cái gì? Đòn sát thủ còn chưa dùng đây!”
“Cái gì đòn sát thủ?”
Ôn Phó Doanh rất hoài nghi,hắn còn tính giở thủ đoạn gì?
Trần Thanh Sở vừa cười vừa tàn ác kể chân tướng cho cô nghe.Ôn Phó Doanh nghe xong tính toán của hắn,không khỏi che miệng kinh hô một tiếng,
“Trần Thanh Sở,anh quả là ác thật!”
Trần Thanh Sở cười tàn ác,
“Cho nên cô phải kiên nhẫn đợi chuyện này, không nên nóng lòng,đến thời điểm thích hợp tôi sẽ ra tay!”
Lục Chu Việt lựa chọn nơi nghỉ ngơi cho Liên Tố và Hứa Định Biên là Mĩ Quốc một bởi vì bệnh viện Đường Dục Hàn ở Mĩ Quốc là tốt nhất,hai bởi vì Mỹ có Diêm Hạo Nam ở đó.
Chẳng qua Liên Tố không nghĩ tới mình lên máy lại thấy Hứa Định Biên,bà lúc ấy mới hiểu đây trò của ông và Lục Chu Việt hợp diễn,nhưng bà đang ra nước ngoài,chẳng lẻ muốn bà một lần nữa mua vé trở về Trung Quốc?
Bà có một khắc tính toán,thay đổi động tác muốn xoay người bị Hứa Định Biên cản lại, nhìn bà không hề nghĩ ngợi liền xoay người rời đi,giọng Hứa Định Biên có chút đau xót,
“Tố Tố,bà đừng quá cố chấp có được không?”
Tay bà bị Hứa Định Biên nắm,đầu ngón tay khô ráo ấm áp của ông làm cho bà nhớ tới những năm bọn họ ở với nhau,bà nhất thời có chút thất thần,đã nghe giọng ông vang lên phía sau tai,
“Tôi biết trong lòng bà đang suy nghĩ gì,những năm gần đây bà một mực trốn tránh tôi,một là bởi vì bà không muốn phá hỏng chuyện tôi và Phương Tuệ, hai bởi vì bà sợ bị người ta chụp chúng ta ở chung một chỗ sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của tôi,nhưng bà làm sao biết,sau khi bà rời đi trong lòng tôi cũng chỉ có một mình bà.”
Chương 173: Lâm Vào Khốn Cảnh
Mặc dù tay Liên Tố bị Hứa Định Biên kéo nhưng vẫn đưa lưng về phía ông,hôm nay nghe ông nói những lời này,hốc mắt thoáng cái liền đỏ,Hứa Định Biên nắm tay bà một tấc cũng không nới lỏng.
“Tố Tố,tôi thiếu bà quá nhiều,xin bà cho một cơ hội cuối cùng để bù lại có được không?”
Liên Tố cuối cùng không có cự tuyệt,bị ông kéo vào trong ngực thất thanh khóc.
*
Hứa Lưu Liễm và Lục Chu Việt cùng nhau tiễn Liên Tố đi sau tâm trạng rất không tốt,không biết tại sao cô nhìn thấy bóng dáng Liên Tố dần dần biến mất ở cửa,bỗng nhiên có loại xúc động muốn khóc,cô thậm chí cảm thấy được cô dường như dần dần mất đi mẹ,nhưng cảm giác sợ hãi này cô không biết làm sao nói với người khác chỉ có thể một mình buồn bực.
Lục Chu Việt cho rằng cô nhất thời không nỡ rời xa hoặc không yên lòng về Liên Tố,liền đề nghị cô,
“Nếu không anh đưa em đến chỗ Hạ Vi Lương để tâm sự với cô ấy!”
Có mấy lời cô không muốn nói với hắn,nhưng đối với bạn nữ thân có thể sẽ mở rộng cửa lòng.
Hứa Lưu Liễm cảm thấy hắn nói cũng có lý,liền gọi cho Hạ Vi Lương,thế nhưng không nghĩ tới Hạ Vi Lương từ trước đến linh tinh lang tang thế nhưng nghiêm túc nói cô ấy đang phỏng vấn,hơn nữa còn phỏng vấn biên tập《 Tô 》 ,điều này làm cho Hứa Lưu Liễm giật mình không ít,
“Vi Lương,cậu không phải nói muốn ở lại thành phố của bạn trai cậu sao?”
“Đây vừa hay nhìn thấy 《 Tô 》 đang tuyển biên tập, cơ hội tốt như vậy bỏ lỡ đáng tiếc lắm,cho
