hạnh phúc, chẳng để ý Nguyệt nói gì cả. Cứ đinh ninh là…ai ngờ…
-“Hả? Làm thế nào đây?”
-“Ăn chứ sao…cậu nấu như nào mà siêu vậy?”
-“Anh á, cho măng vào luộc, rồi đánh trứng đều lên, đổ vào…cá thì anh cứ thế chặt ra rồi rang thôi…”
Nguyệt Dương húp tý canh, đắng ngắt.
-“Cậu luộc măng một nước thôi hả?”
-“Thế mấy nước?”
-“Cá cậu chứ thế chặt hả, không đánh vẩy lấy ruột ra hả?”
-“Phải làm thế hả?”
-“Ôi ông Phong ơi là ông Phong, tôi lạy ông! Ông tưởng IQ cao thì thích sáng tạo thế nào cũng được hả?”
Có đứa mặt ngắn tũn, có đứa trở mình, dật dẽo dậy luộc thêm ít măng, sau khi chắt hai nước thì cho hành vào phi, xào thơm phức. Cá hết rồi, chỉ còn có thể rán trứng.
-“Uầy, vợ mình siêu thế!”
Nguyệt Dương tý nữa thì nghẹn cơm.
-“Ăn nói cẩn thận, ai thèm lấy cậu!”
-“Em không lấy anh thì lấy ai?”
-“Biết đâu đấy, cậu đừng tự cao quá, tôi cũng không phải không có người tán…”
-“Chả nhẽ em lại muốn con mình không được sống với cha đẻ?”
-“Linh tinh gì vậy? Vớ vẩn…”
-“Sút hai quả bóng chả nhẽ không trúng được quả nào…mà không trúng thì sau này sút tiếp…”
Ai đó nói tỉnh bơ, ai đó chỉ muốn nhét cả nắm cơm vào miệng đứa bên cạnh.
…..
…..
Ngày hôm sau, Phong được Nguyệt mua cho hẳn mấy bộ áo quần mới, tuy hơi lỗi thời, nhưng mà Phong rất chi là sướng, cười tủm tỉm suốt.
Lúc Nguyệt nấu cơm, Phong chạy ra chạy vào, Phong hỏi.
-“Thấy anh đẹp trai không?”
Nguyệt mím môi, nói.
-“Có, rất đẹp trai!”
Phong hí hửng. Nguyệt tiếp lời.
-“Thực ra cậu là người đẹp trai nhất…”
Ai đó nở từng khúc ruột, ai đó e hèm:
-“Cậu là người đẹp trai nhất trong những người xấu trai!”
Có người méo mặt, nhưng dạo gần đây, hình như dây thần kinh xấu hổ, tự ái của người ấy đã bị đứt hết rồi thì phải, vẫn nhe nhởn.
-“Ừ, còn Nguyệt của anh là người đẹp nhất trong những người đẹp!”
-“Nịnh là giỏi!”
-“Bao giờ em gọi anh là anh thế?”
-“Tôi không biết…cậu thấy bất bình thì về Hà Nội đi…mà đấy, thế bao giờ cậu về Hà Nội?”
-“Bao giờ em hết đợt dậy tình nguyện này thì anh về!”
-“Thế còn công ty?”
-“Đã có Hiếu và Nghĩa rồi, không phải lo… Em đi đâu anh đi đấy, em ăn gì anh ăn đấy, em ngủ đâu anh ngủ đấy…”
Phong vừa bốc vụng thức ăn, vừa nhởn nhơ đáp, Nguyệt ngoài miệng mắng đồ bám đuôi, mà trong lòng thấy ấm áp hạnh phúc khó tả. Con người trước mặt cô, quả thực vô cùng…vô cùng…vô cùng đáng yêu.
…..
Nguyệt đi dậy, Phong ở nhà cũng chán, anh nói chuyện với trưởng bản, cũng muốn làm giáo viên lớp học tình thương. Mọi khi mời mãi chẳng có ai lên dạy các bé, giờ lại có hẳn thầy giáo đẹp trai, có giải quốc gia, trưởng bản mừng rơn, đồng ý ngay lập tức.
Vậy là người dạy sáng, người dạy chiều. Phong giờ cũng biết nhặt rau, nấu vài món đơn giản. Anh nhớ về thầy Bình cô Lệ của anh, hít một hơi thật sâu, hương núi rừng tinh khiết, mùi ly ly dịu nhẹ…mọi thứ, thật ngọt ngào.
Cuộc sống của Phong Nguyệt yên bình ấm áp, cho tới một ngày, mãi chẳng thấy Nguyệt về. Phong ban đầu nghĩ là cô dậy thêm giờ, nhưng trời càng lúc càng tối muộn, anh quyết định tới lớp học. Cửa lớp khóa, và trên đường đi, cũng chẳng gặp cô…tim bỗng đập mạnh, một cảm giác bất an trào dâng, trong lòng anh như có lửa đốt.
CHAP 69: CHỊ EM GÁI
Căn nhà gỗ nhỏ phía cuối bản, nằm giữa chân đồi hoang sơ, xung quanh, một mùi xăng nồng nặc khó chịu…
Đầu óc choáng váng, cả người nhức nhối, Hà Nguyệt Dương nheo mắt. Hình ảnh duy nhất còn đọng lại lúc trước là bóng người đàn ông to cao bịt mặt kín.
-“Tỷ!”
Giọng nói này, quen thuộc làm sao! Đứa em gái này, cô đã nhớ nó như nào…Và bây giờ, nó lại gọi cô một tiếng “tỷ” thật thân thiết.
-“Nguyệt Anh. Sao mi lại ở đây?”
-“Tỷ thấy thế nào?”
Hà Nguyệt Anh hỏi han.
-“Ta…ta…cũng bình thường…mà sao ta lại ở đây?”
Nhìn em gái cười khẩy mà lòng cô xót, lẽ nào, mọi việc là nó làm?
-“Tỷ nhìn gì, là muội đấy, nhưng chắc gã đó cũng không làm tỷ đau phải không?”
-“Mi tính làm gì?”
-“Muốn nói chuyện với chị gái của tôi một chút? Không được à? Dạo này chị kiêu vậy?”
-“Sao mi biết ta ở đây?”
-“Haha, muốn người khác không biết thì đừng làm, Hà Nguyệt Dương ạ!”
Nguyệt Dương thở dài.
-“Được rồi, ta cũng có chuyện muốn nói với mi…”
Thái độ của Nguyệt Anh, lúc nói lúc cười, không bình thường chút nào khiến Nguyệt Dương nghi hoặc.
-“Mi…mi lại dùng thuốc cấm?”
-“Còn quan tâm tới muội thế sao? Phải, muội dùng đó!”
-“Sao mi phải làm khổ mình như thế? Nguyệt Anh, mi đừng như vậy!”
-“Haha, đồ giả tạo, chị còn đang hạnh phúc như vậy thì nhớ gì tới em? Cuộc sống giản dị gớm nhỉ? Thầy cô bản làng, một túp lều tranh, hai trái tim vàng…haha…”
-“Mi đang không tỉnh táo rồi, lúc khác chúng ta nói chuyện, đi, ta đưa mi về, tối nay ở chỗ ta…”
Nguyệt Dương định đứng dậy đỡ em gái mới phát hiện ra cửa khóa. Cô hỏi nó mãi, nó cũng chỉ cười cười.
-“Nguyệt Dương, chị sợ lắm phải không?”
-“Sợ cái gì? Nguyệt Anh, tỉnh táo lại đi, làm lại cuộc đời, mi đừng như vậy nữa…”
-“Đúng vậy, chúng ta làm lại cuộc đời, Nguyệt Dương, chúng ta cùng làm lại.”
Hà Anh ôm lấy chị mình, cô nức nở.
-“Tỷ biết không, muội đau lòng như nào tỷ biết không? Muội thương a