Lời Thách Đố Tình Yêu

Lời Thách Đố Tình Yêu

Tác giả: Ni Xảo Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325263

Bình chọn: 10.00/10/526 lượt.

ậu.

Âu Dương Dị quay người toan bước đi, bỗng nhiên…

“Hắt xì…”

Âu Dương Dị dừng bước, chậm rãi quay đầu lại, kinh ngạc nhìn về phía vườn hoa.

Thu Hạ Hạ hoảng hốt, ánh mắt sợ hãi nhìn về phía vườn hoa rồi chuyển sang nhìn Âu Dương Dị, nhận tranh trước khi đưa mình vào chỗ chết: “Ơ! … Là mình hắt hơi…”.

Âu Dương Dị nghi ngờ nhìn Thu Hạ Hạ một cái rồi nhằm thẳng vườn hoa mà tiến không chút do dự.

“Âu Dương Dị!” Thu Hạ Hạ sợ hãi lớn tiếng gọi.

Âu Dương Dị dừng bước, quay đầu nhìn vẻ hoảng loạn của Thu Hạ Hạ rồi tiến về phía vườn hoa không chút do dự.

Ba cô nương ở trong vườn hoa cũng sợ đến nỗi thần sắc xinh đẹp chạy đi đâu mất cả, vừa thở vừa nhìn đôi giày hiệu Nike đứng trước vườn hoa, hai cánh tay dài bạt những cành cây dây leo trong khu vườn…

“Các bạn học sinh thân mến! Xin hỏi ai có thể giải thích một chút là các cậu đang làm cái gì thế?” Giọng của Âu Dương Dị nhỏ nhẹ, dịu dàng. Trong đêm tối cứ ngỡ là sự yên lặng trước khi ác quỷ trở mặt.

Các cô đều thở hổn hển. Ba cô ở trong vườn hoa càng sợ hãi đến mức lăm lăm trong tay “vũ khí chống kẻ xấu” nhưng đều cứng đờ cả lại khi đứng trước “Ngài Sói”. Chảo, xẻng cơm, dép lê, chổi tức thời đều “bay” lên không trung, đích nhắm đương nhiên là khuôn mặt anh tuấn kia của Âu Dương Dị. Các người đẹp trong vườn hoa liền chạy loạn lên, đương nhiên, những cô gái nghĩa khí đầy mình ấy không quên kéo theo Thu Hạ Hạ đang sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.

“Hạ Hạ, cậu còn làm gì mà không chạy?” Cô nàng Lạc Phán Phán chạy lên trước kéo Thu Hạ Hạ, nhưng khi nhìn thấy cô không hề nhúc nhích thì thắc mắc.

“Híc…Chân mình sợ quá hóa mềm nhũn, nhấc lên không có nổi nữa rồi…” Thu cô nương mặt đau khổ “khóc dở mếu dở”.

Lạc Phán Phán và Trương Nhã Tuyên liền bước lên trước giúp cô. Họ kéo Thu Hạ Hạ chạy được mấy bước thì phát hiện ra thiếu mất một đồng bọn nên đứng lại, quay sang nhìn không hiểu tại sao Đoạn Khanh Nhi vẫn còn yên vị tại chỗ.

Trương Nhã Tuyên hỏi: “Khanh Nhi, sao còn không đi?”.

Đoạn cô nương nhìn chăm chăm vào đống vũ khí đang “an tọa” ở phía Âu Dương Dị, mặt thiểu não: “Cái chảo kia là “bảo bối” của mẹ mình, mình lấy trộm mang đi…”.

“Híc! Giờ là cái lúc nào rồi hả? Đừng có nghĩ nhiều thế nữa! Việc cấp bách bây giờ là phải bảo đảm an toàn cho tính mạng! Chạy đi!” Lạc Phán Phán liền kéo Khanh Nhi chạy theo các bạn nhằm hướng cửa công viên mà chạy thoát thân.

Đoạn Khanh Nhi vừa chạy vừa nói vào tai Thu Hạ Hạ:

“Hạ Hạ, sau này chuyện của cậu với Âu Dương Dị tụi mình sẽ không can thiệp vào nữa, hai cậu hãy hẹn hò đi nhé!”.

“Hả? Ý gì vậy hả? Cậu ấy có phải là tên sát nhân hay không còn chưa được làm sáng tỏ đâu nhé!” Thu Hạ Hà vừa chạy vừa hỏi.

“Đừng có ngốc nữa, làm gì có tên tội phạm giết người nào đẹp trai như thế? Mình thấy hai cậu vừa trúng “tiếng sét ái tình” đấy, hãy nắm chặt cơ hội đi! Chúng mình còn có nhiệm vụ riêng của bản thân, sau này cậu phải tự mình cố lên nhé!”

“Đẹp trai thì không phải là kẻ giết người à? Đây là kiểu lôgíc gì vậy…?” Thu Hạ Hạ bĩu môi vẻ không đồng ý, trong lòng không hiểu vì sao lại cảm thấy vui vui. Không biết là do Đoạn Khanh Nhi nói Âu Dương Dị không phải tên sát nhân, hay tại cô ấy nói giữa cô và Âu Dương Dị có “tiếng sét ái tình”

Lớp học rất im ắng, chỉ nghe thấy tiếng ma sát của ngòi bút chạy trên giấy “sột soạt” vang lên trong lớp. Có tiếng một, hai học sinh đang thảo luận về bài học, âm thanh cũng rất nhỏ vì sợ làm ảnh hưởng tới các bạn khác.

Bây giờ là giờ tự học, các giáo viên đều bỏ đi họp hết cả cho nên học sinh có thể làm việc riêng tự do, miễn sao không làm ảnh hưởng tới người khác là được.

Thu Hạ Hạ đang ngồi ở vị trí của mình, trên bàn có cuốn sách đang dựng thẳng đứng ra chiều đang chăm chỉ đọc ghê lắm.Trương Nhã Tuyên ngồi ở trên quay đầu lại, định bụng mượn Thu Hạ Hạ cuốn tiểu thuyết diễm tình để giết thời gian, nhìn thấy bộ dạng chăm chỉ học hành của cô thì không nén nổi sự ngưỡng mộ. Cô lẳng lặng nhìn bìa cuốn sách để xem bạn chí cốt đang học môn gì thì bỗng nhiên nửa khuôn mặt chuyển sắc đen. Cô đột nhiên kích động tới mức muốn đâm đầu vào kính. Người bạn tốt của cô đang “chăm chỉ học hành” nhưng lại cầm sách ngược.

Nói đúng hơn là nhãn vở ở giấy bọc bên ngoài cuốn sách có viết chữ “Ngữ văn” đã bị lộn ngược.

Có lẽ là khi bọc sách, Thu Hạ Hạ không để ý để nhãn vở bị ngược mà thôi. Trương Nhã Tuyên tự an ủi bản thân rồi nhìn nội dung cuốn sách, mắt “quét” qua một lượt, nửa khuôn mặt còn lại của cô cũng biến nốt thành màu đen. Bây giờ thì cô lại kích động tới mức muốn túm Thu Hạ Hạ rồi cho đâm đầu vào kính bởi vì cái cô bạn chí cốt họ Thu tên Hạ Hạ ấy đang cầm trên tay cuốn sách bên ngoài giấy bọc thì viết là “Ngữ văn” nhưng bên trong thì là một cuốn tiểu thuyết tình yêu, và đích thực là cuốn “sách” ấy đã bị cầm ngược…

“Hạ Hạ!” Trương Nhã Tuyên kìm giọng, gọi nhỏ. Thu Hạ Hạ không có tí ti phản ứng nào, mắt vẫn nhìn cố định vào cuốn sách, nhưng ánh mắt lại vô thần, không biết cô đang nhìn cái gì.

Trương Nhã Tuyên lại gọi cô mấy lần nữa nhưng tuyệt nhiên vẫn không có chút phản ứng nào. Nhẫn nại


pacman, rainbows, and roller s