đáng thương!
Ngoắc tay gọi tiểu Hỉ thước, bảo nàng chăm sóc tiểu kim phượng cho tốt, lúc này ta mới đi đến chỗ của Điền Trì Giao vương. Chẳng qua là vì rất muốn gặp Nhạc Kha mà thôi.
Giao Vương chiếm hai biển đông và nam hải, lại nhấn chìm một phần ba nhân giới, ép bức đến độ Đông Hải Long Vương và Nam Hải Long Vương không thể không nương nhờ vào Tam đệ Điền Trì Giao vương. Phủ của Điền Trì Giao Vương mặc dù không quá lớn như Đông Hải Long Cung, nhưng cũng được coi là nguy nga tráng lệ. Ta xuôi theo trí nhớ khi đến chỗ Điền Trì Giao vương trước đây, vừa mới bước qua một khu vườn đã nghe thấy trong vườn có tiếng nói chuyện cười đùa huyên náo, trộm thò đầu đi nhìn, thì ra là con gái nhỏ của Nam Hải Long Vương đang đùa nghịch. Một người nữa ngồi trên dây đu chính là Bích Dao. Chỉ mới mấy tháng không gặp, thế nhưng nàng đã tiều tụy đến như vậy, đôi gò má gầy xộp, dáng vẻ yếu ớt, giống như một người phàm bị bệnh nặng, thê thảm đến độ không nỡ nhìn.
*Giao vương ở đây chữ Hán khác nhau:
Giao trong Điền Trì Giao vương là chữ蛟: có nghĩa là Giao long, thuồng luồng, còn Giao trong Giao Nhân là chữ 鲛: nghĩa là cá nhám, cá mập. Để dễ phân biệt, Giao Vương cha của Ly Quang mình sẽ in nghiêng.
Người đứng bên cạnh nàng, chính là Nhạc Kha. Chỉ là gương mặt hắn không có bất kỳ biểu cảm gì, cực kỳ lạnh nhạt, khiến ta vô cớ rùng mình ớn lạnh.
Ta biến thành một con cá nhỏ, nhẹ nhàng bơi qua, vừa vặn nghe được đoạn đối thoại của huynh muội hai người họ.
Bích Dao gương mặt đẫm lệ nức nở nói: “Tam ca, ca thật sự không thể nói một câu thật lòng với muội sao? Ly Quang ca ca huynh ấy rốt cuộc thế nào rồi?”
Nhạc Kha nhíu mày nhìn nàng, mi gian hoàn toàn không có nét dịu dàng ấm áp như ngày xưa: “Sống chết của hắn thì có can hệ gì đến muội? Tiểu muội, chuyện này đừng nhắc đến nữa!”
Trong lòng ta chợt căng thẳng, không biết Ly Quang đến cùng xảy ra chuyện gì, lẽ nào còn dính tới sống chết?
Bích Dao tựa như hoàn toàn không một chút cảm kích, đột ngột bưng mặt òa khóc: “Phụ vương mẫu phi và các huynh ai nấy đều gạt muội, nếu không phải thân thể muội yếu ớt, muội nhất định cũng sẽ bỏ trốn với huynh ấy.”
Trên mặt Nhạc Kha chợt lóe lên nét giận dữ, lạnh lùng nói: “Cái chuyện đại loại như bỏ trốn này chung quy cũng cần phải lưỡng tình tương duyệt. Người trong lòng Ly Quang là ai, không phải muội không biết.”
Lời này của hắn, có chỗ nào giống với mắc bệnh hay quên?
Chương 66: Ký Ức Mịt Mờ
Ta ở trong nước rùng mình một cái, mặc dù tức giận ngùn ngụt nhưng lại hướng về trước mà chạy trốn, chỉ nghe được Bích Dao yếu ớt thở dài: “Tam ca, trong lòng Ly Quang chỉ có Loan điểu, chuyện này ở Đông Hải cơ hồ không có con cá nào lại không biết.”
Nhạc Kha ngập ngừng một hồi, nói: “Hôm nay có một Loan Điểu tự xưng là Thanh nhi đến phủ của Tam thúc.” Thấy Bích Dao bất ngờ ngồi thẳng người dậy, hắn ngờ vực nói: “Vì sao ta nhìn thấy Loan điểu này rất quen mắt, tự dưng cảm thấy đối với ta rất gần gũi thân thiết.”
Bích Dao mặt mày trắng bệch, lắc đầu phủ định: “Tam ca, ca nhất định là dạo gần đây ở Thiên giới lại nhìn thấy tiên tử nào đó hợp ý, mới thấy…mới thấy Loan điểu này có chút quen thuộc.”
Trong đầu ta “Boong” một tiếng, ngã ngay tại chỗ, cảm giác thất vọng tăng lên gấp bội. Thì ra hắn không chỉ quên chuyện trước đây mà ngay đến sự tồn tại của ta cũng xóa sạch, nhưng so với quá khứ còn bi thảm hơn. Chí ít hắn còn nhận ra ta.
Nhưng Bích Dao lại sống chết phủ nhận sự tồn tại của ta, chuyện này có chút kỳ lạ. Không điều tra rõ ràng, cho dù ta với Nhạc Kha từ nay về sau gặp nhau như người xa lạ, nhưng cũng khiến khúc mắc trong lòng ta khó mà tháo gỡ, buồn bực không vui.
Nhạc Kha nhíu mày suy tư hồi lâu mới chậm rãi nói: “Tiểu muội, ta chung quy cảm thấy….cảm thấy Loan điểu đó với ta có chút liên quan.”
Bích Dao bình tĩnh nhìn hắn một hồi, giống như không còn cách nào khác: “Được rồi. Tam ca, nếu như huynh thực sự phải biết, muội sẽ nói cho huynh biết. Muội trước đây có nói với huynh về ý trung nhân trong lòng Ly Quang, chính là Loan điểu này. Chẳng qua Thanh Loan và Ly Quang vui vẻ bên nhau, nhưng Tam ca cũng một mực thầm lặng nảy sinh tình cảm với nàng, có điều chỉ rơi vào kết cuộc buồn bã chán chường.”
Nhạc Kha do dự hết nửa ngày mới gật gật đầu: “Ta biết rồi, không cần tiểu muội phải bận tâm nữa.”
Bích Dao dường như cực kỳ lo lắng, liên tục dặn dò: “Tam ca huynh có điều không biết. Hiện giờ Loan Điểu này trở thành công chúa của tộc Tu La, cùng với Thiên giới không hề qua lại, chiến sự không chừng sẽ nổ ra. Giao tộc lại chiếm đóng nhân giới, Ly Quang ca ca…Muội mặc dù lo cho huynh ấy, nhưng cũng biết huynh ấy và Loan điểu này mới xứng đôi. Vì vậy ca ca nếu có gặp lại Loan điểu này, nhất định phải cách xa nàng ta một chút, vạn nhất cũng không thể nói chuyện nhiều.”
Ta trợn to đôi mắt cá vàng, cật lực trừng mắt nhìn nàng. A đầu chết tiệt này dám mở to mắt nói dối. Bản thân lo sợ bị Giao tộc vạ lây liên lụy bản thân cũng thôi đi, lại còn bịa điều đặt chuyện lừa gạt Nhạc Kha.
Từ lúc ở Thiên đình chia tay với hắn, ta luôn lo lắng hắ