g như vậy mà coi nhau như người xa lạ, nên mới thỉnh cầu phụ vương đồng ý cho ta đến gặp mặt chàng. Thấy chàng bình an vô sự, ta cũng yên tâm rồi.” Vốn dĩ ban đầu là đùa giỡn, lạt mềm buộc chặt, nhưng nói rồi nói lại không nén được bi thương trong lòng, từng câu từng câu như đâm vào trái tim, rõ ràng so với sự thật cũng không có gì khác. Nếu như Nhạc Kha quên lãng, Tu La phụ thân lại không đồng ý, ta với hắn đại khái chỉ có thể rơi vào kết cục chia tay mỗi người mỗi ngã.
Nghĩ đến kết thúc đau lòng này, nước mắt liền nhịn không được rơi xuống.
Hắn thấy ta khóc đến thương tâm, trên mặt liền có vẻ không vui, ta đang suy xét xem liệu có phải nước mắt của mình đã chọc giận hắn không thì hắn đã bước tới ôm ta vào trong ngực, buồn bã nói: “Nàng đừng khóc, nàng khóc lòng ta khó chịu lắm, rất không thoải mái.”
Trong lòng ta vừa vui mừng vừa đau xót, nhân cơ hội ôm lấy hông hắn, đem nước mắt hung hăng chùi trên y phục của hắn, cánh mũi ngửi thấy mùi hoa thạch quỳnh quen thuộc nơi lồng ngực, vô cùng mãn nguyện thầm nói: Tên nhãi này xem ra vẫn còn chưa hoàn toàn quên ta, chỉ là không biết xảy ra chuyện gì khiến hồn phách của hắn không ổn định? Đợi ta xin Tu La Vương phụ thân đem một hồn kia của hắn đặt vào người, nghĩ thấy chứng hay quên này sẽ khỏi thôi.
Một lúc lâu sau, hắn dẫn ta vào phòng, lại cẩn thận thay ta lau mặt mũi sạch sẽ. Kế đên kéo ta ngồi xuống giường, dịu dàng nói: “Theo lời Thanh nhi nói, ta và nàng trước đây đã từng có quan hệ, cũng làm ra..làm ra chuyện thân mật. Chỉ là sau đó vì sao lại chia cách?”
Ta không biết lời này của hắn là thử thăm dò hay thật lòng muốn biết, nhưng cũng không nghĩ sẽ đem những chuyện trước đây tỉ mỉ kể lại. Thật ra không cần ta phải nói, người trong nhà hắn, bao gồm cả Bích Dao, khẳng định cũng đã kể lại một câu chuyện cũ hoàn toàn không giống với câu chuyện của ta, không khỏi lánh nặng tìm nhẹ, nhíu mi nói: “Trên người chàng có đeo một báu vật, chàng biết không?”
Côn Lôn kính chính là thần vật thượng cổ, có thể ghi nhớ mọi chuyện đã xảy ra với hồn phách này, ngày nào đó hắn ở trong kính đương nhiên có thể nhìn thấy rõ ràng tận mắt. Thật giả thị phi, còn cần ta phải nói sao? Sau này có Côn Lôn kính, đúng sai liền thấy.
Nhạc Kha cố gắng suy nghĩ một hồi, chậm rãi lắc đầu: “Mẫu phi nói trước đây ta có một tấm Côn Lôn kính, chỉ là tháng trước không cẩn thận làm mất rồi, vì vậy ta mới mắc chứng hay quên này.”
Trong lòng ta thất kinh, hồn phách Nhạc Kha không đầy đủ, Côn Lôn kính này trấn giữ ổn định hồn phách. Hiện thời ngay cả Côn Lôn kính cũng mất rồi, nếu như ta không thể dụ hắn đến thành Tu La, đem một hồn kia của hắn nhập vào người, cũng không biết hắn liệu có thể tiếp tục ngây ngốc hay không?
Nhưng suy đoán này lại không dám nói cho hắn biết. Hiện tại hắn không hiểu rõ sự tình, ta càng không thể nói sự thật cho hắn, chỉ đành phải nghĩ cách khác. Vì vậy gật gật đầu, hùa theo nói: “Tấm kính đó đích thực thần kỳ, trước đây chàng luôn đeo bên người, có lúc còn cho ta mượn nữa, bản thân thì lại có chút hay quên.”
Lần đó lẽ nào chỉ dừng lại ở chuyện hay quên?
Chính xác là biến thành một đứa nhỏ vài tuổi, lại thêm chuyện đi lấy Tử mạch, bị lệ khí đả thương, ngây ngốc trở thành một đứa trẻ.
Hắn thầm thở dài một hơi, có chút ủ rũ nói: “Ta cũng biết bản thân quên sạch những chuyện trước kia. Nhưng quả thực không biết ngay cả Thanh nhi thế nhưng ta cũng quên. Thật sự đáng đánh đáng phạt!” Duỗi cánh tay ra, rất tự nhiên kéo ta vào trong ngực, lại nhẹ nhàng đặt môi lên trán ta, tựa như chuồn chuồn lướt nước, lướt qua liền dừng lại.
Trong lòng ta dần dần trở nên ngọt ngào, cố ý ở trong ngực hắn cọ cọ. Cảm thấy nửa người hắn cứng đờ, cuối cùng cúi xuống, hung hắn áp môi lên môi ta.
Đại não ta như thể có hàng ngàn hàng vạn con ong đang bay qua, vo ve vo ve, chỉ cảm thấy trên môi cực kỳ nóng rát.
Người ấy hôn ta, lại cúi đầu tỷ mỷ quan sát ta: “Khí sắc xem ra không được tốt lắm. Lẽ nào trong thành Tu La khổ cực lắm sao?”
Chương 67: Hương Thơm Vương Vấn
Trong đầu ta cứ quanh đi quẩn lại ý nghĩ muốn dụ hắn đến thành Tu La để phụ thân phụ hồi hồn phách còn lại của hắn, trị hết tật xấu hay quên này. Nghe thấy hắn nói như vậy, sợ là hắn sẽ chán ghét thành Tu La, ngay cả mặt cũng quên đỏ, giãy giụa khỏi lòng hắn, biện bạch nói: “Nhất định là chàng nghe mấy tin đồn không đúng. Tu La giới hơn Thiên Giới rất nhiều. Thường thường nửa đêm luôn có nam nhi Tu La uống rượu thỏa thích ở đầu phố, tỷ thí tu vi, người xem rất lâu cũng không chịu rời đi, náo nhiệt vô cùng. Tuy rằng Thiên Giới nhìn nề nếp phồn vinh, nhưng cực kỳ lạnh lùng……”
Lại nhớ đến hiện nay hắn là trưởng tử của Thiên Đế, ta nói như vậy là đã ngang nhiên công kích Thiên Giới, không biết có khiến cho hắn phản cảm hay không, vội vàng lén lút nhìn sắc mặt của hắn.
Hắn liên tục gật đầu, đồng ý nói: “Cũng không biết vì sao, ta ở Thiên Giới vẫn luôn cảm thấy lạnh lẽo. Giống như đã đánh mất linh hồn vậy.”
Lòng ta bảo: ngươi vốn đã đánh mất linh hồn, hiện nay ngay cả chuyện mình hồn phách không đủ cũng quên mất, mất Côn