khi tu thành hình người chính là một giấc mộng dài tuyệt đẹp, trong giấc mộng ấy chỉ có vui vẻ thoải mái, hoàn toàn không có dấu vết của âu lo phiền não. Chỉ tiếc giấc mộng đẹp ấy đã sớm kết thúc từ lâu! Bây giờ đã không còn như trước.
Lúc đầu ta thấy đầu óc thật hỗn độn, sau đó sáu giác quan lần lượt bừng tỉnh, nhưng chung quanh vẫn là một khoảng tối tăm vô tận. Ta không biết chính mình có còn tồn tại hay không, nhưng ta biết thế giới này là vô cùng rộng lớn, không có biên giới, không có giới hạn. Ta đã từng có ý nghĩ đi tìm biên giới của thế giới này, nhưng cuối cùng chỉ là tốn công vô ích.
Cũng không biết trải qua bao lâu, ta chợt nghe được tiếng người huyên náo từ phía xa xa. Giờ phút này, ta tựa hồ như người đi giữa đêm đen chợt nhìn thấy ngọn đèn, liền co giò chạy trối chết về hướng đó.
Đường đi gập ghềnh, ta nghiêng ngả lảo đảo, mấy lần ngã sóng soài nhưng ta hoàn toàn không để ý tới, cũng không cảm thấy đau đớn chút nào. Rồi thình lình chân ta bước vào khoảng không, cả thân thể không chỗ bám víu cứ thế mà rơi xuống. Ta chậm rãi rơi phịch xuống đất, giống như rơi vào chốn phàm trần thế tục, ta ngỡ ngàng quan sát: phố sá đông đúc thịnh vượng, tiểu thương ven đường tranh nhau chào mời hàng hoá, bầu không khí thật là ồn ào bụi bậm. Ta nhìn lại chính mình, lục thức dù tỉnh táo nhưng thể xác đã không còn, phải chăng ta đã thành hồn ma vô ảnh vô hình vô cùng quỷ dị? Vừa nghĩ đến đây, lòng ta lại chùng xuống… rồi lại mờ mịt nhìn chung quanh: Ta hiện đang ở nơi nào?
Dù là cô hồn dạ quỷ, bọn chúng vẫn nhận thức rõ thời gian địa điểm chung quanh. Còn ta, dù ý thức vẫn tỉnh táo, nhưng lại không biết mình đang ở nơi nào. Ta ngẩng đầu nhìn lên trời, vầng mặt trời chói chang đang chiếu những tia nắng vàng óng xuống người ta, nhưng ta lại hoàn toàn không cảm nhận chút ấm áp nào…
Khi nỗi sợ ban đầu trôi qua, ta đứng thẳng người, lấy lại tự tin, tuỳ ý cất bước. Chợt nhìn thấy phía trước một toà lầu gỗ ba tầng cao sừng sững, lão chưởng quầy mập mạp cười tươi rói đứng ngay trước cửa chào mời, ba vị khách nhân đang dừng lại quan sát, ngẩng đầu liếc nhìn chữ “rượu” trên lá cờ. Nhìn từ xa xa, ta đoán là hai nam một nữ. Vị khách nam trung niên khoác một mảnh áo choàng bụi bặm nhàu nát, từ đầu đến chân lộ rõ vẻ mệt mỏi thất vọng. Vị khách nam trẻ tuổi lại ăn mặc cực kỳ tươm tất, áo choàng gấm trắng dài, toàn thân toát lên vẻ tôn quý uy nghiêm, mái tóc trên đầu hắn vừa đen nhánh vừa óng mượt. Ta nhìn tóc hắn mà lòng cứ tiếc mãi- mái tóc đẹp thế này để trên đầu một nam tử như hắn thật là lãng phí quá…
Ta thầm thở dài, rồi lại dời mắt tinh tế đánh giá vị khách nữ. Nàng ta khoác một cái áo choàng xanh, phía dưới vạt áo có nhiều hoa văn nhỏ chi chít, sống động tinh tế như chạm khắc vào, mà nếu không nhìn kỹ thì chắc chắn sẽ không nhìn thấy. Ta đoán chừng nữ tử này hẳn cũng là con nhà giàu có, nếu không không thể mặc loại áo đắt tiền thế kia.
Ta vốn nghĩ nữ tử ăn mặc thanh lệ như vậy ắt hẳn phải là viên minh châu được phụ mẫu nâng niu cất giữ chốn khuê phòng, được giáo dưỡng tử tế, dịu dàng nhã nhặn, nào ngờ khi nàng ta cất bước, phong thái mạnh mẽ dứt khoát, tuyệt không có chút yểu điệu thục nữ nào. Ta lắc đầu thầm than: Thật đáng tiếc, đáng tiếc!
Cũng không biết vì nguyên nhân gì, ta cứ thế dõi mắt theo ba vị khách nhân kia, trong lòng nảy sinh một cảm giác vô cùng thân thiết quen thuộc.
Khi ba vị khách nhân ngồi xuống bàn, ta cuối cùng cũng nhìn rõ được diện mạo, trong lòng không khỏi cực kỳ chấn động! Trung niên hán tử dáng vẻ mệt mỏi thất vọng kia rõ ràng là Điền Trì Giao Vương. Còn vị khách nhân mặc áo gấm trắng hoá ra là tên tiểu bạch long tính tình cổ quái thay đổi thất thường: Nhạc Kha! Vị nữ tử khoác áo choàng xanh không ai khác chính là “ta”!
Ta rất ít có cơ hội đứng gần tinh tế đánh giá chính mình như hiện giờ, không nhịn nổi liền đưa mắt quan sát “ta” nhiều hơn một chút. Hôm nay sắc mặt của “ta” có phần tái nhợt, haizz, giống như vừa bị nôn mửa ra hết lục phủ ngũ tạng, khí sắc có phần suy yếu.
Ta nhíu mày suy nghĩ, hình như đúng là “ta” vừa mới nôn xong?
Nếu không phải nhân cơ hội hôm nay, làm sao ta thấy được chính mình ngày ấy, làm sao lại nhớ đến từng giọt từng giọt hồi ức khi đang ở trong thế giới tối tăm này?
Riêng chuyện nhớ rằng ta là một con chim loan cũng không biết là đã hoang phí bao nhiêu thời gian.
Ngày trước ở Điền Trì, ngay tại thời điểm Tuyết Cáp Tinh bị giết, tiểu bạch long ở giữa làn mây ngũ sắc hiển hiện chân thân, Điền Trì Giao Vương khuôn mặt già nua nhạt nhoà huyết lệ, vừa đau lòng vừa giận dữ, chỉ vào mặt tiểu bạch long mắng to: “Cái tên bất hiếu này, ngay cả thúc thúc thu yêu ngươi cũng dám chặn ngang một cước!”
Tiểu bạch long đột nhiên hoá lại hình người, đạp đụn mây chậm rãi rớt xuống, một thân cẩm bào trắng như tuyết loang lổ đầy máu tươi, ta đột nhiên muốn nôn, rồi cứ thế nôn lấy nôn để, nôn đến mức trong bụng trống rỗng, cảm giác như toàn bộ lục phủ ngũ tạng đều bị nôn ra hết.
Nhạc Kha lúc ấy chẳng những không tao nhã săn sóc như hồi lần đầu gặp ta, mà còn ghê tởm cau mày