hóc đến nơi rồi.”
Tiểu tử hồ đồ này, thật cũng khóc rồi!
Ta oán hận nói: “Tiểu tử cái gì cũng không hiểu, cả ngày đều ra vẻ người lớn. Đứa trẻ này à, khóc lóc thì tốt rồi!” Nhưng ta vẫn đem bàn tay vừa đánh nó lặng lẽ giấu vào trong tay áo, chỉ có ta mới biết, lần này nổi giận chẳng qua là đang giận chó đánh mèo mà thôi.
Ai bảo nó mù mờ càn quấy, thế nhưng lại có suy nghĩ kỳ lạ, muốn lấy bổn tiên chứ.
Phương Trọng thật cẩn thận nói: “Kỳ thật đứa nhỏ Cửu Ly này, chỉ trừ việc còn hơi nhỏ ra thì mọi thứ khác đều xứng công chúa, cũng không phải là không thể . . . . . .”
Ta quay đầu nhìn lại, nàng vẫn giữ bộ dáng cung kính như trước, quả thật khiến ta nghi ngờ lời này không phải là lời nàng mới nói, mà tất cả chỉ là ảo giác của ta.
Sau đó nàng lại thở dài: “Tuy rằng Nhạc tiểu tử không hề kém, nhưng hiện nay y đã trở thành thái tử của Thiên tộc, Thiên Đế cũng đã chiếu cáo tứ hải, lại kèm thêm trọng thưởng muốn tìm y trở về.” Sắc mặt ta lộ vẻ sầu thảm, không yên lòng, lời nói của nàng chẳng lọt vào tai chữ nào: “Vợ chồng tình thâm tất nhiên khó cầu. Tuy rằng Vương thượng và Vương phi kiêm điệp tình thâm, nhưng hai tộc không tha thứ, còn trẻ đã ly biệt, ôm theo mối hận vạn năm. Vương thượng cô độc, hơn vạn năm nay luôn phiêu bạc tứ hải ít khi ở lại Vương thành. Nhưng ngay cả tìm kiếm khắp tứ hải, cũng khó tìm được tăm tích của Vương phi . . . . .”
Giọng nói của nàng tựa như tắc nghẹn, hai mắt ta lại chua xót, lệ nóng rơi xuống, sợ bị nàng nhìn thấy, chỉ vừa cúi đầu vừa đi vào trong.
“Nếu Vương phi còn sống, cũng chỉ mong công chúa bình an khỏe mạnh mọi việc suôn sẻ, muốn người có cuộc sống không chút sóng gió, không gặp trắc trở, không mong người cả đời cũng không gặp được người thương….Tấm lòng từ phụ của Vương, mong công chúa thông cảm….”
Ta làm sao không biết, làm sao không biết đó là tấm lòng yêu thương của Tu La phụ thân?
Thế nhưng, mặc dù trái tim là của ta nhưng nay chính ta cũng đã chẳng thể nào nắm vững nó trong tay. Tâm tâm niệm niệm, từng sợi từng sợi quẩn quanh người ấy, không chịu chia lìa nửa khắc. Dù ngoài mặt ta hay nói cười tức giận, nhưng chưa từng nghi ngờ, cũng không thể lừa mình dối người, che giấu sự thật.
Cuối cùng ta bị phụ thân cưỡng ép, không được tham gia đại hội tỷ thí kén rể, chỉ ngồi ở trong cung chờ đợi kết quả.
Đại yến trong cung đêm nay, ngoại trừ văn thần võ tướng còn có năm người thắng trong cuộc tỉ thí ngày hôm nay. Nhạc Kha cùng Hùng Lực không hề lo lắng cũng giành được phần thắng, một vị khác chính là trưởng tử của Thôi Phục thúc thúc, Ma Lạc thống lĩnh quân cánh tả của Tu La thiết kỵ, ngay cả Cửu Ly cũng nằm trong số đó. Chỉ có một vị ta không biết, đó là một nam nhi cao gầy, ánh mắt giống như hàn tinh, liếc nhìn đã thấy quạnh quẽ, thật không giống nam nhi Tu La nhiệt tình nhanh nhẹn, nhưng màu da hắn rất đen, nên cũng không giống dị tộc, nghe người hầu trong điện xướng danh, hắn tên là Ninh Tàng, thì ra cũng là con trai của thần tử trong triều, chỉ là ta không biết mà thôi.
Rõ ràng trong lòng phụ thân tràn đầy tâm sự, suốt buổi tiệc chỉ uống rượu. Chúng thần thấy người không vui, tự cũng biết khuôn phép hơn rất nhiều, cung yến hôm nay có thêm vài phần lễ nghi, tiếng ồn ào cười đùa cũng nhỏ đi ít nhiều.
Thôi Phục thúc thúc là người quản lý cuộc thi đấu này, thấy cung yến vô cùng tẻ nhạt, không khỏi nói đùa vài câu: “Hôm nay Vương thượng uống rượu giải sầu, bởi vì cuộc thi đấu chọn phò mã kết thúc thì tận mắt người sẽ nhìn thấy công chúa phải lấy chồng, nên lòng không nỡ?”
Phụ thân gượng cười: “Hôn sự của công chúa, làm phiền Thôi khanh rồi, hôm nay Bổn vương kính Thôi khanh một ly rượu!”
Miệng ta thấy đăng đắng, nâng ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm, rượu ngon hương thuần xưa kia hôm nay chẳng biết tại sao cũng có mùi vị cay đắng.
Chúng thần mượn việc này làm cớ kính Thôi Phục thúc thúc. Mặc dù ngoài miệng Thôi Phục thúc thúc nói không dám nhưng cũng uống hết một vòng, mặt từ đen chuyển sang hồng, rõ ràng đã uống không ít. Ông ấy nâng ly rượu lên cười nói: “Lời của Vương thượng khiến hạ thần không dám nhận! Thần làm việc này bất quả chỉ là lấy việc công làm việc tư mà thôi!”
Chúng thần trong điện đều nhìn về phía Ma Lạc cười vang, Ma Lạc rất thẳng thắng đứng khỏi ghế, hành lễ với phụ thân rồi xoay người hành lễ với phụ tôn của mình: “Con đa ta phụ thân đại nhân!”
Chúng thần lại cười to.
Ma Lạc này thật biết phân tích tình hình, Cửu Ly trừng mắt nhìn hắn một cái, tư lự không vui uống một hớp rượu to, lén nâng mắt nhìn ta rồi lại cúi đầu giống như vô cùng mê muội.
Ta cũng cười nhạt, thầm khen nam nhi Tu La tính tình hào sảng. Lại thấy Ma Lạc rót một ly rượu, hành lễ với ta: “Công chúa về triều, muôn người chú mục, tiểu thần có thể cùng công chúa tham gia một trận chiến cũng coi như có tình đồng đội. Từ sau trận giao chiến với Thiên tộc, tiểu thần càng khó quên tư thế oai hùng của công chúa trên chiến trường, hôm nay may mắn thắng được, vẫn mong công chúa ngó đến.!”
Ma Lạc này, hắn…hắn đang cầu hôn ta trước mặt mọi người sao?
Chương 97: Băn Khoăn Lo L