g bổn tiên thấp thỏm lo âu. Nhưng bên trong cửa cung ngoại trừ thị vệ luân phiên canh gác thì cũng không còn người nào khác nữa. Ma Lạc trêu chọc nói: “Công chúa lẽ nào đang tìm Thái tử Thiên giới?”
Hắn không nói lời này còn đỡ, hắn vừa nhắc đến, ta mới biết Nhạc Kha đã được phong làm Thiên giới Thái tử, thì ra cả bát hoang lục hợp đều biết, muốn tránh cũng không tránh được rồi.
Ta gật gật đầu: “Vừa rồi nghe tiếng hắn nói, Ma Lạc thống lĩnh có biết hắn đi đâu?”
Ma Lạc cười đến ung dung: “Tiểu thần quả thật không biết.” Nhưng thấy gương mặt hắn ngập tràn ý cười, nhất định là biết rõ. Bổn tiên hết nhịn lại nhịn, chỉ thấy hắn chính là cố ý, trông thấy cái mũi cao thẳng trên gương mặt hắn, cực kỳ muốn đánh một quyền cho hắn gãy mũi, khổ nỗi tay trái tay phải đều dắt một đứa, lại có Tiểu kim phượng một đứa trẻ nhu thuận nhã nhặn ở bên, tấm gương như vậy sẽ không tốt, đành phải từ bỏ.
Tiểu kim phượng lần này dắt theo khoảng mười tùy tùng. Ta cùng với nàng ngồi trong Tư Hoàng Điện, nói câu hàm ý hai nghĩa: “Tiểu kim phượng lần này thật sự có chút dáng vẻ của thủ lĩnh điểu tộc tương lai!”
Nàng ngượng ngùng mỉm cười: “Chuyện này là ý của gia mẫu, kể từ lần trước tiểu muội mang theo thương tích trở về, gia mẫu tức giận vô cùng, lần này ra cửa lại sợ tiểu muội bị thương mới sai mấy người này theo. Nhưng lần này chính là tiểu muội đến thành Tu La, không phải núi Đan Huyệt, sao có thể bị thương chứ? Gia mẫu lo lắng quá rồi.”
Ta thấy nàng tuổi tác còn nhỏ, lại rất khiêm tốn, liền chân thành nói: “Lần trước muội lẻ loi một mình, quả thực có chút mạo hiểm, mẫu thân muội lo lắng, cũng nên phái theo vài hộ vệ.” Bỗng dưng sực nhớ hai người chúng ta có cùng bà cố, lại nói: “Nói mới nhớ, mẫu thân muội muội, ta lý ra cũng nên gọi một tiếng dì, không biết dì có khỏe không?”
Tiểu kim phượng khẽ nở nụ cười yếu ớt: “Mẫu thân nghe Kim Phượng nói tỷ tỷ vui tính dễ gần, lại cứu Kim Phượng một mạng, cũng rất muốn gặp tỷ tỷ, có điều dạo gần đây thân thể người không khỏe, không thể tự mình đến cảm tạ, nên mới bảo muội muội đến đây. “ Lại chỉ vào mười người tùy tùng: “Còn không nhanh mang lễ vật đến.”
Mười người đó dâng lên lễ vật, ta liền bảo không dám, lại thấy trong đó có một tỳ nữ mình mặc tố y trông có chút quen mắt, chỉ vào nàng ấy nói: “Tiểu nha đầu này là…”
Tiểu kim phượng cười bảo: “Bệnh hay quên của tỷ tỷ cũng nặng lắm a, tỷ quên rồi sao? Vị này chính là tiểu hỉ thước.”
Tiểu hỉ thước bị họa diệt tộc chỉ vì một cái hột bổn tiên ném ra…Chuyện này thật sự rất xấu hổ. Ta mặt mày đỏ ửng, gọi thị nữ trong điện chuẩn bị chỗ cho nàng.
Chương 100: Cùng Tiến Cùng Lui
Nhanh chóng đem những chuyện sau đó kể hết, cho người xung quanh lui xuống. Cửu Ly thấy ta nhiệt tình đối đãi với Tiểu kim phượng, rất rất không vui, hầm hừ tức giận phất áo rời đi. Tiểu kim phượng thấy dáng vẻ nó tức giận như vậy, lo lắng nói: “Tỷ tỷ, như vậy có ổn không? Kim Phượng ngày đầu tiên đến đây đã đắc tội với vị tiểu công tử này… …”
Ta xua xua tay cười nói: “Cửu Ly tính tình trẻ con vậy đấy, Kim Phượng không cần bận tâm, qua hai ngày sẽ ổn cả thôi.”
Thấy nàng đã hơi an tâm, lại đem chuyện ác của dì thuật lại rõ ràng, nhờ nàng viết thư kể lại chuyện này với mẫu thân, mong dì ấy xuống núi, đảm nhận vị trí thủ lĩnh Phượng tộc.
Tiểu kim phượng nghe thấy chuyện này, nhiệt huyết sục sôi, lo lắng cho muôn người trong Điểu tộc nên lập tức đồng ý sẽ gửi thư cho mẫu thân ở nhà. Bổn tiên lệnh cho thị nữ trong cung dẫn nàng về nghỉ ngơi, lại căn dặn hộ vệ luân phiên canh gác các nơi trong cung đối đãi với khách cho tốt, để các nàng thuận lợi ra vào.
Một lúc sau thì đã sắp xếp ổn thỏa, bổn tiên lau trán ngồi một mình, chỉ cảm thấy chuyện này rất khó giải quyết, cũng không biết liệu có thể thuận lợi tiến hành hay không. Sáng nay sau khi thức dậy cũng không gặp Phương Trọng, nghe thị nữ nói hiện giờ phụ thân đang ở Thất Diệp Đường nghị sự với chúng đại thần, Phương Trọng nhất định là đang ở trong điện hầu hạ người. Lại hỏi thị nữ Hồng Oanh đâu, thị nữ ấy đáp: “Hồng Oanh cô nương đã đợi từ sáng sớm đến tận giờ, muốn cầu kiến công chúa, chỉ là công chúa mãi không có thời gian.”
Sau khi Hồng Oanh đi vào liền muốn hành lễ, ta vội vàng đỡ dậy, miệng gọi dì Hồng, bị nàng hết lần này đến lần khác khước từ, ta thấy nàng hoảng sợ nên cũng không miễn cưỡng nữa, chỉ tuân theo lễ cũ mà đối đãi, cho nàng ngồi xuống. Lại đem chuyện của Tiểu kim phượng kể nàng nghe, nói: “Theo như con nghĩ, người dì này mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng Tiểu kim phượng thì con đã gặp qua, ôn nhã lễ độ, là một đứa trẻ hiểu chuyện hiếm thấy, có thể thấy giáo dưỡng rất nghiêm, so với Đan Chu thì khác nhau một trời một vực. Con có ý định muốn giúp Tiểu kim phượng, hoặc dì ấy đăng cơ đảm nhận chức thủ lĩnh điểu tộc, không biết dì Hồng thấy thế nào?”
“Tiểu công chúa đừng gọi như vậy!” Nàng khom người bất an, muốn đứng dậy, bị ta đưa tay ngăn lại. Nhưng biểu hiện trên mặt nàng kinh ngạc, không chút giấu giếm: “Tiểu công chúa lẽ nào chưa từng nghĩ sẽ làm Đại thủ lĩnh Điểu tộc? Lão Tộc trưởng để lại
