Phượng Viêm Lệnh này, có lẽ cũng đã có ý định muốn để Nhị công chúa làm đại thủ lĩnh Điểu tộc.”
Ta lắc lắc đầu: “Dì Hồng người lẽ nào hồ đồ rồi? Thủ lĩnh Điểu tộc trước giờ chính là Phượng hoàng, con với mẫu thân bất quá chỉ là chim loan. Nếu nói chim không phân thứ bậc, tất cả đều là được trời ban cho sinh mệnh, nhưng hiện tại Thất linh kim phượng không những xuất hiện, mà tiên phẩm cũng rất tốt, sao có thể bỏ đi quy tắc của tộc? Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Thanh Loan sao có thể không biết xấu hổ mà ngồi vào vị trí tộc trưởng?”
Hồng Oanh từ nhỏ đã đi theo ngoại tổ mẫu, hiện tại trong ngực lại cất giấu Phượng Viêm Lệnh chí bảo của Phượng tộc, nếu như nàng không đồng ý, ta sẽ còn gặp trở ngại lớn. Thấy nàng lưỡng lự trầm ngâm không quyết, trong đầu nghĩ ra một cách, nói: “Dì Hồng cũng không cần vội đồng ý, hiện tại Tiểu kim phượng đang ở trong vương cung Tu La, là một đứa trẻ ngoan, chi bằng con sai người dẫn dì Hồng đi xem thử, người ở bên cạnh nàng hai ngày, thăm dò thực hư ra sao rồi hãy quyết định? Dì Hồng cũng từng hầu hạ Đan Chu, so sánh hai người, đương nhiên biết cân nhắc lựa chọn thế nào.”
Hồng Oanh vẫn có chút không tình nguyện: “Nô tỳ vốn dĩ hướng đến tiểu công chúa, nay tiểu công chúa lại đẩy nô tỳ cho một a đầu không hề quen biết…Thôi thôi thôi, chung quy đây là chuyện đại sự của Điểu tộc, ta vẫn nên đi xem thử.”
Hiện tại Điểu tộc đang được dì Xích Diễm chấp chưởng, chí ít bề ngoài bà còn giữ được vẻ công chính vô tư. Nhưng nếu sau này truyền cho Đan Chu kế nhiệm, dựa vào sự tàn độc của nàng ta, hở một chút là giết chết một nhóm người, sợ rằng không lâu sau Điểu tộc sẽ lụi tàn, viễn cảnh tối tăm.
Ta thấy Hồng Oanh đứng dậy, lại lặng lẽ căn dặn người hầu nhanh chóng đi báo cho Tiểu kim phượng, nhất thiết phải hòa hợp với Hồng Oanh. Hồng Oanh biết rõ nội vụ núi Đan Huyệt, nếu như tương lai Tiểu kim phượng đảm nhận chức vụ Đại thủ lĩnh, xây dựng mối quan hệ tốt với nàng ấy sẽ rất có lợi.
Thị nữ đó nhận lệnh ta, vội vàng đứng dậy rời đi, đến bên ngoài điện, chỉ nghe thấy một tiếng kêu hốt hoảng, Bổn tiên tức giận, thầm nói Tư Hoàng Điện trước giờ ngoài cẩn mật trong lỏng lẻo, một khi chuyện cơ mật ngày hôm nay bị truyền ra ngoài, để dì Xích Diễm cảnh giác, chuẩn bị đối sách thì không hay. Vung tay ném chiếc cốc trên bàn, chỉ nghe tiếng đồ sứ vỡ nát, thị nữ đó lập cà lập cập ở ngoài điện nói: “Công chúa bớt giận!”
Ta lạnh lùng quát: “Kẻ nào? Bảo y đến đây?”
Chỉ nghe thấy tiếng cước bộ cố ý nặng nề bước tới, có người cười nói: “Gần đây Thanh nhi càng lúc càng ra dáng công chúa rồi.”
Ta thở phào một hơi, thì ra là Nhạc Kha. Bảo thị nữ đó nhanh chóng lui đi, nghe thấy tiếng bước chân nàng lanh lẹ, rất nhanh đã đi xa, lại lười đứng dậy, tựa vào ghế cười nói: “Thanh Loan có ra dáng công chúa hay không cũng không biết, chỉ là Thái tử điện hạ hôm nay càng lúc càng có phong thái của Thiên giới thái tử.”
Hắn như một cơn gió quét vào trong điện, đôi mắt hơi đỏ, giống như đêm qua chưa từng chợp mắt hay uống quá say, chăm chú nhìn ta: “Nàng nói lại lần nữa?”
Đầu ta bị giấc mộng ban sáng quấy nhiễu khiến bản thân hoảng sợ bất an, sợ mộng cảnh trở thành hiện thực, lại thêm vụ huyên náo buổi sáng, kiên nhẫn sớm đã không còn, lập tức không vui nói: “Thái tử điện hạ sẽ không cho rằng Thanh Loan tin tức không nhạy, ngay đến chuyện này cũng không biết chứ?”
Đại khái là chuyện này đâm trúng vết thương ngầm của hắn, hắn gấp rút, tức giận nói: “Ai ham cái chức Thái tử đó? Ai muốn ngồi? Ta sẽ không quay về Thiên giới. Ta thức cả đêm nghĩ cách, nghĩ làm sao có thể để phụ vương ta đồng ý hôn sự của hai chúng ta, nào ngờ đợi đến hết buổi sáng, lại nhận được mấy câu châm chọc khiêu khích như vậy của nàng?”
Ta thầm hận thái độ của hắn lúc ở trong mộng không rõ ràng, khiến ta đau lòng vô cùng, cả buổi sáng tâm trạng tốt cũng không có, trừng mắt nhìn hắn nói: “Chàng muốn tay gấu tay cá, sao biết ta đồng ý cho chàng cân nhắc bỏ hay để?”
Hắn giận đến tái mặt: “Ta khi nào thì để nàng phải đắn đo chọn lựa? Hôm trước còn rất vui vẻ, hôm nay lại đối với ta như thế, có phải cho rằng Ma Lạc thống lĩnh tốt, cho nên mới thấy ta không thuận mắt như vậy?”
Ta cực kỳ tức giận, nhảy dựng lên nhéo lỗ tai hắn, đêm qua trong lòng rất đau, trong mộng cũng không yên ổn, hôm nay hắn không những chưa từng dịu dàng đối đãi mà còn nói mấy lời khiến ta không thoải mái, câu nào câu nấy đều như giấu gai trong đó.
Mặc dù hắn giận đến mặt mày xanh mét, nhưng thấy ta cũng tức giận như vậy, tuy bị ta nhéo lỗ tai cũng chỉ phẫn nộ trừng mắt nhìn ta, chưa từng đánh trả lại, để tùy ta la lối. Ta hung hăng áp sát hắn, bày ra khí thế hung ác, quát lớn: “Cho chàng nói bậy! Cho chàng nói bậy! Ma Lạc là sao? Hắn tốt hay không tốt can hệ gì tới ta chứ? Ta cũng không định sẽ gả cho hắn!”
Còn chưa kịp phản ứng, trước mắt đã xuất hiện một gương mặt phóng lớn, dán sát rạt vào ta, trên môi bỗng dưng ấm áp, hắn hôn ta một cái, vẻ tức giận trên mặt cũng vơi đi hơn nửa, mặc dù vẫn còn giữ bộ dạng hung dữ nhưng trong mắt hiển nhiên ẩn chứa nét vui mừng.
Rõ r