ợng Viêm Lệnh ra hay không, đều sẽ mang tiếng ác, nhưng dì Phượng đã nói với mọi người là mình cứu được một cô nương, Hồng Oanh lại từ trong đám người bước ra, nét mặt dì liền biến thành màu xám tro, nghĩ thấy kết cuộc ngày hôm nay là thảm bại rồi.
Hồng Oanh bước lên hướng về đỉnh Phượng Dực Nhai quỳ lạy, mặc dù trong mắt rưng rưng, nhưng vẫn trấn định hơn rất nhiều, đem tình huống năm đó kể lại, giữa chừng có vài lần dì muốn ngắt lời đều bị dì Phượng ngăn chặn, đến cuối cùng, lại thấy đôi mắt bà ánh lên vẻ căm hận điên cuồng, chỉ đợi Hồng Oanh nói đến đoạn ngoại tổ mẫu tạ thế, một đoàn hỏa châu đã liên tiếp phẫn nộ ồ ạt đánh về phía đài trống. Nháy mắt vang lên tiếng kêu hoảng hốt, ta phất tay giải cứu, một cột nước liền thẳng hướng về phía hỏa châu, hỏa châu ấy gặp phải nước liền tắt ngấm, lẳng lặng vô thanh.
Bên dưới đài có người kinh ngạc hô: “Là long…Là long… …”
Nhạc Kha biến về dung mạo vốn có, đã có người nhận ra kêu lên: “Thiên tộc Thái tử! Chính là Thiên tộc Thái tử giá lâm!”
Trong lòng ta mặc dù không biết là cảm giác gì, trước đây đối với thân phận Thái tử Thiên tộc này của hắn vẫn luôn buồn phiền lo lắng, cũng không ngờ thân phận Thái tử Thiên tộc này thế nhưng lại khiến chúng điểu huyên náo rầm rộ. Nhưng thấy hắn phất tay, bên dưới đài liền tĩnh lặng, trong lòng lại vui mừng thay cho hắn. Suốt vạn năm, vốn dĩ chính là trưởng tử Thiên đế, hiện giờ hắn cũng coi như là khổ tận cam lại, không phải giấu giấu giếm giếm như trước đây, trốn tránh khắp nơi rồi.
Nhạc Kha nói: “Điểu tộc Đại thủ lĩnh có tội hay không, chi bằng hôm nay ở trước Triêu Dương trống này nói cho rõ ràng! Nếu như bổn điện đã vừa hay có mặt ở đây, không khỏi trở thành nhân chứng, hiện thời phàm là dùng vũ lực giết hại, đều sẽ là có tật giật mình. Nay nếu như Hồng Oanh đã kể được một nửa, chi bằng mọi người yên lặng đợi nàng nói xong, thế nào?”
Tiếng bàn bạc của chúng điểu dưới đài đều dừng lại, chỉ nghe thấy giọng nói có chút run rẩy nhưng lại cố ra vẻ bình tĩnh của Hồng Oanh lại tiếp tục kể, đem chuyện dì thế nào sát hại ngoại tổ, bản thân lại như thế nào trộm Phượng Viêm Lệnh, khiến dì tra hỏi hành hạ đủ cách cũng không tìm thấy, đến sau này Đan Chu bị hối hôn, sát hại toàn tộc tiểu hỷ thước, Đan Chu ngày thường như thế nào giết hại thị nữ, bản thân lại làm cách nào chạy thoát khỏi núi Đan Huyệt,– từng chuyện từng chuyện nói rõ.
Đợi đến khi nàng kể xong, bên dưới đài bàn tán xôn xao, lời gì cũng có.
Đại khái là vì dì vạn năm qua ngụy trang quá tốt, lừa gạt hết chúng điểu, hiện giờ mặc dù có một nửa đã tin, nửa khác vẫn còn bán tín bán nghi, không nói lời nào, chỉ lắng nghe sự tình huyên náo.
Trong lòng bổn tiên thở dài, cho dù mọi người nhận ra Hồng Oanh chính là thị nữ thiếp thân của Đan Chu, hiện giờ nói ra chuyện này, nhưng không lấy ra được Phượng Viêm Lệnh, mọi người sao chịu tin tưởng? Nhưng nàng muốn lấy Phượng Viêm Lệnh, bổn tiên thật sự không muốn nàng mất mạng, kết quả ngày hôm nay, mặc dù có thể khiến một bộ phận quần chúng phẫn nộ, chỉ nói dì dung túng con gái lạm sát, nhưng cuối cùng cũng bớt đi tội trạng của dì, không thể khiến bà hết đường chối cãi!
Lại nghe thấy Hồng Oanh nói: “Chư vị đều nói Hồng Oanh bôi nhọ cựu vương, nào biết bà ta tâm ngoan thủ lạt dung túng nữ nhi lạm sát, không hề đem tính mệnh ta đặt vào trong mắt? Đừng nói là che chở, sợ rằng cuối cùng cũng sẽ chết dưới tay bà ta!” Lời còn chưa dứt, cửa Phượng Tê Cung đã rộng mở, Đan Chu tay cầm Phượng linh chém tới, dọc đường chém bay hai người trong hạc tộc không chút phòng bị, điên cuồng không dứt, miệng chỉ một mạch quát: “Kẻ nào chán sống, thế nhưng chạy tới núi Đan Huyệt đối nghịch với mẫu thân ta? Không muốn sống thì sớm nạp mạng đi!”
Hai người hạc tộc đó mặc dù bị phượng linh đả thương ngã xuống đất, nhưng Nhạc Kha ở bên tai ta khẽ cười nói: “Biểu tỷ này của nàng đến thật đúng lúc, lại chém bị thương thêm nhiều nhiều hơn hai người nữa, sẽ càng dễ khiến chúng điểu tin tưởng!”
Nét mặt dì âm u, kiềm chế vẻ phẫn nộ cùng điên loạn, mắt mở trừng trừng nhìn nữ nhi tay cầm phượng linh liên tiếp chém bay mấy người điểu tộc, giống như không thể tin được đây chính là đứa con hằng ngày bà yêu thương, không biết chừng mực như vậy, khiến bà ở trước mặt chúng điểu như lửa cháy thêm dầu.
Chúng điểu vốn phân nửa còn bán tín bán nghi, hiện giờ trông thấy Đan Chu bạo ngược, xem mạng chúng điểu như cỏ rác, đại thủ lĩnh trước giờ luôn nghiêm trị như luật lại công bình công chính thế nhưng không nói lời nào, chẳng phải là dung túng nữ nhi lạm sát sao, phân nửa không tin ấy cũng đã bắt đầu tin.
Ta len lén chọt cánh tay Nhạc Kha, nhỏ giọng suy đoán: “Ta đoán dì nhất định là giận đến độ không nói được một câu!”
Mắt phượng của Nhạc Kha khẽ nhếch, lướt qua gương mặt dì : “Gân xanh trên mặt co rút, đôi mắt sung huyết, chứa đựng khí giận muốn cắn người, –a, lẽ nào bà ta hận chết nữ nhi của mình, muốn bóp chết biểu tỷ ngu ngốc lỗ mãng này của nàng ?” Vẻ mặt trưng ra nét thương tiếc!
Bổn tiên hận đến nhéo hông hắn một cái: “Chàng lại nghe Hồng Oanh nói thế nào?”