chính là đế tộc của Thanh Khâu quốc, cửu vĩ hồ nho nhỏ này còn chưa biến hình thế nhưng nửa đêm lại xuất hiện ở Ngân Hà cốc, quả thực là kỳ lạ.
Nhưng Thanh Loan vừa liếc thấy con hồ ly nhỏ đó liền muốn dụ nó về nuôi. Nhạc Kha can ngăn không được, tranh cãi với nàng một hồi, nàng lại lần nữa kéo tay ta, vì sợ khiến tiểu hồ ly sợ hãi bỏ chạy, nhỏ giọng kề sát bên tai ta năn nỉ: “Ly Quang Ly Quang, ngươi nhất định không thể nào nghe theo Nhạc Kha, ngươi nói xem… …”
Tim ta đập dồn dập như nhịp trống, bị mùi hương nhàn nhạt bên tai mê mẩn, lo ngại bản thân sẽ làm ra hành vi không thỏa đáng nào đó, vội vàng quay đầu nhìn Nhạc Kha, giả bộ điều đình, nhưng trong thoáng chốc nhìn thấy nụ cười khổ trên mặt Nhạc Kha.
— Y nào có vẻ muốn gắng sức tranh cãi, rõ ràng sớm đã đầu hàng.
Lòng ta chưa khi nào thông suốt đến vậy, thì ra không biết tự lúc nào, ta và Nhạc Kha đều đã chung tình với thiếu nữ tinh ranh trước mắt này. Nhưng một chữ “tình”, với nàng, có thể nói gần như là ngây thơ.
Lúc đám mây rời khỏi Ngân Hà cốc, nàng được như sở nguyện ôm cửu vỹ hồ trong ngực.
Khi đó ta được nàng và Nhạc Kha giúp đỡ, đã quen đằng vân, ngắm nhìn rặng núi trải dài dưới chân, mặt nước xanh xanh, đàn chim ríu rít, trăm điều của thế gian. Nhưng ngày hôm ấy, thấy nàng cẩn thận bảo bọc cho cửu vỹ hồ trong ngực, Nhạc Kha quắc mắt nhìn trừng trừng Cửu vỹ hồ nho nhỏ đó, trong đầu ta âm thầm nảy lên một suy nghĩ không hay, phảng phất như thể Cửu vỹ hồ đang dựa sát vào lồng ngực nàng ấy sẽ chiếm hết phân nửa tinh lực của nàng. Vì vậy ngày hôm đó ta ngồi trên đám mây, giả vờ say ngủ, từ trên đám mây rơi xuống… … Nàng cũng không hề khiến ta thất vọng, vứt cửu vỹ hồ đó đi cứu ta, ta đương nhiên bình an vô sự.
Sau này chuyện như vậy thường xuyên xảy ra. Lúc đầu là cố ý, nhưng nhiều lần về sau thật sự là do lơi lỏng, cho dù ta ở trên đám mây ngủ say, trở mình rơi xuống, thế nhưng vẫn bình an vô sự. Vì nàng từ trước sẽ ngồi cùng đám mây với ta, chăm chú nhìn ta, sợ ta rơi xuống.
Nhưng những tháng ngày tươi đẹp như vậy chẳng qua chỉ mới được tám trăm năm, nàng vì tức giận đánh Nhạc Kha, lỡ bứt vảy rồng mà bị Thiên Đế giáng xuống núi Nữ Sàng. Nhạc Kha đau ốm nằm trên giường, không có người đến đằng vân đưa ta đi, một lần đó, ta dùng đôi chân của mình từng bước từng bước đo đạc, phảng phất đây là lần đầu tiên, ta hiểu được khoảng cách giữa chim bay cùng cá lội.
Nhưng ta không cam lòng, vì vậy cố gắng gần gũi.
Nhạc Kha nghe nói Long Vương tức giận thượng cáo Thiên đình, Thiên Đế phẫn nộ, giáng nàng xuống núi Nữ Sàng, trong lòng như có lửa đốt, nhưng lại chán nản: “Nha đầu này trước giờ quật cường, hiện giờ nếu như ta đến, bị đánh một trận nữa vẫn là còn nhẹ… Lý nào chịu nghe ta giải thích?”
Ta không nỡ thấy y khó xử như vậy, bèn đưa ra chủ ý: “Chi bằng ngươi dùng thuật biến thân, dựa vào pháp thuật của nàng, có lẽ tạm thời sẽ không phát hiện.” Lời vừa thốt ra, trông thấy gương mặt rạng ngời của hắn, trong lòng ta liền hối hận không thôi. Chỉ có một hi vọng duy nhất là Thanh Loan tiểu ngốc điểu này, nàng cứ thế mơ mơ màng màng, ngấp nghé trước ngưỡng cửa ái tình.
Thế nhưng nàng vẫn luôn là một thiếu nữ có suy nghĩ kỳ lạ, được một con Hổ yêu cầu thân, thế nhưng lại hết sức vui mừng. Lúc đó ta liền nghĩ, nếu như ta ngỏ lời cầu hôn nàng, liệu nàng có chấp thuận?
Sau này ta thật sự đã thu hết dũng khí ngỏ lời với nàng, bất chấp sự phản đối ngăn cản của Phụ vương. Thành San Hô nơi đáy nước Đông Hải đỏ rực tựa lửa nóng, thế nhưng lại cô độc lạnh lẽo vô cùng. Ta hi vọng có thể cùng nàng nương tựa bầu bạn với nhau nơi thành San Hô này.
Tiếc là, ngày vui trôi đi quá nhanh, dã tâm của Phụ vương không chỉ hủy hoại toàn bộ thành San Hô cùng với Giao tộc, mà còn cả chút quan hệ nhỏ nhoi cuối cùng giữa ta và nàng.
Khi nàng liều chết cõng ta bay lên chín tầng trời, xả thân cứu ta, khi ta thả người từ trên lưng nàng, rơi xuống biển lớn, mưa gió thét gào, trời xanh phẫn nộ nước tung đục ngầu, quay đầu ngắm nhìn lần cuối cùng người thiếu nữ đã khắc ghi vào tâm khảm của ta, đấy là khoảng cách giữa bầu trời cao xanh vời vợi và biển cả âm u sóng biếc, là nỗi tuyệt vọng vô vàn, là khoảng cách mà ta cho dù có tình nguyện đánh đổi cả sinh mạng cũng không thể nào thay đổi được… …
Ta từ trên chín tầng trời rơi xuống, trở về nước biếc, mơ hồ như thể đang ngâm mình trong huyết trì của Giao tộc, mặc dù thân thể va phải đá ngầm, đau đến tê tâm liệt phế, nhưng cũng không bằng nỗi đau bỏng rát như dầu sôi lửa đỏ nơi lồng ngực.. …
Viên đá ngũ sắc trước ngực nghe nói chính là thần vật còn sót lại khi Thần Nữ Oa đội đá vá trời, cú va chạm đó khiến đá thần khởi động, trước lúc ta bất tỉnh, chỉ nhìn thấy một luồng sáng mờ mờ bao bọc quanh người, những U Minh Thiết Kỵ đuổi theo sau đó liền tự động thối lui, vào giờ khắc ấy cảm thấy bản thân quả thật là xuẩn ngốc không ai bằng.
Nếu như ta biết viên đá ngũ sắc này có thể ngăn được U Minh Thiết Kỵ, sao có thể để người thiếu nữ ta yêu đổ máu chiến đấu?
… …
Ngày hôm đó tỉnh lại, được phụ nữ và trẻ em đang ẩn núp trong tộc cứu