, chỉ lẳng lặng đứng nhìn.
Dì thảm giọng nói: “Tốt! Tốt! Tốt! Muội muội sinh được một nữ nhi giỏi giang, ta sinh ra đứa xuẩn ngốc này quả thực không thể sánh bằng, mới dồn ép ta đến bước đường cùng như vậy, quả thực là rất tốt!” Hàm ý trong đó, khốn cảnh hôm nay chính là vì bị ta bức bách.
Oán khí trong suốt mấy vạn năm qua của ta bộc phát, cũng cất giọng cười dài: “Dì nói thế là sao?” Oán giận tích tụ, nhất thời đều dồn nơi lồng ngực, lạnh giọng nói: “Mấy lời này của dì sai rồi! Toàn bộ kết quả này, đều là tự mình tạo nghiệt! Lúc dì ngộ sát ngoại tổ mẫu, Thanh Loan chẳng qua vừa mới chào đời, hãy còn là đứa trẻ khóc oe oe, ở thành Tu La xa xôi! Dì lừa mẫu thân Thanh Loan đến chịu tội thay, nói với bên ngoài bởi vì mẫu thân gả cho phụ thân đã tức chết ngoại tổ mẫu, khi ấy sức lực Thanh Loan còn không có, ngây thơ không biết thế sự hiểm ác, mất mẹ không ai bú mớm, phải lưu lạc ở núi Đan Huyệt! Toàn bộ chuyện này sao có thể nói chính là vì Thanh Loan dồn ép chứ?”
Dì giật mình im lặng, bổn tiên cũng không chấp nhận cho bà ngơi nghỉ, đem hận ý trào dâng trong lòng nói rõ ngọn ngành: “Sau đó Thanh Loan bị giáng xuống núi Nữ Sàng, dì không phải chưa từng muốn Thanh Loan mất mạng ở nơi ấy! Ai không biết núi Nữ Sang núi cao ma quái, Thanh Loan chỉ là một chim loan nho nhỏ, tu vi thấp kém, nếu không phải… …” Nếu không phải người bên cạnh ta liều mình che chở… … Ta nắm chặt tay Nhạc Kha, ngàn vạn tình ý chỉ mong hắn có thể thấu hiểu. Lại nói: “Sau này, mẹ con dì ở trong Phượng Tê Cung làm điều ác, Đan Chu bị người thoái hôn mà trút giận lên tộc Hỉ Thước, đem cả một bộ tộc yếu ớt giết sạch, chỉ còn một người chạy thoát, có thể nói là họa diệt tộc! Thanh Loan ở trong Phượng Tê Cung hơn vạn năm, chỉ có thể lặng lẽ nhìn thấy cảnh tượng không ít nô tỳ bị Đan Chu kiêu căng giết hại mà dì làm ngơ không nghe không hỏi. Điều mà Hồng Oanh mong muốn, chẳng qua chỉ là bốn chữ Thiên lý công đạo mà thôi! Nàng mặc dù là nghĩa nữ của ngoại tổ mẫu, nhưng lại thấu hiểu bốn chữ ơn nghĩa giáo dưỡng của nghĩa mẫu hơn cả nữ nhi thân sinh, thấu hiểu thiên lý công đạo. Hiện giờ dì cùng đường bí lối, đây chính là gieo gió gặt bão? Sao có thể vu oan nói là Thanh Loan dồn ép chứ?”
Lồng ngực của người tựa sát phía sau mang theo hơi thở thơm mát ấm áp, hắn nhẹ nhàng khẽ nói bên tai ta: “Thanh nhi, vì hạng người này mà tức giận, không đáng!” Tay ta bị hắn lật lại, nắm chặt trong bàn tay ấm áp của hắn, từng chút từng chút đem năm ngón tay đang cứng đờ thả lỏng ra, khiến đôi tay lạnh buốt cũng dần trở nên ấm áp.
Dì bị mấy lời này của ta làm cho á khẩu, xoay người lại đẩy Đan Chu một cái: “Ngốc xuẩn, còn không mau chạy đi, ở lại đây chờ tận mắt thấy mẫu thân ngươi chết thế nào sao?”
Nhưng đôi chân Đan Chu như thể mọc rễ, sống chết không rời đi, chỉ nức nở lắc đầu. Dì thở dài một tiếng, thành khẩn nói: “Con tự lo cho mình đi! Mẫu thân cũng không thể nào bảo vệ con được nữa rồi!” Hướng mắt nhìn trời, bỗng dưng kêu lớn: “Mẫu thân ơi…” Trước mắt hồng quang chợt lóe, đoản chủy đâm vào lồng ngực, tự sát.
Đan Chu ở sau lưng dì đờ đờ đẫn đẫn đỡ lấy người dì đang từ từ ngã xuống, thời khắc ấy dường như mới hiểu ra, trong giây lát khóc gào lên, khàn giọng kiệt lực, hận không thể đem cả lồng ngực đều nấc lên.
Mặc dù dì đã tự sát, nhưng cũng không thể che đậy những hành vi độc ác của Đan Chu. Nàng bị Điểu tộc canh phòng cẩn mật. Nhưng theo lời của thủ vệ, nàng hoàn toàn có khả năng tự sát, tiên pháp cũng không hề bị phong ấn, ngay cả phượng linh trên người cũng không bị ai thu giữ. Cho dù có thủ vệ lạnh giọng châm biếm, nhưng đều thấy nàng ấy bất động thờ ơ.
Phượng tộc dựa theo chủ ý của tam vị trưởng lão, hi vọng dì Phượng có thể đảm nhận chức Đại thống lĩnh Điểu tộc, nhưng dì Phượng cười nói bản thân ở hải ngoại tiên châu an nhàn đã quen, không quen ra lệnh chỉ huy. Vì vậy có người trong Điểu tộc đề xuất bổn tiên đảm nhận trọng trách này.
Ngày hôm ấy trời xanh nắng đẹp, chúng điểu lại tụ tập trước Triêu Dương trống nghị sự, bổn tiên chỉ vào Tiểu Kim Phượng đứng bên cạnh dì, cười nói: “Chẳng phải đã có sẵn một người để lựa chọn sao? Thất linh Tiểu Kim Phượng tôn quý vô cùng, phẩm hạnh cũng không có gì đáng chê trách, còn gì để mà tranh luận?”
Dì Phượng thở dài: “Con đứa trẻ này…”
Ta chỉ vào một vài gương mặt thân quen bên dưới đài, cười bảo: “Chư vị cũng nói thật xem, Thanh Loan ở núi Đan Huyệt này vô lại càn quấy vạn năm, nếu như thật sự đảm đương trọng trách này, trong lòng chư vị chắc chắn không hề lo lắng chứ?”
Ai nấy đều ầm ầm cười vang.
Có người tiếp lời nói: “Cho dù là một kẻ vô lại đanh đá, suốt vạn năm qua cũng chưa từng thấy Thanh Loan làm xằng làm bậy, khinh khi kẻ yếu đàn áp kẻ nhỏ, chung quy so với con a đầu bụng dạ ác độc Đan Chu thì khiến người khác an tâm hơn?”
Bổn tiên không khỏi cảm khái!
Phượng tộc Điểu tộc, Đại thủ lĩnh Điểu tộc cứ thế mà quyết định, để Tiểu Kim Phượng đảm nhận. Dì Phượng ở mấy ngày đã bắt đầu nhớ nhà, rất muốn quay về hải ngoại tiên châu. Tiểu Kim Phượng lưu luyến bịn rịn, mấy lần muốn giữ mẫu thân ở lại gi