Old school Swatch Watches
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329655

Bình chọn: 7.5.00/10/965 lượt.

húa có chuyện phiền não sao? Không ngại nói Ly Quang nghe thử?”

Ta đột ngột nắm chặt tay hắn, thấp giọng nói: “Ly Quang, có phải các người từng người từng người đều muốn bỏ ta mà đi? Những tháng ngày trước đây sẽ không thể nào trở lại?”

Tay hắn bất chợt run lên, nước trà sánh ra ngoài hơn nửa, hắn dứt khoát đặt chiếc tách xuống, ngồi đối diện với ta, nở nụ cười chua xót vạn phần: “… … Cho dù chuyện ngày xưa khó lòng buông bỏ, nhưng lý nào quay trở lại được chứ?”

Ta mơ hồ như thể nghe được tin vui, liên tục kéo tay hắn: “Ngươi nói ngày xưa, là nhớ ra chuyện trước đây rồi sao? Ngươi nhất định là đã nhớ lại rồi!”

Ánh mắt hắn nhìn ta kỳ lạ mà đau thương, rất lâu sau mới lắc lắc đầu, bình tĩnh nói: “Trước đây thế nào, Ly Quang chưa từng nhớ ra. Chỉ là nghe người trong tộc nói về thành San Hô trước đây, hiện giờ Ly Quang nước mất nhà tan, ở nhờ đất người, đương nhiên hi vọng có thể quay trở lại trước đây. Chẳng qua là hi vọng hão mà thôi.”

Ta rút khỏi tay hắn, che mặt, nước mắt cuồn cuộn trào ra từ kẽ tay, cảm giác bản thân như một đứa nhỏ bị thời gian bỏ rơi, vất bỏ ở quá khứ không thể nào trở lại, chỉ mình ta cô độc nơi này.

Người cùng ta vui vẻ đã quyết định rời đi. Người luyến tiếc ta, mặc dù hắn ở trước mặt ta, nhưng trong lòng sớm đã xa rời.

Phương Trọng từ bên ngoài cửa viện bước vào, nhẹ giọng nói: “Công chúa, Thiên giới Thái tử sắp rời khỏi thành Tu La rồi, cố ý đến Thất Diệp Đường từ biệt, muốn cầu kiến công chúa lần cuối, Vương thượng đã đồng ý, xin công chúa nhanh chóng hồi cung.”

Ta miễn cưỡng đứng dậy, gắt gao che mặt, khóc nói: “Để hắn đi, để hắn đi nhanh đi, tốt nhất là vĩnh viễn không quay lại nữa!” Nhưng nghĩ tới hắn thật sự vĩnh viễn cũng sẽ không quay trở lại, hết thảy những vui buồn đau thương đều là dĩ vãng, trong lòng đau đớn không chịu nổi.

Có người nhẹ nhàng kéo ngón tay đang che mặt ta ra, dùng chiếc khăn mềm mại lau sạch nước mắt trên mặt ta, ôn nhu khuyên nhủ: “Nếu đã là lần gặp cuối cùng, vẫn nên gặp thử mới tốt, chung quy không để trong lòng phải hối hận chứ?”

Hắn thành thục tự nhiên như vậy, khiến ta suýt nữa cho rằng Ly Quang của ngày xưa đã trở lại, mở miệng ngây ngốc gọi: “Ly Quang…” Hắn lại lùi về sau một bước, cung kính đáp: “Ly Quang quá phận rồi, nhưng thấy công chúa điện hạ khóc thương tâm như vậy, nghĩ thấy người ấy… nhất định là người mà trong lòng công chúa không muốn buông bỏ, chi bằng đi gặp hắn một lần xem?”

Phương Trọng bước tới kéo ta: “Công chúa điện hạ, hồi cung đi!”

Vóc dáng nàng cao lớn khỏe mạnh, lôi kéo ta không chút mệt mỏi, nhanh chóng bước ra cửa, lúc ta quay lại nhìn, nơi tiểu viện chật hẹp, cây đại thụ đầy hoa đã sớm úa tàn, người đó mặc Giao tiêu sa, cô đơn tịch mịch vô cùng.

Chương 109: Bị Bắt Cóc…

Trong Tư Hoàng Điện, toàn bộ thị tỳ đều lui ra, phụ thân cũng bận rộn trong Thất Diệp Đường, nửa bóng người cũng không có. Phương Trọng kéo ta đến cửa điện, khẽ giọng nói: “Nhạc tiểu tử đang ở chính điện chờ người, công chúa vẫn là tự mình đi đi, nô tỳ không làm phiền.”

Cửa điện khẽ kêu lên ken két nhưng lại không hề có tiếng nói chuyện. Ta chậm rãi bước vào bên trong, chân nặng như thể đeo chì, từng bước từng bước nặng nề, hận không thể quay đầu rời đi. Nhưng cuối cùng vẫn bước đến sau lưng, từ bên hông hắn nhìn ra, đối diện phía ngoài cửa sổ là con đường mà ta đã đi đến, nghĩ thấy biểu cảm của ta hắn sớm đã nhìn thấy hết rồi.

Ta cách hắn gần như vậy, nhưng qua thời khắc này chính là xa tận chân trời. Tâm phế như thể bị vô số kim nhọn xuyên qua, đau đến độ nhịn không được muốn kêu lên thất thanh run rẩy. Ta vươn hai tay từ phía sau ôm lấy thắt lưng hắn, vùi mặt vào tấm lưng hắn, bên mũi là mùi hoa thạch quỳnh thoang thoảng quá đỗi quen thuộc, gần như khiến lòng người hốt hoảng, không biết vì sao, hai hàng lệ nóng từ khóe mắt trào ra, thật không giống với ta ngày xưa.

Bổn tiên có khi nào lề mà lề mề, như một bé gái nhỏ như vậy?

Ngay đến bản thân cũng phải kinh ngạc: vì sao lại như vậy?

Chẳng qua là vì hắn phải rời đi, chính vì như vậy sao?

Nhưng nước mắt lại như thể chảy mãi không ngừng, vốn dĩ cũng không phải do bổn tiên.

Ta dứt khoát ôm chặt lấy hắn, thất thanh nghẹn ngào, tiếng khóc ấy vang vọng trong điện, một lúc lâu sau mới nghe thấy tiếng cười nhẹ trầm thấp: “Tiểu ngốc điểu, ta không hề biết nàng sẽ không nỡ để ta rời đi như vậy!”

Đây là lời gì vậy? Ta rưng rưng từ sau lưng hắn ngẩng đầu lên, biết rõ hắn không nhìn thấy, nhưng vẫn ngây ngốc nhìn hắn.

Hắn đột ngột xoay người, trên mặt tràn trề ý cười, nào có nửa phần đau thương ly biệt?

–Thì ra chẳng qua là bổn tiên tự mình đa tình mà thôi!

Ta hận bản thân không thể buông tay, nhưng nước mắt lại càng lúc càng nhiều, khí thế như Trường Giang Hoàng Hà, trong làn hơi nước mông lung, chỉ nghe thấy hắn thở dài mãn nguyện: “Trước đây ta chưa từng trông mong Tiểu ngốc điểu nàng có thể thông suốt! Nhưng hôm nay nàng khóc đến đau lòng như vậy, khiến lòng ta quả thực vui mừng vô cùng, phải làm sao đây?”

Hắn như thể tự biên tự diễn, cánh tay cứng rắn vươn ra liền ôm chặt ta vào trong n