he thấy tiếng thở khe khẽ, hắn thế nhưng thật sự ngủ rồi.
Trải qua một thời gian, quay trở lại Thiên giới, thật sự là thế sự khó lường.
Bài trí bên trong Tước La Điện này mặc dù cũng không mấy khác biệt gì, nhưng chủ nhân Hoa Thanh Cung đã đổi, ngay cả cung tỳ thị tùng hầu hạ trong điện cũng không ai quen thuộc. Nghĩ thấy Thiên Đế cũng hao tổn không ít tâm tư. Nghe thị nữ hầu hạ trong cung nói, từ khi Thiên hậu bị giáng xuống A Tỳ đại thành, Côn Lôn Trắc phi rời cung, sức khỏe Thiên Đế ngày càng tệ, không những giải tán cơ thiếp trong cung, mà cả ngày đều rúc ở trong cung uống rượu. Sau này bố cáo khắp tứ hải, để Nhạc Kha làm Thiên tộc thái tử, nghĩ thấy cũng có liên quan đến việc ông ấy thấy áy náy muốn bù đắp.
Mặc dù Nhạc Kha trên danh nghĩa là Thiên giới Thái tử, nhưng thật sự được mấy ngày, Thiên đế liền giao hết mọi việc cho hắn, bản thân thì an nhàn tránh đi. Hắn thay mặt Thiên Đế, Thiên giới thái tử cả ngày bận rộn đến độ chân không chạm đất. Ta rất muốn đi dạo trong ngoài cung vài vòng, nhưng ngại thân phận Tu La công chúa, cho dù lúc này biến ra một dáng vẻ khác cũng không tiện xuất hiện, đành phải nghe theo ý Nhạc Kha, chân trần ở trong tẩm điện đi tới đi lui.
Tính tình hắn trước giờ có chút cổ quái, hiện giờ không chịu để thị nữ tới tẩm điện, mấy cung tỳ thị nữ này đương nhiên cũng không dám tới gần, cả ngày toàn bộ tẩm cung Tước La Điện chỉ có mỗi mình bổn tiên.
Ngồi buồn chán đã lâu, ngay cả khi nhìn thấy một cây chổi đều cảm thấy thân thiết vô cùng. Ngày hôm đó đợi hắn trở về, khi ở trong điện nghênh đón, dâng tách trà thơm cho hắn, nói: “Tam lang, chàng giữ ta ở nơi này, chính là muốn Thanh nhi nổi mốc?”
Đôi mày dài chau lại, rõ ràng không tin lời này của ta: “Như vậy nàng nghĩ thế nào mới không cho là nổi mốc?”
Ta len lén nhìn ra bên ngoài cửa sổ, hiện giờ màn đêm đã buông, trăng giăng sao mắc, đã là lúc đêm tối mịt mùng, nhưng ban ngày nếu có thể ở hậu viện Hoa Thanh Cung nơi hoa cỏ tươi đẹp đánh một giấc, so với ở trong chính điện khiến người bực bội này còn thoải mái hơn nhiều. Ta tựa vào bên người hắn, cảm giác nửa người hắn đều dùng lực, thầm cười nói: “Trước đây ta chính là cung tỳ quét dọn trong cung này, chi bằng từ ngày mai trở đi ta vẫn quét dọn Hoa Thanh Cung?”
Sắc mặt hắn đột ngột xanh mét: “Năm đó nàng ở trong tay Lăng Xương phải chịu uất ức, ta đã đau lòng không thôi! Hiện giờ có ta ở đây, sao lại có thể để nàng đi chăm sóc mấy thứ hoa hoa cỏ cỏ đó? Nàng tạm thời an tâm ở đây đợi gả đi!”
Ta cảm nhận được tâm ý che chở của hắn, nhưng hai ngày này thật sự là cô đơn bực bội, lại bị giữ kín trong nội điện, sợ là một ngày nào đó sẽ làm ra chuyện điên rồ gì đấy, nhưng hai ngày này nghĩ thấy hắn cũng bận rộn, có thời gian quan tâm ta đã không dễ gì, vì vậy mềm giọng khẩn khoản: “Ta chỉ là biến thành dáng vẻ của một cung tỳ quét dọn, ở hậu hoa viên Hoa Thanh Cung đi tới đi lui, cũng chẳng phải thật sự làm cung tỳ quét dọn gì, chỉ là che giấu tai mắt mà thôi.”
Thấy sắc mặt hắn có chút giận, không khỏi thêm vào: “Ta biết chàng dạo gần đây bận rộn rối rắm, vừa mới làm Thái tử, chung quy có rất nhiều chính vụ cần phải giải quyết, trộm nghe cung tỳ nói, Thiên Đế đã không bận tâm đến, chỉ tùy chàng tự ý quyết định. Có thời gian đến cùng ta đã là giới hạn rồi. Chàng nhớ ta, ta sao có thể không thương chàng.” Thấy nét mặt hắn thấp thoáng ý cười, sau đó hai cánh tay vươn đến vòng lấy, kéo ta ngồi vào ngực, liên tục hôn lên mặt ta mấy cái: “Vẫn là Thanh nhi thương vi phu!”
Giờ phút này bổn tiên có chuyện cầu xin hắn, đã không thể trái ý, không thể không tiếp nhận. Nhưng lỗ tai nóng bừng dữ dội, liền nghiêng đầu không nhìn hắn, chỉ nói: “Ta cả ngày ở trong điện buồn chán, chàng cũng không an tâm, chi bằng để ta biến thành cung tỳ quét dọn, không khiến người chú ý, âm thầm ở trong hậu hoa viên đi dạo, chàng chỉ cần nói với mọi người trong cung, ta chính là cung tỳ mới tuyển đến chẳng phải xong rồi sao? Cửu Trùng Thiên rộng lớn như vậy, cung tỳ quét dọn cũng chẳng phải ai ai cũng biết, đục nước béo cò nghĩ thấy cũng không khó!”
Hắn quả thực đổi ý, ngày thứ hai liền y thế mà làm, cuối cùng cho ta một thân phận có thể tùy ý đi dạo trong hậu hoa viên.
Quét dọn từ này ta vốn dĩ đã quen thuộc.
Thái tử điện hạ tân nhiệm, tôi tớ hãy còn chưa an bày ổn thỏa, hậu viện này càng thiếu người, hắn lại cả ngày bận bịu, không có thời gian đến hậu hoa viên thưởng ngoạn, sau khi ta lần đầu đến hậu viện, nhìn thấy trong viện lá rụng chất đống, khung cảnh ảm đạm, không còn vẻ đẹp của ngày xưa, không khỏi muốn khởi động xương cốt, đem hậu hoa viên quét dọn sạch sẽ.
Đêm đó khi Nhạc Kha vội vàng xong việc quay trở lại điện, ta đã ngủ mê mệt. Trong lúc mơ hồ cảm thấy trên mặt như có côn trùng bò qua, nặng nề đánh một cái, trên mặt đau nhói, đột ngột thanh tỉnh, trước mắt là một gương mặt tươi cười, mắt phượng lấp lánh vô tội nhìn ta, biện bạch nói: “Thanh nhi đừng giận! Đây là nàng tự đánh mình!”
Bổn tiên mệt nhọc cả ngày, eo đau lưng mỏi, buồn bực gia tăng, như hổ đói vồ mồi liền đè Thái tử điện hạ tôn q