Polly po-cket
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329453

Bình chọn: 10.00/10/945 lượt.

này được sử dụng với ý nghĩa dùng hình tượng để giải thích hàm ý: mỹ nữ như mỹ vị có thể khiến cho người ta chảy nước miếng, hận không thể ăn vào trong bụng.(nguồn: zhidao.baidu.com)

Nghĩ như vậy, quyết định thật nhanh, cúi người hôn xuống.

Tước La Điện đêm đó, minh châu đặc biệt sáng rỡ đẹp đẽ.

…………………………………………………………..

Sớm ngày thứ hai thức dậy, bên cạnh đã không một bóng người.

Bổn tiên yên lặng một lúc lâu mới nhớ ra, người ngủ cạnh ta đêm qua hiện giờ chính là Đế tôn của Tứ hải bát hoang. Chỉ là trong điện này, hắn thế nhưng chỉ có thể nghìn y trăm thuận, hết thảy nghe ta, khóe môi không nhịn được chậm rãi nhếch lên, trong lòng ngọt ngào khó nói.

Lại nhận được bức thư thứ hai của tiểu tiên đồng đó cùng với xấp thư tình dày cộm của đám tiên tử, bổn tiên đã hết sức bình tĩnh như thường mở xem, đọc đến chỗ buồn nôn không khỏi bác bỏ hai câu, tiếc là chủ nhân bức thư không ở trong điện, không khỏi hết sức vô vị.

Ngày tháng thanh nhàn như vậy trải qua được hơn mươi ngày, liền nghênh đón Đồng Sa tới cửa.

Lúc Đồng Sa đến, hiển nhiên đã nghe ngóng tin tức về Thiên Đế,biết Nhạc Kha nghị chính còn chưa về. Hắn hiên ngang tiến vào trong điện, thấy cảnh tượng cả điện lộn xộn bừa bãi, chậc chậc chắt lưỡi than thở: “Cũng may Thiên đế bên ngoài uy phong, nếu để người khác nhìn thấy nơi người ở bừa bãi như vậy, cũng không biết liệu còn có tiên tử nào dám nảy sinh ý định dựa dẫm?”

Bổn tiên vừa luống cuống tay chân, thi pháp đem mớ vụn giấy trên đất thu dọn sạch sẽ, vừa phản bác hắn: “Thiên đế oai phong với việc bên trong cung lộn xộn có can hệ gì chứ?”

Hắn thong thả kiếm một chiếc ghế ngồi xuống, thở dài nói: “Nếu không phải đối với hắn ngươi có giá trị lợi dụng, ngươi thấy hắn liệu có dung túng ngươi như thế?”

Ta “phì” một tiếng bật cười: “Có lẽ Đồng Sa điện hạ nhàn rỗi quá mới chạy đến đây kích động ly gián? Nếu nói dùng ta làm quân cờ, đây chính là thủ đoạn lúc đầu của huynh đệ các ngươi, dính dáng gì tới Nhạc Kha?”

Khóe môi hắn tràn đầy châm biếm: “Chỉ có đầu óc con chim ngốc nhà ngươi mới có suy nghĩ cố chấp như vậy, cho rằng ai cũng sẽ không thay đổi. Đại ca mặc dù là Thiên đế, nhưng huynh ấy căn cơ không vững, muốn ngồi an ổn trên bảo tọa này có hai con đường, một là liên hôn, hai là lập được chiến tích, để người khác không thể coi thường. Hai cách này, huynh ấy làm được cái nào?”

Quyền lực danh lợi, mặc dù bổn tiên không hiểu, nhưng cũng có thể lĩnh hội, lời này của Đồng Sa cũng không hề sai.

Ta lắc lắc đầu.

Đồng Sa lại cười nói: “Dạo gần đây Tiên giới các tộc ai nấy đều cử sứ giả đến bàn chuyện mai mối với Thiên đế, nhưng đều bị huynh ấy lần lượt từ chối. Tiểu ngốc điểu cả ngày nhốt mình trong Hoa Thanh Cung, liệu có biết việc này?”

Ta lại lắc lắc đầu, trong lòng vui mừng.

Mấy ngày gần đây mỗi đêm hắn đều cùng ta quấn quýt, từ chối hôn sự, khẳng định là vì ta rồi, ta sao có thể không vui?

Đồng Sa hôm nay rõ ràng là có mục đích phá bỏ nét rạng rỡ trên mặt bổn tiên, lại nói: “Gần đây quần thần lại có người đề cập tới việc đại chiến với tộc Tu La, Thiên đế mặc dù chưa đồng ý nhưng cũng không cự tuyệt, chỉ nói tạm hoãn.”

Tạm hoãn?

Hắn nhất định là vì trấn an đám chư thần Thiên giới mà thôi. Tiên nhân Thiên giới đa phần đều không biết mối quan hệ giữa hắn và tộc Tu La, bổn tiên đã biết năm đó hắn bị người Thiên Hậu phái đi truy sát, nếu không phải thành Tu La thu nhận, sợ rằng mạng nhỏ đã gặp nguy.

Đồng Sa không chút khách khí: “Thật quá mức ngu ngốc! Nếu không phải huynh ấy có kế dụng binh với tộc Tu La, sao có thể dung túng ngươi như thế? Nghe nói Chu Tước Thần Quân đã nhận lệnh đi huấn luyện thiên binh thiên tướng, duy chỉ có con chim ngốc nhà ngươi là còn ở đây mơ hồ ảo tưởng.”

Hắn nói xấu Nhạc Kha như vậy, chính là hi vọng Nhạc Kha tự mình mà loạn?

Trong lòng ta buồn bực, tức giận nói: “Cho dù Chu Tước Thần Quân ở sau lưng ngầm luyện binh thì đã sao? Thiên giới bí mật luyện binh cũng chẳng phải chuyện kỳ lạ gì, ngươi sao có thể xác định đây là Thiên giới muốn khai chiến với tộc Tu La ta? Nếu Điện hạ đích thực rảnh rỗi vô sự, chi bằng ở bên ngoài chậm rãi tản bộ, đừng có ở đây bày chuyện khiêu khích! Nhạc Kha và Thanh Loan quen nhau đâu phải một ngày, làm bạn cũng chẳng phải một ngày, đôi bên thấu hiểu lẫn nhau, không phải mấy câu của điện hạ liền có thể lung lạc.”

Đồng Sa hầm hầm đứng dậy: “Chuyện này bổn điện nhắc nhở ngươi, cũng coi như đã tận nghĩa quen biết giữa hai người chúng ta, sau này có sóng gió, đừng có mà tính trên đầu bổn điện!”

Ta chán ghét quay đầu, tỏ ý hắn nhanh nhanh rời đi.

Đêm đó ta nằm trong ngực Nhạc Kha, trong lòng suy nghĩ mông lung, nếu chúng thần tử Thiên giới ra sức ép hắn quyết chiến với thành Tu La, hắn phải làm thế nào mới được đây?

Kết quả này ngay cả bản thân ta cũng không dám nghĩ, trằn trọc trăn trở, cuối cùng khiến hắn cũng không thể ngủ được, đầu chống trên gáy ta, dịu dàng nói: “Thanh nhi có chuyện khó xử?”

Ta muốn giấu, nhưng người đang ôm nơi thắt lưng ta đây đã cùng ta hòa chung nhịp thở, sợ rằng ta bất an cũng đã sớm khiến hắn có suy nghĩ khôn