có tiến bộ!”
Ta biết rõ lời này của hắn có ý châm biếm, nhưng vẫn mặt dày tiếp nhận: “Nói hay lắm.” Thấy hắn không rời đi nhưng cũng không chịu ngồi xuống, cười nói: “Đồng Sa điện hạ có chuyện mời nói, không chuyện đừng quấy rầy!”
Trên mặt hắn lóe lên nét tức giận, lại híp mắt cười nói: “Tiểu ngốc điểu, bổn điện có hảo ý đến nhắc nhở ngươi, tối nay Thiên đế ở Phù Vân Điện thiết yến, đến lúc đó ngươi lén đến nhìn thử xem, Đế tôn liệu có phải mỗi lần yến tiệc đều trái ôm phải ấp, ngươi một mình ở Tước La Điện, làm sao mà biết.”
Ta biết hắn quen thói khích tướng, khẽ cười bảo: “Nhạc Kha sao có thể tệ hại như ngươi nói, Thanh Loan há lại không có mắt nhìn đến vậy?”
Hắn cúi người xuống, khẽ cười đáp: “Lẽ nào ngươi không dám đi nhìn?”
Bổn tiên quen biết Nhạc Kha chẳng phải mới một ngày, sao lại không tin tưởng hắn? Phì cười: “Đồng Sa điện hạ không cần phải dùng kế, khích tướng Thanh Loan đi Phù Vân Điện, Thanh Loan không ngại lén đi một chuyến, chỉ là đến lúc đó sợ rằng Điện hạ sẽ thất vọng. Bổn tiên tin tưởng Nhạc Kha cũng giống như tin tưởng chính bản thân mình.”
“Có đôi khi, ngay cả bản thân cũng không thể tin, huống hồ là người khác…”
Ta nghe hắn nói câu này bằng giọng rất nhỏ, lúc tập trung lắng nghe lần nữa, hắn đã cách bên ngoài điện ba trượng.
Đồng Sa trước giờ luôn xuất thần nhập quỷ, lại thêm hỉ nộ vô thường, bổn tiên riết đã quen. Cảm thấy việc thầm dò xét Nhạc Kha thế này thật sự có chút vô vị, thực không phải với tấm chân tình của hắn, lấy bức thư của tiên nga phủ Văn Khúc Tinh Quân trong ngực ra xem hết lần này đến lần khác, câu chữ uyển chuyển lay động lòng người trong bản gốc giờ phút này bỗng thấy hết thảy đều vô nghĩa, hoàn toàn không có giá trị, vò thành một cục ném đi, cầm lấy ngọc bút trên thư án, tập trung suy nghĩ một hồi, tâm niệm khẽ động, hạ bút viết: “Đồng Sa nhiều lần đến sinh sự, ý đồ chia rẽ tình cảm giữa ta và chàng, Thanh Loan tin tưởng chàng như tin tưởng bản thân mình. Hôm nay mặc dù nghe theo lời khích tướng của hắn đi rình trộm, nhưng trong lòng hổ thẹn, không đành lòng làm chuyện lén lút này. Lễ nghi mặc dù chưa đủ, nhưng lòng này đã gả, chỉ mong chàng hiểu, giờ phút này xin tạ lỗi với phu quân, hi vọng phu thê thuận hòa, kiêm điệp tình thâm!”1 Lúc dừng bút ngay cả bản thân cũng nhịn không được mà phì cười, câu chữ không đầu không cuối thế này cũng được xem là thư tình sao?
‘Kiêm’ là một loài chim trong truyền thuyết, mỗi con chim chỉ có một mắt và một cánh, bởi vậy phải kết hợp với một con chim khác để có thể bay được. ‘Điệp’ là tên cổ của cá thờn bơn,là một loại cá ẩn náu dưới đáy biển, hai mắt ở bên thân, thuyết nói cá này “không kề sát nhau thì không bơi”, nhất định phải có hai con cá kề sát nhau thì mới bơi được. “Kiêm điệp tình thâm” thể hiện tình cảm sâu đậm giữa người với người, đặc biệt là tình cảm ân ái giữa vợ chồng.
Nhưng ngẫm thấy Nhạc Kha xem cũng sẽ hiểu rõ.
Thư tình nói trắng ra cũng chẳng phải bài học vỡ lòng của trẻ con, nhất định ai xem đều có thể hiểu được, chỉ mong người hiểu ta, ta hiểu người là đủ.
Người đó tự xưng vi phu đã lâu rồi, nhưng ta lại chưa từng chính miệng thừa nhận. Hôm nay hạ bút viết thư, đợi đến khi thổi khô, tự đáy lòng ta cũng dâng lên một cảm giác ngọt ngào, không khỏi mặt đỏ tim đập, ở trên hai chữ phu thê vuốt nhè nhẹ.
Lướt mắt nhìn quanh, trông thấy trên giường dưới đất đều là thư tình do mấy nữ tử khác viết bị ta vất bừa bộn, sợ hắn cho rằng bức thư này là giấy vụn mà bỏ đi, trông thấy chồng công văn dày cộm trên bàn, đem lá thư không đầu không cuối ấy kẹp vào giữa, trong lòng ngọt ngào hết cầm lên lại hạ xuống, hạ xuống lại cầm lên, chẳng qua là vì một câu thôi mà ngập ngừng đến thế, ngay cả ta cũng không khỏi phì cười.
Lần chần như vậy, mặt trời sớm đã khuất bóng, sắc đêm phủ xuống, trăng sao dần dần giăng mắc trên nền trời, nghĩ thấy tiệc tối đã bắt đầu. Ta che giấu hành tung thẳng hướng nơi náo nhiệt mà đi. Dạ yến của Thiên đế, nhất định sẽ có cung nga dâng rượu bưng thức ăn, đi theo bóng dáng của mấy cung nga lui tới ngự thiện phòng, rất nhanh ta đã tìm tới được Phù Vân Điện.
Trong Phù Vân Điện đèn đuốc sáng trưng, cung nga tới tới lui lui, bổn tiên hóa thành một con muỗi đậu nơi cửa điện hướng mắt vào trong tìm kiếm, nhưng thấy binh tinh tướng ủng, nam tử ngồi trên bảo tọa điện chủ diện mạo tuấn tú vô cùng, bên cạnh không một bóng hồng nữ nhi nào bầu bạn, vốn dĩ không ngoài dự đoán nhưng trong lòng vẫn vui mừng, không khỏi hướng hắn mỉm cười, lại nhớ ra lúc này mình là một con muỗi, mị nhãn thế này chẳng qua cũng giống như ném cho người mù, hắn nhìn cũng không thấy được. Liền thu lại khí tức tĩnh lặng chờ đợi, chỉ nghĩ đợi hắn đến lúc tiệc tan, lẳng lặng bám theo hắn về điện, rình trộm dáng vẻ lúc hắn nhìn thấy lá thư tình đó.
Bổn tiên còn đang mải mê suy nghĩ thì thấy cung nga lần lượt lui ra, đợi đến khi những người không phận sự ra hết, một Thiên tướng vừa cao vừa mập ngồi trong số đó hớp một ngụm lớn mỹ tửu, nói ra một câu khiến bổn tiên chấn động ,suýt nữa thì rơi từ trên cửa điện xuống đất.
Hắn nói: “B