XtGem Forum catalog
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329425

Bình chọn: 7.00/10/942 lượt.

ệ hạ, trong điện Ngài nếu đã giam giữ nữ nhi của Tu La Vương, khi đại chiến sao không dùng Khốn Tiên Thằng (dây trói tiên) trói lại dẫn ra trước trận tiền? Nghe nói Tu La Vương Nhiếp Phần yêu con hơn mạng, có vương bài này, còn lo gì trận chiến này không thắng?”

… …Thì ra ta cố gắng che giấu hành tung, thế nhưng Thiên giới chư tiên ai nấy đều đã biết, ta đang bị Thiên đế giam giữ trong Tước La Điện.

Không nói được đây là tư vị gì, mơ hồ trong chớp mắt tứ chi đều trở nên lạnh lẽo, đóng một lớp băng thật dày, thật buốt.

Bên tai xa xa truyền đến một giọng nói thân thuộc mà cũng quá đỗi xa lạ, nam tử trẻ tuổi ngồi ngay ngắn nơi bảo tọa phía xa ấy trong chớp mắt gương mặt bỗng trở nên mơ hồ: “Nếu phải khai chiến với tộc Tu La, chư vị vẫn nên chăm chỉ luyện binh, tuyệt không thể khinh suất…”

Sau đó hắn còn nói mấy câu gì nữa, ta hoàn toàn không nghe được rõ. Như thể sáu giác quan đều bị đóng trong một lớp băng dày, khiến ta không nhận thức rõ con đường trước mặt, không nhìn rõ người trước mắt này.

Có lẽ Đồng Sa nói đúng, chung quy mọi thứ đều sẽ thay đổi, là người hay vật cũng thế, duy chỉ có ta-một con chim ngốc nghếch mới không biết thế gian vạn vật đều biến đổi, vẫn cứ ngoan cố nhìn mọi vật như cũ. Ta lảo đa lảo đảo bay đi, bất quá mới vừa ra khỏi cửa điện liền đâm đầu vào trong một bụi rậm.

Bên ngoài Phù Vân Điện chính là một vườn hoa nhỏ cùng cây non, tầm nhìn rộng rãi, nhưng bổn tiên hiện giờ chẳng qua đã hóa thành một con muỗi, rơi xuống bên dưới một gốc hoa, ngẩng đầu lên nhìn, liền giống như rừng cây cổ thụ cao lớn. Trên đỉnh đầu hương hoa ngào ngạt, bên dưới chân bùn đất lấm lem, nghĩ thấy chắc là mới vừa được tưới. Đôi cánh muỗi của bổn tiên hai cánh đều bám đầy bùn, cũng không thể bay lên được nữa. Dựa vào đôi chân ngắn ngủn bé xíu lồm cồm bò dậy, từng bước từng bước gắng sức hướng ra ngoài.

Ánh sáng nơi Phù Vân Điện chiếu ra, người ngồi cao cao nơi ấy lập tức càng làm nổi bật thêm vẻ chật vật của ta. Ta chưa từng nghĩ một ngày nào đó sẽ từ xa xa mà ngước nhìn hắn. Giờ phút này mặc dù ở bên ngoài điện, cũng không thể nhìn rõ quang cảnh trong điện, nhưng trong lòng ta lại khắc ghi bóng hình lạnh nhạt ngồi cao cao nơi bảo tọa, gương mặt trước đó hãy còn mơ hồ dần dần rõ ràng, tựa như ngay cả nét mỏi mệt giữa gian mày cũng có thể nhìn rõ mồn một. Nửa canh giờ trước đó, trước khi bay vào trong Phù Vân Điện, lòng ta hãy còn đau lòng vì hắn mấy ngày nay bận rộn.

Tiếc là giờ khắc này trong lòng ta không hề đau đớn, giống như đánh người một gậy ngất xỉu, cũng chưa từng cảm giác được cơn đau đang dần dần ập đến. Chỉ ngạc nhiên vì tay chân bỗng trở nên mềm nhũn, thế nhưng lại vô dụng đến mức này, ngay cả chút bùn đất cũng không nhấc chân lên nổi, ở trên mặt đất giãy giụa một hồi lâu.

Cuối cùng ta dứt khoát thu cánh nằm ngả ra giữa đống đất bùn, lấy đất làm giường lấy trời làm màn, suy nghĩ cũng giống như thân nơi bùn đất này, hỗn loạn vô cùng. Cũng không biết qua bao lâu, ánh sáng bên ngoài điện sớm đã nhạt dần, ta kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, thì ra Phù Vân Điện không biết từ lúc nào đã tối đen tĩnh lặng, yến ẩm đã tan. Trên bầu trời mây đen kéo đến, che lấp ngàn sao quây quần cùng vằng trăng lẻ loi, xung quanh u tối, ta thẫn thờ hóa về nguyên thân, ở hậu viện lần tìm hồ nước gột sạch bùn đất trên người, ướt nhem quay về Tước La Điện.

… …Ở nơi này người khiến ta lưu luyến, chỉ có một người.

Trong Tước La Điện sáng như ban ngày, thủ vệ thị tùng hoàn toàn không thấy bóng dáng. Ta chậm rãi đẩy cánh cửa điện, lập tức bị một người nắm lấy bả vai kéo đi, giọng nói lo lắng sốt ruột liên tục vang bên tai ta: “Thanh nhi, nàng đi đâu mà quá nửa đêm không thấy bóng dáng, thật khiến ta lo lắng.” Lại sờ thấy quần áo ướt nhẹp của ta, sốt ruột nói: “Đây lại là chuyện gì? Rơi xuống hồ sao?” Nói rồi động tay động chân, muốn đem y phục ướt trên người ta cởi ra.

Dưới ánh sáng của Dạ Minh Châu, ta cẩn thận quan sát gương mặt tuấn tú này, trong lòng đau đớn thế nhưng lại mỉm cười: “Tam lang, chàng nói chàng đồng ý để ta bắt nạt!”

Hắn cuống quít cầm chiếc khăn lau tóc cho ta, thuận miệng trả lời: “Đương nhiên.”

Ta nhịn không được cười thảm thành tiếng: “Nếu như lúc này ta nói ta muốn đánh chàng một trận cho hả giận, chàng có đồng ý hay không?”

Đúng vậy, ta lần mò trong bóng đêm với bộ y phục ướt lướt thướt nhếch nhác quay về, sao có thể cam lòng? Nếu như có thể đánh hắn một trận, có phải đáy lòng ta sẽ không giá lạnh ủ dột, mơ hồ đau đớn thế này? Toàn bộ tình nùng mật ý đều biến thành nỗi đau lạnh buốt!

Hắn cười đến chân thành không chút giả dối: “Chuyện ta đã đồng ý với nàng có khi nào rút lại?”

Hắn vừa dứt lời, ta liền xuất chưởng đánh tới, lúc gần đến sát mặt hắn, nhìn thấy hắn vẫn bình thản như trước đây, ánh mắt chan chứa tình cảm, dịu dàng lau sợi tóc ướt trước ngực ta, trong lòng đau nhói, chưởng này liền chệch hướng, đánh trúng vai trái của hắn. Hắn đau đến độ thả tay ra, kinh ngạc nhìn ta, đoán chừng là không hiểu vì sao ta lại xuống tay ngoan độc đến thế.

Nhưng ta phải nói thế nào đây?

Trong lòng vỡ tan th