pacman, rainbows, and roller s
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329314

Bình chọn: 8.5.00/10/931 lượt.

cho Ma Lạc?”

Ta cắn chặt môi, sợ bản thân mình vừa mở miệng liền hối hận.

Hôn lễ cử hành đúng thời hạn.

Bởi vì thân phận của ta, cũng không phải gả vào quý phủ của Thôi Phục phục thúc thúc nên tổ chức ở hoàng cung, sau khi lập gia đình cũng ở trong hoàng cung. Phụ thân nói vợ chồng tân hôn không thể ở cùng một điện với người, nên bảo người trang trí sửa sang lại Minh Sắt Điện ngay bên cạnh Tư Hoàng Điện cho ta ở.

Ta từ rất lâu đã ở nơi này, sớm đã thành thói quen bầu bạn bên cạnh phụ thân, hoàn toàn không muốn chuyển đi, nhưng Phương Trọng cười xấu xa phản đối: “Chỉ sợ công chúa không muốn chuyển thì Phò mã cũng không chịu ở ngay dưới mí mắt của Vương.” Từ ngày ấy, sau khi ta tức giận thì nàng cũng chưa từng đề cập đến Nhạc Kha trước mặt ta, nhưng nàng không đề cập tới, lòng ta lúc nào cũng có cảm giác thắt lại, hận không thể để nàng nói, nhưng lại khó có thể kéo bỏ được sĩ diện, đành phải chịu đựng dài hạn, luôn phòng ngừa mình đột nhiên hỏi đến chuyện của Nhạc Kha

Về phần Phò mã Ma Lạc. . . . . . Hắn không muốn ở dưới mí mắt của phụ thân, kỳ thật chỉ cần cử hành xong hôn lễ, hắn quay về nhà mình thì bổn tiên cũng không phản đối. Nhưng ta không lay chuyển được phụ thân và Phương Trọng, đành bất mãn nhìn vật dụng thường ngày của mình bị người khác chuyển đi.

Tới ngày chính thức, ta bị một đám ma ma thị nữ giày vò hết nửa ngày, hôn lễ thật phiền toái khó mà có thể nói hết, nhưng lại có chút mong chờ khác. Lúc thì ngóng trông chú rể bị nghi thức hôn lễ rườm ra này dọa chạy, lúc lại mong mỏi có người đến trò chuyện với ta, cho dù là tân khách trước giờ tham dự hôn lễ.

Nhưng mấy ngày gần đây mọi người đều giữ miệng, chỉ xoay quanh chuyện hôn phục trang sức linh tinh, lại càng không nói đến người ngoài.

Ta hối hận sâu sắc vì mình lỡ lời, có chút đứng ngồi không yên. Cũng không biết hắn còn ở ngoài thành Tu La hay là đã quay về rồi. Lại tự giễu mà mỉm cười: hắn không trở về Cửu Trùng Thiên làm Thiên Đế, chẳng lẽ vẫn sẽ ở lại trong thành Tu La? Ngay cả mình cũng nhịn không được mà xem thường chính bản thân.

Nhưng mà Ma Lạc dũng cảm ngoài dự liệu của ta, ngay cả ta cũng nhịn không được bị hôn lễ phiền phức này tra tấn, hận không thể chạy trốn, nhưng cúi xuống nhìn xuyên qua khăn voan, từ đầu đến cuối hắn đều đứng bên cạnh ta.

Vào động phòng, chúng thị tì đều lui ra ngoài, khăn voan trước mắt cũng từ từ bị kéo xuống, giống như lần đầu gặp lại vị công tử ôn nhã trong biển xanh sóng thẳm kia, sắc ô kim như tỏa ra quanh thân, hôm nay một thân hồng bào bỗng trở nên loá mắt. Ta thoáng chốc ngây người, không biết làm sao, nửa ngày mới lắp bắp: “Tại. . . . . . Tại sao lại là chàng? Ma Lạc đâu? Chàng giấu Ma Lạc ở đâu?”

Thằng nhãi này từ trước đến giờ cả gan làm loạn, lần trước dưới mí mắt của phụ thân dám mang ta đi, lần này cũng có thể hắn đánh ngất Ma Lạc, tự mình vào động phòng.

Khóe mắt đuôi mày của hắn đều tràn đầy ý xuân, không quan tâm ánh mắt băng lạnh của ta, cười vô lại: “Tiểu ngốc điểu vứt bỏ phu quân ra ngoài vạn dặm, vi phu ta đuổi theo, chẳng lẽ cũng sai sao?” Lại ai oán nói: “Lần này bản Phò mã thật sự là thành trò cười của cả Tiên giới. Đêm động phòng hoa chúc, tân nương tử luôn miệng gọi tên của nam nhân khác, khiến cho bản phò mã làm sao chịu nổi đây?”

Ta đã hoàn toàn ngây người.

Không biết mấy ngày gần đây xảy ra chuyện gì, lại càng không hiểu được giờ phút này Thiên Đế nên ở Tước La Điện xử lý chính sự hoặc sau khi dự lễ xong thì hắn nên trên đường trở về Thiên giới chứ, tại sao lại xuất hiện trong phòng tân hôn của ta, vả lại cả người đều ăn mặc trang phục của tân lang, chuyện này phải nói từ đâu đây?

Ta nhíu mày đẩy hắn ra rồi khoanh tay: “Để cho người ta thấy bộ dạng như thế này thật chẳng ra sao, còn không đem trả phò mã của bổn điện hạ về, chàng nên quay về Cửu Trùng Thiên của chàng đi. Đừng lạm loạn ở chỗ này nữa!”

Có lẽ vì xa cách đã lâu, cũng có lẽ từ nhỏ bổn tiên đã là một người khi lành vết thương thì sẽ quên hết đau đớn lúc trước, hôm nay thành thân, thật sự nhìn thấy hắn đứng trước mặt thì ta lại không nhẫn tâm đuổi hắn đi.

Gương mặt hắn tràn đầy ý xuân, giọng nói trầm thấp dễ nghe, hàm chứa ý cười: “Tiểu ngốc điểu bỏ phu quân mà chạy, lại muốn gả cho kẻ khác, vi phu há có thể mặc kệ? !”

Ta đẩy hắn lùi về phía trước từng bước một: “Còn không mau trở về Thiên giới làm Thiên Đế của chàng! Còn làm phiền ở đây coi chừng ta gọi là thị vệ trói chàng lại đem ra ngoài, đưa đến nhà giam ăn cơm tù!”

Hắn cười hì hì, nhào đến giữ chặt người ta, mặc kệ ta giãy giụa như thế nào vẫn cọ cọ bên cổ ta: “Địa vị Thiên Đế kia vừa mệt vừa chán, ta lén xuống đây thì sẽ không quay về.”

Ta bị tin tức này chấn động đến choáng váng, kéo ống tay áo của hắn hỏi: “Không phải chàng muốn trói ta đến trước trận chiến với tộc Tu La nhất quyết thắng bại sao? Sao lại lâm trận bỏ chạy?”

Hắn hôn làn tóc mai của ta, bật cười nói: “Ta chỉ biết nàng ngốc nghếch, bị Đồng Sa lừa. Nàng trốn trong Tước La Điện, chỉ có ta và Đồng Sa biết, trên yến tiệc nó nhắc đến chuyện nàng bị ta giam trong Hoa Thanh Cung, lập tức