XtGem Forum catalog
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329505

Bình chọn: 9.00/10/950 lượt.

không thể.” Thấy sắc mặt hắn càng lúc càng âm trầm, nên tận dụng thời cơ, lại vội vàng khuyên nhủ: “Không sai, Ly Quang sinh ra đã mỹ mạo, dáng vẻ xinh đẹp thế này của Giao nhân vốn dĩ là từ trước tới giờ. Nhưng nếu nói đến mỹ mạo, ngoại trừ nữ tử Giao tộc, ta còn nghe nói nữ tử Atula cũng cực kỳ xinh đẹp, chi bằng lúc nào đấy ta với ngươi cùng đi thành Quang Minh núi Tu Di tìm vài nàng Atula cho ngươi?”

Chỉ nghe “Ầm” một tiếng, bàn đá trong viện rơi mất một góc, Nhạc Kha đột nhiên đứng dậy, vươn hai tay tới, khiến ta sợ tới mức “A” một tiếng, né tránh không kịp, bị hắn ôm chặt vào trong lòng.

Ta nhắm chặt hai mắt, sợ ngay sau đấy hắn sẽ tiện tay nhổ sạch lông của mình, biến ta thành một con chim loan trụi lông, chuyện đó, thật có chút không tốt nha. Bên tai, người nọ nghiến răng nghiến lợi thật mạnh, đem cằm để ở trên đầu ta, ta chỉ thấy đầu hơi hơi đau một chút, hắn đã thở dài: “Trong lòng nàng, ta quả thực háo…háo sắc như vậy?”

Mặc dù ta thấy tư thế này có chút quái dị, dùng sức giãy giụa hai lần, thế nhưng cánh tay hắn lại siết chặt hơn một chút. Nhưng khó có dịp thấy hắn thổ lộ, vội vàng gật đầu: “Không phải sao? Ở thế gian có một từ dùng để hình dung rất hay, ngươi thấy tiên tử dung mạo xinh đẹp liền nhào đến, có thể nói là hoa trung sắc quỷ. Cũng có một câu thơ, đọc là: “Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu.” Sợ hắn nghe nhầm, lại giải thích thêm: “Mẫu đơn kia cũng không phải là hoa mẫu đơn trong hoa viên thiên giới đâu nha, chính là hình dung những tiên nữ có dung mạo xinh đẹp như mẫu đơn tiên tử ấy.”

Thân thể đang ôm chặt ta phút chốc bỗng cứng ngắc, chỉ vì cằm hắn đặt trên đỉnh đầu ta, ngay cả giọng nói cũng rầu rĩ, tựa như bị ngăn bởi một tầng da trống, ở cách vách mà nói chuyện: “Ta chưa từng thấy tiên tử xinh đẹp liền nhào đến?”

Ta là người cởi mở, chỉ cảm thấy sở thích này của hắn có chút không được, bây giờ sớm đã thu lại những suy nghĩ tốt đẹp đối với hắn, cũng có thể hiểu rõ về sở thích của hắn. Giống như khi ta thấy mấy con tiểu thú tiểu yêu đặc biệt xinh đẹp, cũng khó lòng cưỡng lại tâm tư yêu thích cái đẹp. Thế gian ai ai cũng thích cái đẹp, huống chi là tiên nhân? Thở dài một hơi, nói: “Câu thơ kia tuy rằng đọc rất hay, cũng là để nói người phàm. Ngươi là thần tiên một giới, đương nhiên sẽ không thành quỷ. Thích tiên nữ xinh đẹp, lại độc thân chưa vợ, cũng không có gì để mà chỉ trích, nhưng là Ly Quang, xin ngươi buông tha cho hắn.”

Ta tận tình khuyên giải như vậy, một lúc lâu sau mới đổi được lấy một câu: “Ngày đó ta ngủ tới nửa mê nửa tỉnh, thấy Ly Quang giống như sắp rơi xuống, mới kéo hắn.”

Ta ngốc nghếch đáp một tiếng, nhưng vẫn chưa hiểu.

Hắn lại cúi đầu nói: “Nhưng Ly Quang ngủ mê man, lại xoay người trên thân cây, ta mới nhào lên túm được hắn…Thế nhưng lại đụng phải cằm của hắn.”

Ta nhìn từ sau lưng, đương nhiên tưởng hắn hung hăng nhào tới, hôn Ly Quang.

Ly Quang là người ôn nhuận như ngọc, kỳ thật cũng có rất nhiều khuyết điểm. Đầu tiên, đó là Giao nhân không biết tiên thuật, mà chỉ biết ảo thuật. Ngày thường sẽ không đằng vân giá vũ, nếu xuất môn du ngoạn, đương nhiên phải nhờ đến ta hoặc Nhạc Kha đỡ hắn đáp lên mây. Hắn lại cực kỳ thích đằng vân giá vũ. Lại có một tật xấu, đó là tướng ngủ không đẹp cho lắm, cùng chúng ta xuất môn du ngoạn, số lần đang ngủ trên mây rồi rơi xuống đất cũng không phải ít.

Cứ theo vết xe đổ này, có thể từ trên cây rơi xuống, quả thực cũng là điều bình thường.

Ta lúc ấy không hỏi xanh đỏ đen trắng, tiến lên cho hắn một đấm choáng váng, mặc dù hắn không rõ vì sao, cũng chỉ không ngừng né tránh, chưa từng đánh trả. Chỉ có ta do quá tức giận, bứt vảy rồng của hắn, cuối cùng là Ly Quang cản ta lại. Ta khi ấy đang bực mình Ly Quang chưa từng dùng sức phản kháng, liền hóa thành chân thân chim loan, bay về núi Đan Huyệt, cũng không thèm để ý đến hai người bọn hắn.

Tỉ mỉ nhớ lại một phen, hắn nói cũng có lý. Tảng đá trong lòng lập tức được khai thông, ta mừng rỡ, dùng sức thoát khỏi lồng ngực hắn, đưa tay vỗ vai hắn vài cái: “Ngươi với ta là huynh đệ, nếu do ta lỗ mãng, trách lầm người tốt, vậy xin điện hạ nhận một lạy của ta! Thành thật xin lỗi!”

Trên mặt hắn không chút vui mừng sau khi được minh oan, chỉ gắt gao nhìn ta chằm chằm, nói: “Thanh nhi không còn điều gì muốn hỏi ta?”

Ta vò đầu ngẫm lại: “Tu vi của ta kém ngươi vạn năm, lúc ta hành hung, ngươi thế nhưng lại chưa từng đánh trả? – Lúc bị bứt vảy rồng, chắc là đau lắm hả?”

Gương mặt hắn sáng bừng, tiếp lời nói: “Thanh nhi sao không thử nghĩ, ta vì sao không chịu đánh trả? Sẵn tiện cũng nghĩ xem, lấy gì để bồi thường cho ta?”

Ta nhìn lại nhìn quanh người mình, ưỡn ngực, dám làm dám chịu: “Vảy rồng ta một mảnh cũng không có, cùng lắm cho ngươi vặt vài cọng lông của ta, cũng đánh ta một trận!”

Hắn cực kỳ thất vọng thở dài, ngồi xuống.

Chương 15: Vẽ Xương Khó Tô Da

Những đám mây đen thấp dần, màn đêm nặng nề kéo tới, đêm nay không trăng không sao, muôn thú gào thét thê lương.

Ta đã trở về hơn hai canh giờ, lục lọi hết thảy trong ngoài nhà tranh, cũng không thấy bón