a càng ngày càng chặt, ta có ý muốn nhắc nhở hắn, nhưng lại sợ làm hắn phân tâm, chỉ đành duy trì nguyên trạng.
Nhạc Kha giống như vô tình cúi đầu xuống, môi kề sát bên tai ta, nhỏ giọng nói: “Thanh nhi……”
Lại một tiếng sấm nữa, trong nháy mắt câu nói của Nhạc Kha đã bị tiếng sấm xé tan tác thành nhiều mảnh nhỏ, ta chỉ mơ hồ nghe được vài chữ rời rạc: “…… có phải…… thích……”
Ta vốn hiểu tính hắn thích trêu hoa ghẹo nguyệt, dung mạo ta lại bình thường thế này làm sao lọt vào mắt xanh của hắn? Vội vàng an ủi vỗ vỗ cánh tay hắn, hắn dỏng tay, ta kề sát lỗ tai hắn thanh minh: “Ngươi yên tâm, ta chắc chắn sẽ không bởi vì ngươi đối xử tử tế với ta rồi thích ngươi, đòi sống đòi chết bám lấy ngươi, ngươi không cần hoảng sợ!”
Hắn vốn quen nhìn ta huyên thuyên cợt nhả, bộ dáng vô lại nói nhiều nhưng không giữ lời bao nhiêu, hôm nay lại thấy ta nói năng chân thành, chỉ hận không thể moi gan moi tim cho hắn xem, thế nhưng hắn lại có vẻ không hài lòng với lời hứa vừa rồi của ta, mặt hắn đen hết một nửa, một ánh chớp xẹt ngang, ta thoáng thấy hắn có chút giận dữ, có vài tương tự với sấm sét ầm ầm phía cuối trời.
Ta co rúm người lại đem thân mình thoát khỏi vòng tay hắn, hắn lại giống như đã giận dỗi xong, đột nhiên kéo mạnh ta vào lòng, đáng thương cho cái mũi bé bỏng của ta, trong mấy ngàn năm nay ta nâng niu hài lòng nhất là cái mũi, lần này bị đập mạnh vào ngực hắn như vậy, không biết có bị xẹp tí nào không?
Ta trưng ra vẻ mặt van xin với hắn, nhưng hắn đến liếc cũng chẳng thèm liếc ta một cái, lạnh lùng điều khiển những mũi tên băng vun vút bắn về phía Áp vương: “Áp Dữ, ngươi chỉ là một con ác thú mười vạn năm, năm ấy bị thua thê thảm dưới tay Tu La Vương, cùng đường chạy trốn mới ẩn núp nơi đây. Nếu ngươi không sớm từ bỏ Ma giới, ngươi nghĩ Tiên giới không ai thu thập được ngươi hay sao?”
Trong lòng ta thầm nghĩ, hỏng rồi.
Cho dù là tiên nhân cao ngạo hay là thần thú ác ma, không một ai thích bị vạch trần thất bại năm xưa của mình trước mặt người khác, Nhạc Kha lại không sợ chết mà sỉ nhục Áp vương, chẳng phải là muốn chọc giận con ác thú này, để nó nuốt tươi hai người bọn ta hay sao?
Quả nhiên, Áp vương nghe vậy, khuôn mặt lúc trước phơi phới gió xuân lập tức biến thành chín tầng băng giá sương lạnh ngày đông, gằn từng chữ: “Chỉ là một tên long tử nho nhỏ sao lại biết chuyện này. Xem ra hôm nay bản tôn không thể không giết ngươi.”
Nhạc Kha thì thầm nho nhỏ bên tai ta: “Thanh nhi, khi ta cùng Áp vương quyết đấu, nàng hãy nhanh chóng cưỡi mây rời khỏi đây, tuyệt đối đừng quay đầu lại. Nhớ đấy!”
Ta ngạc nhiên quan sát nét mặt hắn, nhưng không nhìn ra một tia manh mối nào, cảm thấy nghi hoặc: Hắn lớn tiếng nhắc lại chuyện xưa của Áp vương, chẳng lẽ là để chọc giận đối phương, quyết ý liều mạng, tạo cơ hội cho ta thoát thân?
Ta trước nay toàn chịu ghẻ lạnh, việc ngày hôm nay cũng giống như việc một lão ăn mày mấy chục năm ở phàm giới, bỗng dưng có người đem đến trước mặt hắn một đống lớn vàng bạc châu báu, tự nhiên cảm thấy hoảng sợ nhiều hơn vui mừng, hơn nữa sẽ không dám tin đấy là sự thật.
Chân thân của Nhạc Kha là Đông Hải Long Tam thái tử, giờ phút này sấm chớp ầm ầm, mưa tuôn như thác, hắn vẫn bình ổn đứng giữa đụn mây, dáng người thẳng đứng như một gốc xuân liễu, thản nhiên đón nhận mưa sa bão táp. Lòng ta bỗng dâng lên đủ loại cảm xúc, ngọt ngào và cay đắng, ấm áp và chua xót, nhưng vẫn có nhiều điểm khả nghi mà ta không thể giải thích được, có điều trong tình huống khẩn cấp thế này, ta thực không rãnh rỗi ngồi xuống một lúc để gỡ bỏ từng nỗi hoài nghi trong lòng mình. Chỉ trong chớp mắt, Áp vương tựa như mãnh hổ vồ mồi, hai mắt đỏ như máu, chiếc rìu trong tay huy động hàng vạn đạo ma chướng, chỉ hận không thể ngay lập tức bổ Nhạc Kha làm đôi.
Cánh tay to lớn đang ôm chặt bên hông ta buông lỏng, trên đụn mây đã không còn bóng dáng Nhạc Kha, văng vẳng bên tai là tiếng hắn dặn dò: “Thanh nhi, đi mau!”
Một bóng trắng hiện lên trước mặt, Nhạc Kha như thể rồng gặp nước, ở giữa giông bão vẫn hướng về phía Áp vương tấn công tới tấp. Đụn mây dưới chân ta lại hình như có linh khí, hướng về phía đông mà bay.
Ta giật mình nghĩ lại, đụn mây này là của Nhạc Kha gọi tới, hiển nhiên sẽ nghe theo hiệu lệnh của hắn. Vết thương trên đùi ta lúc này dù đã ngừng chảy máu, nhưng vẫn còn cực kỳ đau đớn. May mắn là áo choàng trên người là của Ly Quang tặng, đúng là giao tiêu sa danh bất hư truyền của thuỷ tộc, đứng giữa bão táp mưa sa cả người ta vẫn không bị thấm một giọt nước, nhờ thế mới không làm miệng vết thương vỡ ra. Tuy nhiên, muốn ta cưỡi đụn mây này đến Đông Hải tị nạn, ta thực sự không muốn.
Đụn mây ta cưỡi bay càng ngày càng xa, tim ta đau nhói, ta quay đầu lại nhìn, trên đỉnh núi Nữ Sàng Nhạc Kha vẫn đang cùng Áp vương quyết đấu, vạn phần nguy hiểm. Hiện tại Nhạc Kha chỉ mới bốn vạn bốn ngàn tuổi, ở tiên giới vốn được coi là một hậu sinh tuổi trẻ tuấn tú. Nếu hôm nay hắn bỏ mạng nơi này, sợ là có rất nhiều tiên tử, tiên nga khắp tứ hải bát hoang sẽ lôi ta ra mà ăn tươi nuốt sống.
Loan Điểu tuy rằng không p
