à một nữ tử, vẫn nên ở trên mây đi?”
Ta nhìn hắn đánh giá trên dưới, nếu không phải sự tình khẩn cấp, quả thực muốn cười ra tiếng.
Vị hôn phu này của Đan Chu, mặc dù sống lâu như Trương thiên tiên thấy cũng phải thẹn thùng, nhưng tính tình xem ra có chút cổ quái cứng nhắc. Nói đến đánh nhau, tiên yêu trước giờ đều nói đến pháp lực, sao lại lấy nam nữ – trống mái mà bàn? Đan Chu hiện tại đang ở núi Đan Huyệt, sau này chuyển đến Cửu Trùng Thiên, bất quá chỉ là luân chuyển từ cái lồng son đẹp đẽ này sang một cái lồng khác, với ta , thực tình hâm mộ không nổi.
Ta chỉnh đốn lại thần sắc, nói: “Biểu tỷ phu có điều không biết, người đang giao đấu với ác thú bên dưới kia chính là bằng hữu của Tiểu tiên, nếu tiểu tiên ngồi yên không để ý tới, chẳng bằng giúp đỡ trước đã, cũng là không phụ tấm lòng của hắn.”
Trong mắt hắn thủy quang lóe lóe, chậm rãi nói: “Cho dù ngươi xuống, cũng chỉ uổng phí tính mạng. Ngươi – một con chim vạn năm, lẽ nào không tiếc mạng sống?”
Ta giận hắn không chịu giúp đỡ, Đồng Sa điện hạ lại khăng khăng không buông lỏng cẩm đai, sốt ruột nói: “Điện hạ, nếu như người nhất định không thả, đừng trách Thanh Loan vô lý!”. Ngũ sắc thanh linh trong tay hóa thành thanh hàn đao ba thước, trên đao niệm ám chú tiên giới, hướng phía cẩm đai chém tới.
Cẩm đai trơn láng mềm mượt kia bị Đồng Sa thu hồi, hắn hơi có chút bất mãn: “Con chim nhà ngươi thật không biết phân phải trái. Bổn vương cứu ngươi một mạng, đã không cảm ơn, ngược lại còn lấy oán trả ơn, muốn làm hỏng bảo bối của bổn vương.”
Ta thấy cẩm đai kia có đôi nét giống giao tiêu sa, chính là càng tinh quý hơn, cũng không biết là do vật liệu gì dệt thành, nhưng thằng nhóc này xem ra tâm thuật bất chính, ta cực kỳ buồn bực, lập tức bĩu môi, nhẹ giọng nói : “Bất quá chỉ là giao tiêu sa do Giao nhân ở đáy biển dệt nên, cũng chẳng phải thứ gì đặc biệt. Lẽ nào là do công chúa Giao tộc tự tay dệt, đem tặng Điện hạ? Nếu thế thì đúng là bảo bối.”
Gò má Đồng Sa lập tức dâng lên một vệt đỏ ửng khả nghi, trông có chút giống nữ nhi. Trong lòng ta âm thành tán thưởng, chậc chậc: “Hai vị công chúa của Giao nhân tộc, quả thực là xinh đẹp yêu kiều…”
Bất chợt nhìn thấy trong mắt thái tử điện hạ hiện lên chút ý cười sáng rõ. Ta thấy hắn cười như sóng nước dao động, lân lân chói mắt, không khỏi nhìn hơi nhiều một chút, thầm thở dài một hơi. Mọi khi chỉ cảm thấy Nhạc Kha thần thái mỹ mạo, hôm nay gặp gỡ, nếu lúc này hắn đứng trước Thái tử điện hạ, cũng chỉ được coi là anh tuấn, mặt mũi sạch sẽ mà thôi.
Thái tử điện hạ thấy ta muốn bay đi, cất giọng: “Đường đệ, tạm thời ở đây nghỉ ngơi một lát chứ? Cũng để nhóm thần tướng luyện tập đôi chút.”.
Bất quá chỉ trong nháy mắt, tình hình chiến đấu bên dưới lập tức biến chuyển. Nhạc Kha đã dễ dàng thoát ra khỏi trận chiến, chân đạp tường vân bay lại đây. Nhóm thiên binh thiên tướng đang quan sát trận chiến phía trước vây quanh Áp Dữ, bắt đầu giao chiến.
Ta thở phào nhẹ nhõm một hơi, Nhạc Kha đã đứng ở trước mặt ta, y phục trên người loang lổ vết máu, đầu tóc tán loạn, nhưng tinh thần sáng láng, liếc ta một cái, thân người đã cúi xuống, hướng về Nhị vị Thiên giới điện hạ hành lễ.
Ta hoảng hốt nhớ tới bản thân lại chưa từng hành lễ với hai vị này. Nhưng lúc này nếu lại hành lễ, vạn nhất bị Đồng Sa điện hạ cười nhạo, quả thực không hay cho lắm. Cho nên giả vờ không thấy, làm như chỉ quan tâm tình hình chiến đấu, hơi nghiêng đầu quan sát bên dưới.
Nhóm thiên tướng kia ngẫm thấy có lẽ cũng đã lâu không thao luyện, chẳng mấy chốc đã bị Áp Dữ đánh cho hoa rơi nước chảy, tơi bời, vô cùng thê thảm. Phía sau tryền đến âm thanh kinh ngạc, Đồng Sa giận dữ nói: “Con vật này xem ra muốn bị hồn phi phách tán. Ca ca, mạn phép đệ đệ đi trước!” Một bóng dáng vút qua, chính là Đồng Sa điện hạ.
Ta vội vàng quay đầu nhìn Lăng Xương điện hạ, thần sắc trên mặt hắn cũng có vài phần không tốt, nói: “Đường đệ tạm thời đợi một chút, Tam đệ lỗ mãng, vi huynh đi giúp hắn một tay. ”Thân hình tao nhã lướt qua, tựa như tiên hạc, mấy chốc đã đi rất xa. Chỉ còn ta và Nhạc Kha cùng nhau đứng đợi.
Thấy bộ dạng hắn chật vật như vậy, trên người bị thương vài chỗ, trong mắt vẫn là thần sắc sáng láng, chăm chú nhìn ta cười.
Ta bị hắn nhìn đến độ chột dạ, vội vàng quay đầu sang hướng khác.
Cũng không rõ vì sao, trải qua việc hắn xả thân cứu giúp, ta ngược lại không thể đối đãi với hắn tự nhiên như trước.
Trước đến giờ muốn mắng liền mắng, muốn đánh liền đánh, hiện giờ lại thiếu hắn một mối ân tình to lớn, nhất thời không nghĩ ra cách báo đáp, thực khiến người ta buồn bực mà. Lại thêm hắn trong lúc sinh tử không li không rời, đây cũng là việc xưa này chưa từng có, tình cảm ấm áp trong lòng ta càng tăng gấp bội, cực kỳ cảm kích, chung quy muốn tìm chút lời lẽ dễ nghe, đồng thời thể hiện cho hắn biết oán hận trách móc với hắn không hề tăng, ân oán trước giờ tất thảy đều không còn, đại ân hôm nay một lòng ngày sau báo đáp. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, trong lòng lại thấy lộn xộn, điểm này giống với trước đây khi Bích Dao nghe thấy Ly Quang muốn đến bái phỏng
