a với Bích Dao nắm tay nhau đi tới, Nhạc Kha vui vẻ ra mặt, tiến tới kéo chặt tay ta, liên tục cảm thán: “Thanh Nhi, nàng và ta trong mộng từ biệt, thế nào mà hôm nay gặp lại, nàng vẫn là dáng vẻ thê thảm thế này?”
Loảng xà loảng xoảng –
Trong đầu ta bị một tiếng sét, đem ta đóng chặt trên nền đất, chút vui mừng vừa mới nhú ngay lập tức bị đập tan.
Thằng nhãi này hôm nay nhiệt tình như thế, thì ra lại – quên rồi.
Hắn sớm không quên muộn không quên, lại ngay lúc này mà quên, nếu như không phải ta biết rõ bản tính của hắn, biết hắn không phải cố ý giả bộ quên, chẳng rõ sớm sẽ ảo nảo thành bộ dạng gì nữa. Cũng may ta chưa từng nghe lời Bích Dao, cũng chưa biểu lộ tình cảm, bằng không ta liền trở thành trò cười khắp bát hoang tứ hải.
Đặc biệt là chúng tiên tử ngưỡng mộ Nhạc Kha nhưng lại không biết chứng bệnh của hắn sẽ cười nhạo: “Nhìn xem, con chim loan đó không biết lượng sức, tưởng rằng độc chiếm được Tam thái tử, rốt cuộc Tam Thái tử ngay cả nàng ta là ai cũng không nhớ…”
Ta kéo kéo khóe miệng, cố nặn ra chút ý cười, giật tay ra khỏi tay hắn, quay về phía Ly Quang cười nói: “Ngươi sao lại rảnh rỗi tới đây?”
Từ sau khi ta với Bích Dao đi đến, Ly Quang chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh, ánh mắt trầm tĩnh ôn nhu, giống như hiểu rõ nguyên do việc gì, may mắn hắn không phải kẻ nhiều chuyện, chỉ tiến lên hai bước tỷ mỷ quan sát ta, lại ngồi xổm xuống cẩn thận nhìn chân ta một hồi, mới yên lòng nói: “Rốt cuộc đã thoát khỏi cảnh nguy hiểm!”
Nhạc Kha đứng bên cạnh nhìn Ly Quang ngồi xuống, mấy ngày trước hắn cũng có thói quen ngồi xổm trước mặt ta nhìn vết thương trên chân ta, lúc này cũng ngồi xuống theo thói quen, đưa tay ra, rồi lại nhíu chặt mày rụt trở về, mờ mịt luống cuống nhìn hai tay mình, nhẹ giọng nói: “Cái gì?”
Bích Dao thấy dáng vẻ hắn như thế, sắc mặt trắng bệch, cuống quít hướng sang ngư nương bên cạnh nháy nháy mắt. Ngư nương này cũng có chút nhanh nhạy, lập tức xoay người đi ra, không lâu sau đã mời Đông Hải Long Vương và Vương Phi tới.
Sắc mặt Vương Phi tái nhợt, tiến lên kéo hắn đứng dậy, ôn giọng nói: “Con của ta, con bị làm sao vậy?”
Thần sắc của Đông Hải Long Vương cũng cực kỳ khó coi.
Nhạc Kha mờ mờ mịt mịt nhìn bà ấy một lúc, u u mê mê hỏi: “Bà là ai?”
Một câu nói liền khiến Đông Hải Vương Phi khóc nức nở: “Con của ta, con sao lại không nhận ra mẫu phi?”
Nhạc Kha giương mắt nhìn những người xung quanh một hồi, bất chợt hắn đi về phía ta. Ta sớm đã bị tình trạng của hắn dọa sợ, cũng không biết hắn muốn làm gì. Thấy trong mắt hắn ý vui mừng dần dần lan tỏa, tiến tới liền kéo kéo vạt áo ta, nói: “Tỷ tỷ, sao tỷ lại mặc áo trắng lòe loẹt thế này?”
Ta á khẩu không trả lời được, ngơ ngơ ngác ngác nhìn hắn.
Hắn ngẩng đầu quan sát xung quanh một lúc, liền kéo tay ta ra ngoài. “Tỷ tỷ, nơi này âm âm u u không chút ánh sáng, chúng ta đi thôi?”
Mồ hôi ta túa ra, cũng không biết hắn bị gì, tay chân cứng ngắc cứ thế tùy ý hắn kéo ra ngoài hai bước, bỗng nhiên ý nghĩ chợt lóe sáng, nhớ tới hai trăm năm khi hồn phách ta bị đánh tan, dường như từng thấy một đứa trẻ ở cạnh mẫu thân, nếu như ta đoán không lầm, hắn nhất định đã nhìn nhầm ta thành mẫu thân rồi.
Ta cương quyết đứng tại chỗ, hắn quay đầu ngỡ ngàng: “Tỷ tỷ, sao lại không đi?”
Ta chỉ thấy lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cố gắng nặn ra chút ý cười, ôn nhu nói: “Ngoan, ở đây tỷ tỷ vẫn chưa tham quan hết, muốn ở lại đây vài ngày.”
Hắn nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, ngỡ là đã quen được nuông chiều, nào ngờ hắn lại nghiêm túc gật gật đầu, nói: “Vậy cũng được, đệ sẽ ở lại đây với tỷ.” Ta kéo hắn ngồi xuống ghế, ngay lập tức hắn không nói không động, đúng thực là ở lại đây bầu bạn với ta.
Long Vương Phi hai mắt nhỏ lệ, như thể tìm thấy cứu tinh lao bổ về phía trước, nắm chặt hai tay ta, khẩn cầu: “Loan cô nương, van cầu cô lưu lại đây, tất cả mọi thứ ở Đông Hải Long Cung, chỉ cần cô nương thích đều sẽ là của cô nương, chỉ xin cô lưu lại đây với con trai ta.”
Từ nhỏ đến lớn thân thể ta rất ít tiếp xúc với người khác, trước giờ cũng chỉ có Cửu Ly tiểu động vật là có chút vinh hạnh đặc biệt đó, lúc này cảm thấy có chút khó chịu, Vương Phi trong lúc kích động dường như đã mất khống chế, lực tay nắm hai tay ta cực lớn, chặt đến độ khớp xương ta bắt đầu đau.
Ta kéo kéo khóe miệng, trông mong Nhạc Kha có thể lập tức thanh tỉnh lại, vừa mở miệng gọi : “Nhạc Kha – -“ Hắn đã ngay lập tức đứng dậy tiến đến, ngoan ngoãn nói: “Tỷ tỷ, tỷ gọi đệ?”
Đông Hải Vương Phi nước mắt không ngừng tuôn rơi, liên tục than thở: “Đều là tội nghiệt do ta gây ra mà!”
Ta nghĩ tới bà ấy đã tới tuổi này, vì đứa con ngốc nghếch nhất định là tan nát cõi lòng, tức thì cố gắng chịu đựng cơn đau ở ngón tay an ủi bà: “Vương Phi đừng nôn nóng, Thanh Loan và Tam Điện hạ cũng coi như có chút giao tình, xin Vương Phi đừng gấp, ta nhất định sẽ ở lại với hắn đến lúc hắn khỏe mạnh trở lại.”
Trong mắt bà hiện lên tia cảm kích: “Đa tạ Loan cô nương, đa tạ cô nương!” Mấp máy môi, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói thêm lời nào, dưới sự dìu đỡ của Đông Hải Long Vương rời đi.
Ta lừa gạt