Teya Salat
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210292

Bình chọn: 9.5.00/10/1029 lượt.

iống như đang giả bộ, chắc là tin tưởng ta thật tâm tán thưởng, bên môi dần dần nặn ra chút ý cười nhợt nhạt: “Nếu Thanh nhi thích, chi bằng ở lại đây lâu dài?”

Cuộc đời ta không thích nhất chính là ăn nhờ ở đậu, mặc dù thành San Hô của Giao tộc cũng không thua kém gì Đông Hải Thủy Tinh Cung, nhưng không phải là nơi ta có thể yên tâm ở lại. Lắc lắc đầu, ta nghiêm mặt nói: “Làm khách hơn tháng có lẽ cũng rất thích thú, nhưng nếu ở lại lâu dài thì không thích hợp.”

Vẻ mặt hắn buồn bã, ta đã liếc thấy được, mặc dù bản thân có thể kết giao với người bằng hữu tình thâm nghĩa nặng này khiến ta có chút kiêu ngạo, nhưng loại chuyện ăn nhờ ở đậu này ta đã nếm trải cay đắng đủ rồi, bây giờ Áp Dữ trên núi Nữ Sàng đã bị diệt trừ, chuyện ở đây xong, ta đương nhiên muốn quay về núi Nữ Sàng tu tu sửa sửa nhà tranh của ta, định cư lại đấy.

Ta vỗ vỗ vai hắn, cực kỳ cảm kích nói: “Ta với ngươi quen biết khá lâu, cũng biết ngươi trước giờ là người có tấm lòng nhân hậu, không nỡ thấy ta lưu lạc nơi hoang vu sơn dã nên mới mời ta ở lại đây sinh sống lâu dài. Nhưng thực không dám giấu diếm, ta tự tay dựng một mái nhà tranh ở núi Nữ Sàng nhưng trước nay chưa từng được sung sướng sinh sống ở đấy. Cho nên lần này trở về sống yên ổn thì dù là ăn quả dại uống nước suối cũng thấy ngọt.” Mãn nguyện thở ra một hơi, lại nói: “Chuyện định cư ở thành San Hô, sau này đừng nhắc tới nữa. Nếu ngươi có lòng, thường xuyên đến thăm ta là được rồi.”

Đôi mắt Ly Quang như sóng nước ôn nhu, khe khẽ nói: “Thanh nhi…”

Bên cạnh bỗng nhiên vang lên một thanh âm mềm mại trong vắt, như có chút buồn bã lại mang chút hoài nghi: “Tỷ tỷ…vẫn muốn quay về núi Nữ Sàng hoang vắng kia sao?”

Ta nhướng mi nhoẻn miệng cười: “Đó chính là đất phong mà Thiên Đế ban cho tỷ tỷ, mặc dù có khô cằn một chút, nhưng được cái là vô câu vô thúc 1. Huống hồ tỷ tỷ từ trước đến giờ vẫn luôn cô độc một mình, không thể so bì với mọi người có phụ mẫu khỏe mạnh ở bên, huynh đệ tỷ muội gắn bó, đương nhiên không thể vô cớ rời nhà.”

1 không bị quản thúc

Bích Dao tuổi tác còn nhỏ, mặc dù nói là được Long Vương Phi yêu chiều từ bé, nhưng vẫn là một đứa trẻ ngoan ngoãn nhu thuận, nhớ tới bản thân trước đó đã nóng nảy vô lễ, từ từ tiến lên hai bước, nắm lấy tay ta, khe khẽ nói: “Tỷ tỷ…”

Ta vỗ hai cái vào mu bàn tay nàng: “Tỷ tỷ hiểu rõ.”

Đôi mắt nàng ấy như ngọn đuốc, lập tức sáng lên lấp lánh, trên má cũng ửng đỏ, lướt mắt nhìn Ly Quang nhưng người kia lại chưa từng phát hiện, nàng ấy đã thân thân thiết thiết kéo tay ta nói: “Tỷ tỷ, tỷ đối với Tam ca muội si mê thế này, mặc dù huynh ấy ngây ngốc cũng vẫn muốn ở bên cạnh, chi bằng đừng tới cái núi Nữ Sàng bỏ đi ấy, lưu lại Long Vương Phủ đi?”

Ta lắc lắc đầu, vừa đi vừa nói: “Mặc dù tỷ tỷ biết rõ muội toàn tâm toàn ý vì lo lắng cho bệnh tình của tam ca muội, lại trách tỷ lúc ở trước Tử Mạch Thanh Môn chưa từng đặc biệt chú ý ngăn cản, khiến tam ca của muội thần trí hồn phách bị tổn thương lớn, nhưng ta cùng hắn trước giờ vẫn là tình nghĩa huynh đệ….”Cắn cắn môi, trong lòng có chút chua xót, nhớ tới con rồng ngốc này toàn tâm toàn ý bảo hộ, bây giờ, ngay đến ta cũng không nhận ra…Chỉ sợ nhất thời ta không thể hồi đáp được lòng tốt của hắn. Thấy đôi mắt Bích Dao có chút u ám, nhìn ta chằm chằm, lại mở miệng nói: “Chỉ mong Đại thủ lĩnh Giao tộc có thể điều trị hết cho tam ca của muội, lúc đó ta rời đi cũng có thể yên tâm phần nào.”

Sắc mặt nàng nhất thời tái mét, thanh âm cực kỳ lạnh lẽo: “Thế nào, tỷ tỷ thấy tam ca muội ngốc nghếch, liền quyết ý muốn bỏ rơi tam ca, không hề nghĩ tới tình thâm ý đượm của hai người trước đây, muốn vứt đi rồi tìm chỗ dựa tốt khác sao?” Ánh mắt như có như không quét về phía Ly Quang.

Ta bị lời lẽ bén nhọn của nàng làm cho kinh ngạc, chỉ cảm thấy trước giờ chưa từng quen biết vị công chúa Đông Hải này, giật tay ra khỏi tay nàng, lại dùng chút khí lực áp chế lửa giận trong lòng, mới nói: “Bích Dao, giao tình giữa ta với tam ca muội không phải ngày một ngày hai, trong đó còn có ân oán muội không hiểu rõ, ta cho rằng muội không có quyền gì để mà chỉ trích ta!”

Ta cao hơn nàng một cái đầu, lúc này lại ngẩng cao đầu liếc nàng một cái, thấy Bích Dao đang cắn chặt môi, như thể muốn bật máu, trong lòng vừa thương vừa giận. Trước đây ở núi Đan Huyệt, ta một chút cũng không nhân nhượng, nàng chẳng qua cũng chỉ nói ra suy nghĩ có chút đen tối ẩn giấu trong lòng ta, ta liền thẹn quá hóa giận?

Quả thật Nhạc Kha đối với ta một lòng bảo hộ, không tiếc xả thân cứu giúp, nhưng hắn từ trước đến giờ là một tên ngốc, Long Vương Phi cũng nói rõ Tam thái tử chính là một bào thai vô hồn, dùng chiêu hồn đại pháp, cũng không biết là linh hồn nơi nào, lai lịch không rõ. Nếu suy đoán của ta thật sự không lầm, cộng với cảnh tượng nhìn thấy trong Côn Lôn Kính, linh hồn này chính là tiểu long tử Thiên Giới mà mẫu thân đã nhặt về, ta cần phải gọi hắn một tiếng: “Tiểu cữu cữu”. Mặc dù thiên giới không quá chú trọng lễ giáo như phàm giới, người mảy may không có quan hệ gì cũng không nhất thiết phải xưng hô theo bối phận địa vị, nhưng t