âm thầm suy đoán như vậy, duỗi tay sờ sờ Côn Lôn Kính đang treo bên hông dưới lớp áo choàng, thì ra thời khắc Nhạc Kha với ta cùng nhau tỉnh lại, nguyên nhân chính là vì Côn Lôn Kính này?
Khi đó ở núi Nữ Sàng, ta bị hỏa châu của Áp vương đả thương, cơ hồ hồn phi phách tán, hắn biết rõ Côn Lôn Kính chính là bảo vật bảo hộ hồn phách của chính mình, nhưng lại lén lút đưa cho ta, suốt hai trăm năm canh giữ bên cạnh một kẻ ngủ mê mệt là ta, mới có thể đem hồn phách ta tụ lại…Con rồng ngốc nghếch này!
Trong lòng ta khốn khổ vô cùng, nhất thời khó quyết. Thế nhưng trong mắt đã có hơi nước nổi lên, liên vội vã quay đầu, lặng lẽ lau đi.
Chỉ nghe thấy Giao vương đại thủ lĩnh lại nói: “Hôm nay mảnh hồn phách trên người điện hạ lại bị Tử Mạch trên Thanh Môn thương tổn, thần trí mới tạm thời u mê, gặp người không nhận biết được. Bổn vương đã thay điện hạ tu bổ phần hồn phách này, chỉ mong sau này gặp được cơ duyên, triệu hồi được hai mảnh hồn phách kia, điện hạ liền có thể khỏe mạnh như thường.”
Bích Dao hung hăng trừng ta một cái: “Đều là do tỷ, xúi Tam ca muội đi lấy Tử Mạch.”
Giờ phút này trong lòng ta vừa chua xót vừa đau đớn, vạn năm qua lần đầu tiên có loại cảm giác này, chỉ cảm thấy không những xa lạ, ẩn chứa đôi chút ngọt ngào khó nói, mà còn có một loại cảm giác đau đớn ẩn ẩn nổi lên trong lòng, cũng không biết là ai đã cất giấu một mảnh hồn phách Nhạc Kha trong quan tài đá, pháp thuật cao thâm đến độ khiến thủ lĩnh Giao tộc cũng phải bó tay không có cách nào?
Về phần tiểu nha đầu oán giận thế này, mặc dù không phải ta xúi Nhạc Kha đi lấy Tử Mạch, nhưng việc hắn đi lấy không hẳn là không có can hệ với ta, bị nàng oán giận thế này, trong lòng ta cũng không có ý khổ sở.
So với ân tình Nhạc Kha đã dành cho ta, chút trách cứ nho nhỏ này thật sự chẳng đáng là gì.
Nhưng Ly Quang cho rằng ta khó chịu, lặng lẽ nghiêng người nói vào tai ta: “Thanh nhi đừng buồn, Long Tứ công chúa tuổi còn quá nhỏ, lời lẽ có chút luống cuống, đây tuyệt không phải lỗi của nàng. Tử Mạch thu hồn phách, Nhạc Kha chỉ có một hồn, miễn là đứng phía trước Thanh Môn, sự tình này cũng khó tránh khỏi.”
Ta bị hảo ý của hắn thuyết phục, gật gật đầu qua quýt: “Ta hiểu mà. Biết muội ấy chỉ là vì đau lòng mà thôi.”
Lại tiến lên tỷ mỷ quan sát Nhạc Kha, nếu ta dự đoán không lầm, chẳng bao lâu nữa nếu có thể tìm được cao nhân, khẳng định có thể triệu hồi được cả ba hồn phách của hắn.
Nếu hồn phách bên trong cơ thể của Long Tam thái tử chính là tiểu long tử của Thiên đế gia, ta phải gọi hắn một tiếng “tiểu cữu cữu”, bây giờ hắn đang ngủ say bên trong quan tài đá, thế này có gì tốt chứ?
Trong nhất thời ta chỉ cảm thấy tình nghĩa khó phân, trong thân thể của Đông Hải Long vương Tam thái tử chính là một hồn phách không nơi nương tựa, nếu năm đó triệu đến chính là hồn của “Tiểu cữu cữu”, nhưng tiểu cữu cữu vẫn chưa chết, chỉ là bị nhốt trong quan tài… Nếu có một ngày hắn tỉnh lại, đương nhiên sẽ muốn thu hồi hồn phách của bản thân về chứ?
Lúc đó, Tam điện hạ của Đông Hải Long Vương Gia chính là một bào thai vô hồn sẽ bị phản phệ, thân thể nhất định sẽ không chịu đựng được lâu.
Trong lòng ta rối rắm vô cùng, giống như có một đám sợi rối, đầu này gắn với đầu kia, gỡ đầu kia đầu này nhất định sẽ bị vướng, lại ôm một bí mật trong lòng không thể thương thảo với bạn bè thân hữu, Ly Quang liên tục gọi ba tiếng mới phát hiện, đành phải theo Giao Nương cùng với Bích Dao dìu Nhạc Kha tới tẩm điện của Ly Quang, thu xếp ổn thỏa, mới rảnh rỗi chút đỉnh nghỉ ngơi một lúc.
Ly Quang ngồi xuống chiếc ghế san hô bên cạnh ta, nhẹ giọng an ủi: “Thanh nhi, nàng không cần phải lo lắng, có l ẽ hai ngày sau Nhạc Kha sẽ tỉnh lại. Ảo thuật của phụ vương cao thâm, người nếu đã nói tu bổ xong tốt hồn phách của Nhạc Kha, chính là đã tu bổ ổn thỏa rồi. Đợi Nhạc Kha tỉnh lại, nhất định nhận ra nàng và ta.”
Vẻ mặt Bích Dao không chút thiện ý, nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh Ly Quang, nhàn nhã nói: “Tỷ tỷ nếu đã thương nhớ ca ca muội, chi bằng vĩnh viễn ở bên cạnh bầu bạn với huynh ấy đi?”
Ly Quang khẽ giật mình, bình tĩnh nhìn ta.
Suy đoán trong lòng ta đã gần với chân tướng, chỉ cảm thấy đề nghị của Bích Dao cũng không có gì phức tạp, nếu sự thật thật sự đơn giản như vậy, yêu cầu của nàng không hẳn là không thể. Nhưng nàng ấy muốn ta bầu bạn cùng, là hồn phách của Nhạc Kha, hay là thân thể của Long Tam thái tử?
Sợ là ngay đến chính bản thân ta cũng không rõ nữa a!
Ta lắc lắc đầu, cười nói: “Ta cũng cực kỳ thương nhớ Ly Quang, lẽ nào muốn ta vĩnh viễn bầu bạn cùng Ly Quang?”
Sắc mặt nàng ấy đại biến, hung hăng phất tay áo bỏ đi.
Ly Quang khẽ mỉm cười, thở dài: “Thanh nhi, nàng đúng là bướng bỉnh mà!”
Chương 23: Sương Lạnh Rỏ Máu
Giao Vương chính là một đồng minh cực kỳ nghiêm túc, cực kỳ tẫn trách.
Ta với Bích Dao lưu lại thành San Hô hơn nửa tháng, Nhạc Kha hằng ngày chỉ nằm mê man, ông ta đã sớm sai thuộc hạ đến Đông Hải Long Vương bẩm báo, chỉ nói Long Tam điện hạ và Tứ công chúa ở lại thành San Hô du ngoạn, cũng bởi phong cảnh nơi đây khác với thủy phủ Đông
