XtGem Forum catalog
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216220

Bình chọn: 7.00/10/1622 lượt.

hu.

“Đã ngủ rồi sao?”- Lục Thiếu Phàm nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nhẹ giọng hỏi.

Mẫn Nhu quay đầu lại nhìn người đàn ông rũ bỏ mọi mệt mỏi toàn thân sạch sẽ, gương mặt nhỏ nhắn sáng rực không còn ngượng ngập đỏ như máu như vừa nữa, cô khẽ gật đầu, sau đó kéo chăn đắp lên cho Đậu Đậu.

“Anh làm gì vậy?”

Thấy Lục Thiếu Phàm nghiêng cơ thể cao lớn qua, vươn tay ôm lấy Đậu Đậu từ trong chăn rồi đứng dậy, Mẫn Nhu không khỏi ngồi dậy, nhíu mày dịu giọng hỏi.

“Đưa nó về phòng ngủ”

Lục Thiếu Phàm nói như chuyện đương nhiên, bên trong đôi mắt đen sâu thẳm cô có thể nhìn thấy niềm khát vọng cháy bỏng, Mẫn Nhu dĩ nhiên hiểu đó là gì, hai má đỏ lên, hờn dỗi liếc mắt nhìn anh, nhưng cũng không thể làm gì, tùy ý để anh ôm Đậu Đậu ra cửa.

Nằm trong chăn ngủ mơ màng, Mẫn Nhu cảm thấy một luồng khí lạnh chui vào bên trong váy ngủ, cảm giác đau nhức khiến chi cô không khỏi run lên, đôi mắt lười biếng mở ra, chỉ nhìn thấy đôi mắt đen đang mỉm cười.

“Lục Thiếu Phàm, anh…”

Mẫn Nhu thẹn thùng muốn đẩy Lục Thiếu Phàm đang làm xằng làm bậy ra, thế nhưng anh lại không đồng ý trực tiếp chui vào chăn, nhân lúc bị lạnh khiến cô mở hé môi hít thở thì liền lấp đi cái miệng nhỏ nhăn của cô.

Nụ hôn dịu dàng say đắm khiến cô từ từ thả lỏng, theo bản thân từ từ đáp lại sự nhiệt tình của anh, cảm nhận được biến hóa từ cơ thể anh hai gò má Mẫn Nhu đỏ lên, đôi mắt quyến rũ nửa mở nửa đóng, phong tình vạn thiên.

Quần áo ngủ trên người bị cởi đi lúc nào không hay, hơi thở đứt quãng gấp gáp từ cổ gọng truyền ra, hai mắt mơ màng, có thể thấy Lục Thiếu Phàm đang cởi áo ngủ của mình, ý thức được chuyện sắp xảy ra, Mẫn Nhu xấu hổ nhắm hai mắt.

Tiếng cười khẽ vang lên, Mẫn Nhu cảm giác cơ thể như bị lửa thiêu, nhịp tim càng lúc càng nhanh tưởng chừng nó sắp nhảy ra khỏi cơ họng thì anh đã bất ngờ tiến vào trong cơ thể cô.

“Ừ…”

Không tự chủ phát ra loại âm thanh mờ ám, nhớ tới đây là Lục gia, cơ thể mềm mại không cách nào thả lòng, bàn tay trắng vịn chặt người đàn ông, không dám để bản thân trầm luân trong dục vọng.

“Bà xã, ở đây cách âm rất tốt”

Bên tai là tiếng thở dồn dập của anh, cộng với tiếng cười ranh mãnh khiến cô xấu hổ cắn vào vai anh.

“Yêu tinh!”

Anh không kiềm chế dục vọng nữa, đợi đến khi cô hoàn toàn thích ứng thì anh liền tăng tốc độ, gia tặng lực, bắt đầu ở trong cơ thể cô ra vào, cảm giác điên cuồng khiến anh hôn lên môi cô, hàm răng trắng khẽ cắn chiếc lưỡi thơm tho của cô, tinh tế mút lấy.

“Ừ…”

Âm thanh đè nén đứt quãng bên trong phòng đầy cảnh xuân vang lên, đôi mắt nửa mở nửa đóng, đầu ngón tay không bị giữ lại chỉ biết nắm chặt gối, chịu đựng sự va chạm từ anh.

Trên vách tường đồng hồ treo gõ chuông báo nửa đêm, công việc bên trong phòng vẫn chưa hạ hỏa, tiếng phụ nữ mềm mại, âm thanh thô ráp của đàn ông, cùng tiếng chuông hòa vào nhau, tấu lên một giai điệu.

Kích tình qua đi, cả người Mẫn Nhu bị mất hết sức lực, cả người mềm nhũn nằm trong lòng Lục Thiếu Phàm, nhẹ nhàng co người, sợi tóc đen dính vào hai bên trán, cảm giác mệt mỏi khiến cho mi mắt cô nặng trĩu.

Cánh tay gầy gò của anh giữ chặt vòng eo cô, cơ thể nóng bỏng dính sát vào nhau, giữa hàng lông mày tuấn tú là cảm giác thỏa mãn sau khi kích tình.

“Cô bé quàng khăn đỏ từ khi nào lại yêu sói chứ?”

Tiếng nói khàn khàn của cô như nói mớ quẩn quanh trong đầu phát ra, cô mệt mỏi nhắm mắt mặc anh ôm lấy, nặng nề tiến vào mộng đẹp.

Tiếng đập cửa rộn ràng xâm nhập vào giấc ngủ của cô, Mẫn Nhu giật mình, hai mắt nặng trĩu, bên tai là tiếng đập cửa liên hồi, muốn ngồi dậy thì nhận ra bản thân vẫn bị bàn tay ai đó ôm chặt.

Quay dầu liền nhìn thấy gương mặt anh tuấn ngủ say, khóe môi cong lên mỉm cười, có lẽ vì động tác ngồi dậy của cô khóe môi hạ xuống, bất mãn chau mày, chậm rãi mở mắt.

“Em dậy rồi sao?”

Nhìn thấy Mẫn Nhu đã ngủ dậy sớm hơn mình, đôi mắt sáng ngời không chớp mắt nhìn mình, Lục Thiếu Phàm thả cô ra, ngáp dài một cái, ngồi dậy, chiếc chăn trượt xuống để lộ lồng ngực hoàn mỹ.

Vừa lòng nhìn Mẫn Nhu xấu hổ dời mắt đi, khóe môi Lục Thiếu Phàm cong lên, cúi đầu lại vô lại ôm lấy cô, hôn lên môi cô, nhìn cô xấu hô ý cười trong mắt càng đậm.

“Đừng làm loạn nữa, có người gõ cửa a!”

Mẫn Nhu khó thở đầy Lục Thiếu Phàm ra, lấy số quần áo bị cởi ra mặc vào người, trong lòng không khỏi thầm oán Lục Thiếu Phàm, bề ngoài tao nhã nhưng thật ra là con sói xám!.

Tiếng thì thầm trong mộng vào tối qua lại vang lên bên tai, bên khóe môi Mẫn Nhu liền nở nụ cười ngọt ngào.

Sau khi Lục Thiếu Phàm vào phòng tắm, Mẫn Nhu mặc áo khoác vào vội vàng mở cửa, ở trước cửa không phải ai khác mà là đứa nhỏ tối qua bị ôm đi, chiếc miệng nhỏ so với miệng ấm trà còn cao hơn.

“Đậu Đậu, con sao vậy?

Mẫn Nhu ngồi xổm xuống, đem Đậu Đậu đang hờn dỗi ôm vào lòng, dịu dàng hỏi: “Ai khiến Đậu Đậu không vui vậy?”

Cơ thể tròn xoa của Đậu Đậu tựa vào Mẫn Nhu, dáng vẻ ủy khuất, kêu lên: “Vì sao sáng dậy Đậu Đậu không được ở chung với cha mẹ?”

Mẫn Nhu nghẹn lời, đối mặt với oán trách của Đậu Đậu cô không biết nên giải thích ra sao, huống hồ lý do kia sao có thể nói ra?

“T