.
“Thằng cháu bất hiếu, trong bụng toàn ý nghĩ sấu xa, ngay cả gia gia mà cũng dám nói dối!”
Gương mặt Lục Tranh Vanh thoáng lên nét già nua ngại ngùng, buồn bực nói: “Nó biết rõ ta mấy tuổi, Cảnh Hoằng mấy tuổi còn cố hỏi, thằng cháu bất hiếu”
Xe đi vào khu trung tâm tấp nập, Mẫn Nhu nhìn mọi thứ liền thấy một số căn nhà màu hồng phía trên vẽ nhân vật hoạt hình, có lẽ là chỗ học của Đậu Đậu.
“Để em đưa Đậu Đậu vào, anh đi làm đi”
Mẫn Nhu chỉnh sửa quần áo giúp Đậu Đậu, ôm vào lòng, chuẩn bị xuống xe thì bị cánh tay Lục Thiếu Phàm kéo lại, lúc quay đầu lại trên trán đã có nụ hôn đáp xuống.
Hai gò má trắng nõn của Mẫn Nhu lập tức đỏ ửng, ngượng ngùng nhìn về phía Lục Thiếu Phàm, anh chỉ thản nhiên cười, ánh mắt lưu luyến yêu thương để lên người cô.
“Đậu Đậu cũng muốn được hôn”
Đậu Đậu ngẩng gương mặt bụ bẫm của mình lên, chu cái miệng nhỏ, bất mãn la lên.
Lục Thiếu Phàm kéo khóe miệng nghiêng người, giữ lấy gương mặt tròn của Đậu Đậu, yêu thương hôn lên đầu Đậu Đậu: “Đậu Đậu đến trường ngoan biết không?”
“Dạ”
Bởi vì có Đậu Đậu nên không khí trong xe hết sức ấm áp và thoải mái, Mẫn Nhu im lặng nhìn Đậu Đậu gật đầu, rồi nói với Lục Thiếu Phàm: “Mẹ lúc nãy nói chúng ta dọn về nhà, ý anh thế nào?”
Lục Thiếu Phàm nhìn vào mắt cô, vẫn là cảm giác dịu dàng quen thuộc,giống như nụ cười của anh đã in vào lòng cô, trước câu hỏi của cô anh không hề gia trưởng, chỉ dịu dàng nói: “Em muốn ở đâu thì chúng ta ở đó”
TRong đầu Mẫn Nhu nhớ tới căn phòng ngủ tinh tế được trang trí hoành tráng, Mẫn Nhu hiểu, tuy rằng Lục Thiếu Phàm không miễn cưỡng cô, nhưng anh chắc hẳn hi vọng cô sẽ cùng với Lục gia sống chung.
Mẫn Nhu dời mắt đi, tựa như đang suy tư lại như đanh tính toán gì đó, sao đó giảo hoạt cười một tiếng: “Em thích ở trong phòng ngủ lớn lằm bằng gỗ Ngọc Đàn”
Lục Thiếu Phàm cười khẽ, vươn tay xoa nhẹ tóc dài cô, giữa hàng lông mày biểu hiện vẻ cưng chiều cô.
“Đi đi”
Mẫn Nhu hai mắt thẹn thùng, ôm Đậu Đậu mở cửa xe bước xuống, gió lạnh phất qua gương mặt nhưng cô không hề thấy khó chịu, gương mặt nhỏ nhắn sáng rực nở nụ cười hạnh phúc.
“Mẹ, để Đậu Đậu xuống, con có thể tự đi mà”
“Được, vậy mẹ dắt Đậu Đậu đi”
Bên lề đường, một cô gái xinh đẹp đát theo một đứa bé trai xinh xắn như tiên đồng, chầm chậm bước đi, giọng nói non nớt thỉnh thoảng thu hút sự chú ý của người đi đường, cùng ánh mắt hâm mộ của họ.
“Mẹ, leng keng nói cha và mẹ bạn ấy đều dẫn bạn ấy đến khi vui chơi, Đậu Đậu cũng muốn đi”
“Được a, khi cha rãnh rỗi chúng ta sẽ đi”
“Mẹ, Leng keng nói mẹ của bạn ấy mỗi ngày đều làm đồ ăn cho bạn ấy, Đậu Đậu cũng thích”
“Vậy để hôm nay mẹ về nhà nấu cho Đậu Đậu ăn được không!”
“Được ạ được ạ”
Cúi đầu nhìn dáng vẻ hân hoan của Đậu Đậu, Mẫn Nhu vui mừng cong môi, ánh mắt quay lại nhìn, chiếc xe Lamborghini quen thuộc vẫn dừng tại chỗ, cô tuy không nhìn rõ vẻ mặt của người đàn ông nhưng có thể đoán được, trong mắt anh đầy sự dịu dàng.
Hít thở luồng không khí trong lành, trên mặt Mẫn Nhu nở nụ cười ngọt ngào, dắt Đậu Đậu đi, bước chân càng thêm nhẹ nhàng.
Vừa vào nhà trẻ, Đậu Đậu liền kéo Mẫn Nhu vào phòng học, đôi chân nhỏ nhắn bước nhanh, Mẫn Nhu có thể nhìn thấy sự đắc ý và vui vẻ trên mặt Đậu Đậu.
Bên trong phòng học, xung quanh đều những đứa trẻ trạc tuổi Đậu Đậu, cũng đang chơi đồ chơi, một cô giáo trẻ tuổi cũng ngồi trông những đứa trẻ.
Mẫn Nhu bị Đậu Đậu kéo vào phòng, rõ ràng cô giáo thấy Mẫn Nhu, hơi ngẩn người, nhưng lúc nhìn thấy Đậu Đậu đi bên cạnh Mẫn Nhu, hiểu rõ cười
“Đây là mẹ của mình”
Âm Thanh non nớt vang dội trong phòng học, thu hút sự chú ý của những đứa trẻ khác, Đậu Đậu như tìm được vật quý kéo Mẫn Nhu đến trước mặt cô, cười híp mắt: “Cô Dương, đây là mẹ của Đậu Đậu”
Mẫn Nhu hướng về cô giáo Dương gật đầu: “Cô giáo Dương, xin chào, tôi là mẹ của Đậu Đậu”
Khoảng cách gần lại, cô Dương nhìn rõ Mẫn Nhu trong mắt lóe lên tia hâm mộ, nhưng tia nghi ngờ trong lòng cũng dâng lên, Mẫn Nhu hiểu đó là gì, không nói thêm nữa ngồi xổm xuống, ôm Đậu Đậu dịu dàng nói: “Đậu Đậu, mẹ về trước, lúc tan học mẹ sẽ đón Đậu Đậu có được không?”
“Dạ”
Đậu Đậu ôm lấy cổ Mẫn Nhu, cười khanh khách, hai môi mũm mĩm hôn mạnh lên má Mẫn Nhu.
“Đậu Đậu, Leng keng đang đợi con đó, mau đi đi”
Cô giáo Dương thúc giục để cho Đậu Đậu buông Mẫn Nhu ra, cẩn thận đi về phía một người bạn nhỏ mũm mĩm
Mẫn Nhu yêu thương nhìn Đậu Đậu, đứng dậy bỏ đi, nhưng cô giáo Dương lại gọi lại, do dự không biết mở miệng thế nào, chỉ nhìn cô chằm chằm.
“Cô Dương, có chuyện gì sao?”
Mẫn Nhu cười một tiếng, lịch sự hỏi, gương mặt cô Dương thoáng đỏ cẩn trọng nhìn cô, ngượng ngập nói: “Tôi chỉ thấy mẹ của Đậu Đậu rất giống một nữ diễn viên, có thể nói là giống như đúc.”
Trước sự suy đoán của cô Dương Mẫn Nhu bật cười, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kinh ngạc: “Cô Dương cũng thấy vậy sao? Tôi cũng cảm thấy mình và người tên Mẫn Nhu gì đó quả thật giống nhau, mấy hôm trước chồng tôi còn tưởng tôi được lên tivi”
Cô Dương lúng túng kéo miệng, không đến gần Mẫn Nhu nữa, Mẫn Nhu mừng rỡ cảm thấy nhẹ nhõm, sau khi tạm biệt Đậu Đậu