thì ra khỏi nhà trẻ.
Buổi sáng tám giờ làm giờ cao điểm, bất luận là lòng đường hay vỉa hè đều hối hả, từng chiếc xe đi qua như nước, người đến người đi.
Mẫn Nhu đeo túi lên, mang mắt kính vào, chiếc giày cao gót thong thả bước đi, một mình đi giữa đường phố náo nhiệt.
“Bên kia điện thoại vẫn là giọng nói lạnh lùng của anh. Em không dám mở miệng, vẫn cẩn trọng dù không phải không biết kết cục”
Giai điệu quen thuộc vang lên, Mẫn Nhu dừng chân ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc đang phát hình của bộ phim “Xa nhau” cùng với nhạc nền quen thuộc, nhớ tới lời bà Lục nói tối qua, Mẫn Nhu cho tay vào túi nắm chặt lấy điện thoại.
“Chân Ni mình có việc muốn cùng cậu thương lượng”
Mẫn Nhu gọi Chân Ni khiến Chân Ni sửng sốt, dù sao cô cảm thấy Chân Ni cũng có quyền biết quyết định của cô.
“Nhu, mấy ngày qua cậu và Lục Thiếu Phàm thuận lợi không? Bên công ty có rất nhiều hoạt động đề xuất cậu tham gia, cậu mau chọn lấy một cái”
Giọng nói đầy hưng phấn tha thiết của Chân Ni khiến Mẫn Nhu không thể mở miệng nói quyết định của mình, ba năm qua Chân Ni đều quan tâm chăm sóc cô, bây giờ chính miệng nói bản thân muốn rút khỏi làng giải trí chẳng khác nào khiến Chân Ni mất việc
“Chân Ni…”
Trù trừ mở miệng, bên tai Mẫn Nhu vang lên tiếng còi xe chói tai, theo bản năng quay đầu lại, ánh đèn sáng lóa đập vào mắt, tầm nhìn mơ hồ, tín hiệu báo nguy hiểm không ngừng tới gần.
Cơ thể như bị đóng đinh tại chỗ, bên trong là giọng nói lo lắng của Chân Ni nhưng cô lại không nghe thấy, chỉ biết trơ mắt nhìn chiếc xe lao thẳng về phía mình, tiếng còi xe cảnh sát như một tiếng sét nổ tung khiến cho cát bụi bay tứ tung còn cô chìm đắm trong thế giới mờ mịt.
Thắt lưng cảm giác nặng nề, một lực đạo mãnh mẽ khiến cô thoát khỏi đường, xoay tròn đầu đập xuống đường, không nhịn được kêu đau một tiếng.
Những chiếc xe vội vàng chạy qua sát cô, hai mắt Mẫn Nhu bắt đầu rõ ràng lại, hít thở một mùi nước hoa thoang thoảng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Chương 18
Gương mặt như được gọt giũa, ngũ quan anh tuấn lạnh lùng, mặc đồ tây mèo đen càng làm tôn thêm dáng người cao lớn. Mẫn Nhu nghênh đón đôi mắt lạnh lùng kia mà không hề suy nghĩ, nhanh chóng thoát khỏi ngực anh ta như tránh dịch bệnh, động tác nhanh chóng dứt khoát.
Ba năm ngày ngày khẩn cầu nhận được cái ôm, bây giờ cô mới nhận ra cảm giác mừng rỡ khôn xiết đã chết đi tất cả chỉ như nước chảy qua, bình tĩnh nhớ tới lúc trẻ mình ngu ngốc thế nào chỉ vì thứ tình cảm đơn phương.
Điện thoại vẫn mở, Mẫn Nhu nghe tiếng kêu của Chân Ni lại vang lên nên liền hướng về điện thoại trấn an nói: “Chân Ni, mình không sao, chỉ là bất cẩn đụng phải người khác, cậu ở công ti đi lát nữa mình sẽ tới tìm”
Cúp điện thoại Mẫn Nhu có thể cảm thấy ánh mắt lãnh đạm mà nghiêm nghị, nếu là trước kia trái tim cô sẽ đập loạn, bây giờ bình thản bỏ điện thoại vào túi, chú ý nhìn đèn đường, Mẫn Nhu tính bỏ đi.
“Hằng, sao anh lại chạy nhanh như vậy!”
Giọng nói oán trách dịu dàng vang lên đằng sau, Mẫn Nhu dĩ nhiên nghe ra là ai, nhưng cô cũng không có tâm trạng quan tâm đến chị gái, lãnh đạm nhìn đèn đỏ ở trước, chờ đèn xanh bật lên.
“Hằng, sau khi đi kiểm tra các trung tâm mua sắm xong chúng ta đi Vũ Hoa ăn cơm Tây hay đồ ăn Macao?”
Giọng nói nũng nịu chứng tỏ niềm hạnh phúc ngọt ngào của cô gái, Mẫn Nhu đứng kế bên nhưng ánh mắt xa xăm, nổi bật lên chỉ còn niềm thương cảm cảnh còn người mất.
Nhìn những tòa nhà cao ốc, thì niềm kiêu ngạo tự hào hai năm qua đã tan thành mây khói, những tòa cao ốc quen thuộc chỉ khiến cô nhớ lại đêm rét lạnh đó, đau đớn chờ đợi chỉ vì một dấu ấn màu đỏ.
Khi tất cả đều trở thành mây khói, cô mới nhận ra ba năm ở bên Kỷ Mạch Hằng không hề có chút kỷ niệm ngọt ngào nào để gợi nhớ, chỉ còn sót lại nỗi chua xót thất vọng
Đèn xanh sáng lên, trên vằn vạch lũ lượt người đi bộ qua lại, Mẫn Nhu tính nhấc chân đi thì Mẫn Tiệp kinh ngạc kêu lên: “Mẫn Nhu? Hằng, cô ta sao lại ở đây? Chẳng lẽ cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định muốn tiếp cận anh sao? Không biết đầu óc Lục Thiếu Phàm thế nào mà lại cưới cô ta làm vợ!!”
Vốn tính không để ý, nhưng vừa nghe ba chữ Lục Thiếu Phàm thì liền sừng biết, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp sa sầm xuống, xoay người khinh bỉ nhìn Mẫn Tiệp, lạnh lùng nói: “Lục Thiếu Phàm lấy tôi không có lấy chị, chuyện của Lục Thiếu Phàm thì có có vấn đề gì với chị sao, nếu ngầm hiểu, Mẫn Tiệp chị cứ tiếp tục sỉ nhục thì tôi sẽ tố cáo chị tội phỉ báng”
Trên gương mặt Mẫn Nhu bộc lộ sự nghiêm túc và kiên quyết, hai lưng thẳng đối mặt với Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng, không hề chịu thua,
“Phỉ báng? Hừ, hôm nay Hằng tới đây tuần tra, cô cũng xuất hiện ở đây, đừng nói với tôi, cô cũng tới đây tham gia hoạt động gì đó, không cần coi đầu óc của người khác như kẻ ngu”
Mẫn Nhu quả thật bội phục sức tưởng tượng của Mẫn Tiệp, dường như bất cứ khi nào lúc nào đều có thể gán ghép cô và Kỷ Mạch Hằng, thái độ cũng không thay đổi: Mẫn Nhu liều chết theo đuổi Kỷ Mạch Hằng không buông.
Mẫn Nhu bực bội ánh mắt vừa động, trùng hợp ánh mắt Kỷ Mạch Hằng và cô nhìn nhau, cảm giác lạnh như băng mang theo s
