Disneyland 1972 Love the old s
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216575

Bình chọn: 8.5.00/10/1657 lượt.

một chút”

Mẫn Nhu suy nghĩ một lát, ngày 12 tháng sau, còn khoảng nửa tháng, nhớ lại ngày hôm đó Lục lão gia nói sẽ mời thiếu tướng trong quân khu Mẫn Nhu lại khẩn trương, chỉ hi vọng hôn lễ sẽ không trở thành một cuộc hội nghị quân sự

Lục Thiếu Phàm đối với sự an bài của bà Lục không hề dị nghị một câu, trên gương mặt nho nhã nở nụ cười nhạt, bàn tay với những khớp xương rõ ràng cầm lấy tay Mẫn Nhu, ánh mắt dịu dàng nhìn Mẫn Nhu: “Bà xã, em thích tổ chức hôn lễ theo kiểu phương tây hay Trung Quốc.?”

Lục Thiếu Phàm ở đâu cũng thể hiện được tác phong nhanh nhẹn, tựa hồ chỉ muốn cô vui vẻ, anh muốn bất cứ thứ gì cũng làm cô hài lòng, chỉ cần thế đã khiến người ta trầm luân, Mẫn Nhu khẽ mỉm cười, nắm lấy tay anh: “Đừng phô trương quá, tùy ý mà làm thôi”

Anh hiểu ý gật đầu giữ chặt tay cô, Mẫn Nhu trong lòng cũng hiểu, hôn lễ Lục Thiếu Phàm mang đến cho cô tuyệt đối không thể tùy ý, ngược lại còn là khó quên.

“Ai làm bánh đầu heo thế này, vị không tệ”

Trên bàn ăn yên ắng là giọng nói nghiêm khắc của Lục Tranh Vanh mang theo ý tán thưởng, Mẫn Nhu tò mò quay đầu lại, chỉ thấy trên đũa Lục Tranh Vanh là chiếc bánh bao.

Bánh bao đó…

Mẫn Nhu quay đầu nhìn sang đối diện, đập vào mắt là biểu tình đáng thương của Đậu Đậu, hai đôi mắt đen nhìn chằm chằm chiếc bánh bao trên đũa lục Tranh Vanh, đôi môi dẹp ra, sợ hãi giải thích: “Thái công, đó là thỏ con, không phải đầu heo”

Lục Tranh Vanh nhai bánh bao, hai lông mày nhíu lại, nhìn nửa cái bánh bao còn lại, trên gương mặt nghiêm túc là thái độ công chính liêm minh: “Rõ ràng là bánh bao đầu heo”

Gương mặt Đậu Đậu trầm xuống, hai mắt ướt sũng phủ sương mù, nhìn ông nội đem nửa cái bánh bao còn lại ăn, khịt khịt mũi, nhìn về phía ba mẹ

“Ba ba, em Đậu Đậu đâu?”

Mẫn Nhu đang khắp rau liền khựng lại, trước ánh mắt của bà Lục và Lục Tranh Vanh, cô cười thản nhiên, dưới bàn dùng chân đá Lục Thiếu Phàm

Trước vô số ánh mắt, Lục Thiếu Phàm chỉ cười bình thản, gắp chiếc bánh bao bỏ vào chén Đậu Đậu, trấn an nói: “Đậu Đậu đừng vội, cha sẽ cố gắng, giúp mẹ tạo ra em trai để Đậu Đậu chơi cùng”

Mẫn Nhu nghe lời nói mập mờ không rõ của Lục Thiếu Phàm, gương mặt bối rối đỏ như máu, nghe lời nói ngây thơ của Đậu Đậu trên bàn cơm thì trong nháy mắt liền hoảng sợ hóa đó trên ghế

“Dạ, Đậu Đậu chờ, cha và mẹ cố gắng hôn nhau, tạo em trai cho Đậu Đậu chơi”

Chương 19

Sau khi xác định ngày kết hôn, ngày qua ngày trôi đi trong bình lặng và ấm áp, Mẫn Nhu vừa đưa Đậu Đậu về nhà liến nhìn thấy bà Lục và Lục Tranh Vanh đều ở trong phòng khách.

“Gia gia, mẹ!”

“Thái công, bà nội”

Giọng nói của trẻ con vùng giọng phụ nữ đầy dịu dàng lễ phép vang lên, hai người đang bận rộn làm gì đó cũng quay lại nhìn, bà Lục mỉm cười gật nhẹ cúi đầu tiếp tục làm việc.

Lục Tranh nhíu đôi mắt già nua, chiếc bút trong tay quơ nhẹ, nhìn hai người vừa về rồi ra hiệu cho Mẫn Nhu tới: “Tiểu Nhu, lại đây giúp ta một tay”

Mẫn Nhu nắm lấy tay Đậu Đậu, đi vào phòng khách, xung quanh chất đầy thiệp mời màu đỏ được thở thủ công trang trí hoàn mỹ không mất đi sự thanh lịch, bà Lục chịu trách nhiệm về số thiệp cưới, Lục Tranh Vanh thì múa bút thành văn, ra sức viết.

Ánh mắt lại nhìn sang chiếc ghế bên cạnh bàn, phía trên đều là những tấm chằng chịt tên người, xem ra Lục gia mời khách chắc chắn không ít danh nhân trong giới thượng lưu.

Nhìn hai vị trưởng bối vì hôn lễ của cô và Lục Thiếu Phàm bận tối mày tối mặt, Mẫn Nhu cảm động mím môi, để Đậu Đậu ngồi lên ghế sôpha, cô cũng tham gia viết thiệp mời.

“Tiểu Nhu, trên thiệp chỉ còn thiếu mỗi ảnh cưới của con và Lục Thiếu Phàm, hai ngày nữa, Lục Thiếu Phàm xin nghỉ rồi cùng nhau đi chụp đi”

Bà Lục sửa sang lại, khắp nơi đều là thiệp cưới, phía chỗ ảnh chụp của thiệp cưới bị thiếu, bà nhíu mày, như nhớ tới gì đó liền nghiêng đầu nói với Mẫn Nhu.

Mẫn Nhu dịu dàng cười một tiếng, tán thành: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, tối nay con và Lục Thiếu Phàm sẽ thương lượng, sẽ nhanh chóng làm xong”

Bà Lục hài lòng cong môi, đối với Mẫn Nhu hoàn toàn không có dáng vẻ của quý phu nhân, quay đầu nhìn Lục Tranh Vanh đang viết thiệp cưới: “Cha, cha cũng mệt rồi, số còn lại để Lục Thiếu Phàm về viết đi”

Gương mặt nghiêm nghị của Lục Tranh Vanh trầm xuống, ánh mắt nghiêm khắc đảo qua bà Lục và Mẫn Nhu, hừ hừ chất vấn hỏi: “Mấy đứa đều cho rằng ta đã già, không còn làm gì được nữa phải không?”

“Cha, con không phải ý này”

Bà Lục khó xử nhăn mặt, tính giải thích thì một giọng nói ôn tồn khiêm tốn lên tiếng trước: “Gia gia tuy tuổi đã cao nhưng chí chưa già, là ngôi sao sáng trong quân khu làm sao mà già được”

Trái tim Mẫn Nhu xáo động, xoay người nhìn về phía cửa, trên gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười kiều diễm ngay cả bản thân cô cũng không biết. Lúc nhìn thấy Lục Thiếu Phàm mặc đồ tây trang xuất hiện thì đôi môi đỏ mọng cong lên nở nụ cười hạnh phúc.

Lục Thiếu Phàm đưa cặp cho dì Mai, thong thả đi vào phòng khách, gương mặt ung dung cao quý khiến người ta có cảm giác như gió xuân thổi qua mặt, giữa hai hàng lông mày có vẻ rất thoải mái.

Đôi mắt đen trong sạch rung động khi nhìn về