phía Mẫn Nhu đang ngồi bên cạnh bà Lục, trên môi nở nụ cười, giữa hai người không cần nhiều lời chỉ cần một cái nhìn cũng hiểu tâm ý đối phương.
“Hừ, miệng của cháu cũng ngọt quá!”
Lục Tranh Vanh ngoài miệng không khen ngợi Lục Thiếu Phàm, nhưng trên gương mặt nghiêm nghị cũng không thể che dấu sự đắc ý, ở trên thiệp mừng có thể long phi phượng múa.
“Ba ba”
Đậu Đậu ngoan ngoãn gọi to, Lục Thiếu Phàm ngồi xuống bên Đậu Đậu, sờ sờ cái đầu nấm đáng yêu, ánh mắt nhìn đống thiệp cưới trên bàn
“Sao chưa gì đã viết thiệp cưới, ảnh cưới vẫn chưa chụp mà?”
Ánh mắt bà Lục liếc nhìn về phía Lục Tranh Manh mải mê viết, ý tứ rõ ràng, nhưng miệng lại dùng lí do khác để thoái thác.
“Hôn lễ cũng đã tới gần, sợ đến lúc đó không kịp, vừa hay gia gia con tính luyện thư pháp nên đem thiệp cưới ra viết”
Mẫn Nhu ở Lục gia vài ngày, tính tình Lục Tranh Vanh cô cũng biết đại khái, sĩ diện cũng không để mất vẻ uy nghiêm chính trực, không ai dám ý kiến, khi cô gả vào Lục gia, ông ngay cả một câu nặng lời cũng không nói.
Lúc trước khi bà Lục can thiệp vào chuyện hôn nhân giữ cô và Lục Thiếu Phàm, Lục Tranh Vanh không hề biết, lão gia tử trời sinh hiếu động, mấy tháng trước cùng vài người bạn già đến quân khu diễn trò căn cứ, cắt đứt mọi liên hệ bên ngoài.
Sau khi về nhà, nghe đối thủ một mất một còn là Thẩm lão gia nói móc, ông không nhịn được, chuyện chỉ đơn giản thế cũng không bỏ qua, ép Lục Thiếu Phàm về nhà. Khi Lục Thiếu Phàm kiên quyết cùng cô sống bên ngoài, lão gia tử cảm thấy bị sỉ nhục, nên trên bàn ăn giận dữ.
“Thiếu Phàm, anh tới giúp gia gia viết đi, tuy gia gia có thể một mình làm, nhưng anh cũng nên chia sẻ một chút”
Mẫn Nhu lựa lời nói cho lão gia tử không bị hạ thấp, cũng thuận lý do để Lục Thiếu Phàm gia nhập đội ngũ viết thiệp, bà Lục quay đầu lại, ánh mắt nhìn cô ẩn chứa sự hài lòng.,
Lục Thiếu Phàm nhíu mày cười, để Đậu Đậu lên ghế sô pha, ngồi xuống bên Mẫn Nhu, cánh tay dài ôm lấy eo Mẫn Nhu thân thiết ôm lấy cô, cô vì mất tự nhiên mà gương mặt đỏ bừng tiếp đó nụ hôn lại rớt xuống.
“Lời của bà xã đại nhiên, anh sao dám không nghe”
Tiếng cười đùa bao ham sự yêu thương, Mẫn Nhu hờn dỗi liếc nhìn anh, ánh mắt cũng quét về hai vị trưởng bối, đỏ mặt hối thúc.
“Còn không mau đi?”
Lục Thiếu Phàm làm hành động thân mật không kiêng dè ai khiến Mẫn Nhu không biết làm sao ngăn lại, khi anh cúi xuống tính hôn lên mặt cô, cô liền bối rối quay đầu đi, xấu hổ đá vào chân anh.
“Lục Thiếu Phàm”
Lục Thiếu Phàm bỡn cợt khóe môi cong lên, thả cô ra, trước vẻ mặt thẹn thùng của cô, anh thong thả cầm lấy bút máy, bắt đầu viết chữ, gương mặt tuấn tú nở nụ cười vui vẻ.
Bà Lục không có việc gì làm tiếp tục mở đống thiệp cưới còn trống, hai người đang đùa giỡn kia bà xem như không thấy, trên gương mặt cao quý trút di cảm giác lo lắng.
“Thiếu Phàm, ngày mai tan sở, ghé qua Mẫn gia thông báo chuyện hôn lễ đi”
Lục Tranh Vanh đột nhiên nói, lời nhắc nhở khiến nụ cười Mẫn Nhu cứng đơ. Sau đó cười khổ, sao cô lại quên mất, cô vẫn còn người nhà, nhớ đến hai mẹ con Hồng Lam từ tâm trạng mừng rỡ lại biến mất, thay vào đó là cảm giác phiền muộn.
Trên mu bàn tay bao phủ bằng bàn tay trắng nõn, hai mắt Mẫn Nhu nhướng lên thấy rõ gò má của Lục Thiếu Phàm, anh tuấn mà nho nhã, ánh mắt nhìn bà Lục khiêm tốn nói: “Dạ, con biết mẹ’
Lục Thiếu Phàm bước vào cuộc sống của cô, trở thành một phần sinh mạng của cô, dù là thiên ý hay tình cờ, Mẫn Nhu cũng không muốn tìm hiểu, bởi vì mỗi một giây trong đầu cô đều hiểu, lấy Lục Thiếu Phàm cô thấy hạnh phúc.
Ánh mắt nhìn thiệp mừng, thanh lịch cao quý giống như anh mang cao sang mà không kiêu ngạo, dáng vẻ thanh nhã.
Nắm chặt tay trái Lục Thiếu Phàm, hai mắt Mẫn Nhu dịu dàng nhìn Lục Thiếu Phàm, vẻ mặt chăm chú, tưởng chừng như có một dãy cầu vồng lấp lánh khiến cô không thể rời mắt khỏi, trong lòng lại càng thêm tin tưởng.
Bên Mẫn Gia không thuận buồm xuôi gió cũng không sao, có Lục Thiếu Phàm bên cạnh, tất cả khó khăn sẽ hóa giải
“Em có tính đi tuần trăng mật ở đâu chưa?”
Lục Thiếu Phàm đột nhiên hỏi khiến động tác trên tay Mẫn Nhu dừng lại, lông mày vừa nhíu, gương mặt khổ não, Lục Thiếu Phàm để bút xuống ngón tay thon dài nhéo lấy chóp mũi cô, thân mật cưng chìu.
“Masdives, Hy Lạp, Ý hay là Australia?”
Nghe Lục Thiếu Phàm nói liên tiếp tên các nước, Mẫn Nhu càng thêm rối rắm, hai mắt khó xử không ngừng nghĩ.
Bà Lục nhìn hai người gắn bó với nhau, như thấy được nỗi khổ Mẫn Nhu liền hảo tâm nhắc nhở: “Thiếu Phàm lần này con cũng được nghỉ mười ngày, Tiểu Nhu muốn đi đâu cũng không cần băn khoăn, chọn rồi để mẹ kêu người ở công ty đi sắp xếp.”
Mẫn Nhu luôn vì Lục Thiếu Phàm mà suy nghĩ, bà Lục trước mặt cũng thầm khen, chú ý đến vẻ dao động trên mặt Mẫn Nhu liền bổ sung: “Trong nhà mấy ngày qua có bận rộn, mẹ sẽ đưa Đậu Đậu về bên ngoại giúp chúng ta trông mấy ngày, các con lo chuẩn bị đám cưới là được.”
Đứa trẻ nhỏ bị xem nhẹ, nghe tin mình bị gửi đi, liền từ trên ghế nhảy xuống đất, hai chân đạp xuống sàn giãy về phía Mẫn Nhu, môi chu lên, khóc to:
“Đậu Đậu muốn ở với mẹ, Đậu