Disneyland 1972 Love the old s
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216890

Bình chọn: 8.00/10/1689 lượt.

ng vui.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Mẫn Nhu không hiểu nhìn Lục Thiếu Phàm , gương mặt tuấn tú tỏa sáng dưới ánh trăng, lông mày nhíu lại, nhìn tình cảnh trước cửa nhưng không tính đi sang đó.

“Thiếu Phàm..”

Lục Thiếu Phàm nghe tiếng nhắm mắt, thấy sự lo lắng hiện ra trên mặt Mẫn Nhu anh cũng chỉ nở nụ cười sâu xa, vuốt nhẹ mái tóc quăn của cô, dịu dàng nói: “Tin mẹ đi, mẹ sẽ xử lý tốt mọi thứ”

Mẫn Nhu tin Lục Thiếu Phàm , cho nên mọi đều anh nói cô sẽ không tra hỏi.

Cổng lớn mở ra, tiếng bà Lục lại vang lên rất uy nghiêm mà cao nhã: “Đây là quân khu, không phải ở ngoài chợ cá mà giương oai, Mẫn tiểu thư, tôi không phiền nếu gọi điện thoại cho Mẫn chủ tịch, mời ông ấy cùng các vị trưởng bối trong đại việc đến giải thích một chút về những lời Mẫn tiểu thư xuất ngôn tối nay”

Chương 20

Trước lời chỉ trích của bà Lục, gương mặt xinh đẹp của Mẫn Tiệp đâm ra ủy khuất mà oán giận, nhưng chỉ có thể hạ thấp mình xuống, hai mắt nhìn về phía bà Lục nói xin lỗi: “Dì Lục, cháu xin lỗi, cháu không phải cố ý tới đây gây chuyện ồn ào, chỉ là em gái cháu làm việc quá đáng, cháu không nhịn được mới…”

Sắc mặt cao nhã của bà Lục có chút u ám, ánh mắt nhạt nhẽo nhìn qua gương mặt lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng, môi đỏ mọng căng lên, tuy không giận nhưng lại tạo nên sức ép.

“Quá đáng? Tiểu thư Mẫn Tiệp ý muốn nói Lục gia tôi lấy công làm việc tư, đi trái pháp luật sao?”

Bà Lục lạnh giọng chất vấn khiến Mẫn Tiệp sửng sốt, xem ra những lời vừa rồi chỉ trích Lục Thiếu Phàm lầy quyền thế mưu việc tư đều bị bà nghe thấy, sắc mặt xâu hổ trắng toát, giải thích nói:

“Dì Lục, cháu không phải có ý này”

“Vậy là ý của ai? Mẫn tiểu thư đêm hôm đến đây làm loạn, không phải muốn làm khó dễ Lục gia sao? Chẳng lẽ những lời tiểu thư nói ra là có ý tốt muốn Lục gia tôi có ngọn cờ riêng trở thành danh gia số một sao?”

Giữa hàng lông mày của bà Lục là sự trách cứ, nhìn hai người trước mắt mặt trầm như nước, khí chất ung dung đoan trang giấu vào trong, bên ngoài tức giận không vui.

Sắc mặt Mẫn Tiệp trắng bệch, nhớ tới địa vị bền chắc không dễ dàng bị đổ của Lục gia trên trường chính trị, những thế lực phía sau đó nữa không phải tốt lành khi cô đắc tội, muốn giải thích nhưng ánh mắt minh mẫn của bà Lục như nhìn thấu lòng người, Mẫn Tiệp nói không nên lời, chỉ nhìn bà Lục chăm chú.

“Lục phu nhân, Tiểu Tiệp đến đây mạo phạm đều vì cháu, xin phu nhân tha thứ, không cần so đo với vãn bối”

Kỷ Mạch Hằng không chịu được khi thấy bà Lục trách cứ Mẫn Tiệp, đi lên phía trước, chặn ngang trước dáng người nhỏ nhắn của Mẫn Tiệp, cúi đầu về phía bà Lục, xin lỗi nói.

Trên gương mặt lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng đầy vẻ khiêm tốn cung kính và thành tâm xin lỗi, một người đàn ông coi lòng tự trọng hơn mọi thứ như anh ta lại vì Mẫn Tiệp mà ăn nói khép nép, chứng minh anh ta quan tâm đến Mẫn Tiệp bao nhiêu.

Mẫn Nhu tựa vào người Lục Thiếu Phàm, gương mặt rực sáng vẫn thoáng qua nụ cười chua xót, bàn tay nhỏ nắm chặt, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến đau đớn.

Thì ra, một người ở địa vị cao không phải không thể nhân nhượng trước người thấp hơn mình, mà không muốn vì cô mà cúi mình!

“A?, Kỷ tổng đang trách tôi làm khó tiểu bối, không phù hợp với thân phận của mình sao?”

Giọng nói mỉa mai của bà Lục vang lên trong không gian vắng lặng, vòng quanh trong không khí. Mẫn Nhu có thể thấy bà Lục đối với Kỷ Mạch Hằng đánh giá rất kĩ lưỡng, giữa hai hàng lông mày có vẻ xa cách”

“Vãn bối và Tiểu Tiệp có chỗ thất lễ ngày khác sẽ tới tạ tội, tối nay chúng tôi xin đi trước”

Kỷ Mạch Hằng không muốn cùng bà Lục cãi cọ, khiêm tốn cúi đầu chào bà Lục, sau đó xoay người nhìn vẻ mặt khó coi của Mẫn Tiệp, nhẹ giọng nói: “Chúng ta về thôi”

Mẫn Tiệp còn tính nói gì đó. Nhưng thấy ánh mắt của bà Lục thứ cho không tiễn thì lời nói liền nghẹn lại, không dám phát ra tiếng nào, đi hướng về chiếc Benz của Kỷ Mạch Hằng

Nhìn bà Lục đứng ở cửa Mẫn Nhu có một loại ảo giác, dường như cảm thấy bà Lục làm khó Mẫn Tiệp, không chỉ vì thể diện Lục gia mà còn trực tiếp lộ diện vì cô, cô còn cảm thấy bà Lục đang ám chỉ điều gì đó

Bà Lục đối với Mẫn Tiệp từng bước chèn ép, không chừa đường lui, hình như muốn Kỷ Mạch Hằng ra tay che chở Mẫn Tiệp, cũng để cho Mẫn Nhu cô thấy rõ ràng, Kỷ Mạch Hằng người đàn ông này có phải không đáng để cô bỏ Lục Thiếu Phàm đi.

Tâm tư kín đáo của bà Lục, bảo vệ con mình không có gì đáng trách, chỉ là đối với cô có chút tàn nhẫn, khiến cho cô đối diện thẳng với sự vô tình của Kỷ Mạch Hằng, vết thương nơi tim lại bị vạch ra, trần trụi dưới ánh đèn loe lói.

“Chúng ta vào thôi”

Lục Thiếu Phàm chợt nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé đang nằm thành quyền của cô, cảm giác ấm áp khiến cơn lạnh trong lòng cô dịu lại.

“Phải”

Mẫn Nhu cười nhẹ một tiếng, gương mặt sáng rực, vẻ lo lắng tan đi chỉ lại sự điềm tĩnh, để mặc Lục Thiếu Phàm nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, xoay người đi vào trong nhà.

Có lẽ vì Mẫn Tiệp quấy rối nên bữa ăn ở Lục gia diễn ra trong không khí u ám, Mẫn Nhu liếc về phía bà Lục, Bà Lục vẫn giữ thái độ tao nhã gắp thức ăn, gương mặt không hề có vẻ