Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218490

Bình chọn: 9.5.00/10/1849 lượt.

n tới, Mẫn Nhu đột nhiên mở to mắt, hai mắt mộng mị lóe lên tia tỉnh táo, không có vẻ gì của người say rượu, nhưng lúc đứng lên không vững liền ngã xuống giường,

“Sao vậy?”

Giọng nam ôn tồn như luồng giá mát thổi qua trí óc đang bì mùi rượu làm cho say của Mẫn Nhu, cô nằm nghiêng bên mép giường, trong mắt là bóng người cao ráo, tuấn tú thoát tục, dáng người hoàn mỹ, áo sơ mi trắng, hai ống tay áo cuộn lên thật cao để lộ cánh tay trắng gầy gò.

Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm đi tới gần, chậm chạp suy nghĩ vài giây, sau đó nhức đầu xoa xoa huyệt thái dương chậm rãi bò dậy, lắc lắc mình tính đi ra ngoài. Chưa đi được vài bước, Lục Thiếu Phàm liền đưa tay đỡ lấy cơ thể lảo đảo của cô.

“Không phải muốn tắm sao? Thế này còn muốn đi đâu?”

Giọng nói gần gũi khiến Mẫn Nhu dừng bước, xoay đầu lại, nhìn Lục Thiếu Phàm từ trên xuống dưới, lông mày nhíu lại, cắn cắn môi, mắt chuyển động tựa như đang suy nghĩ gì đó.

“Màu cởi sườn xám ra, nếu không lát vào trong sẽ rất khó cởi”

Đôi bàn tay to để trước ngực cô. Mẫn Nhu chợt trừng mắt, cảnh giác nhìn đôi bàn tay to đang chuẩn bị cởi áo cô, mặt xấu hổ lại giận dữ trừng mắt nhìn người đàn ông quần áo nho nhã trước mắt.

“Bỏ tay của anh ra, nếu không tôi sẽ tố cáo anh tội xâm phạm”

Mẫn Nhu cáu giận nói, đẩy Lục Thiếu Phàm đang kinh ngạc ra, lảo đảo vài bước đi về phía cửa.

“Tiểu Nhu, đã trễ thế này, em còn muốn đi đây?”

Chỉ cần vài bước Lục Thiếu Phàm đã đuổi kịp, giữ chặt lấy cánh tay cô. Lông mày nhăn lại khó hiểu, đôi mắt đen sáng rực quan sát ánh mắt Mẫn Nhu, bày tỏ sự nghi ngờ của bản thân.

Muốn đẩy tay ra nhưng không thành công, Mẫn Nhu ảo não nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm, không khách khí đáp:

“Đương nhiên là về nhà, chẳng lẽ qua đêm ở đây?”

Về nhà? Lục Thiếu Phàm híp mắt lại, đôi mắt nhìn lướt qua gương mặt ửng đỏ của Mẫn Nhu, đôi mắt trong suốt của cô, khóe môi anh cong lên, lông mi dài nhướng cao, nhìn Mẫn Nhu giương nanh múa vuốt với anh, cười khẩy nói:

“Tiểu Nhu, hôm nay chúng ta đã kết hôn, em không quên đấy chứ?”

“Kết hôn?”- Âm điệu khá cao, Mẫn Nhu không dám tin, ánh mắt suy xét người đàn ông đang cười đến xuân phong dào dạt, cau mày ngẫm nghĩ vài giây, chợt bừng tỉnh chỉ vào Lục Thiếu Phàm, cười haha nói: “Anh là diễn viên mới sao? Nói đi, anh đẹp trai như thế nhất định là do hóa trang và hiệu quả của ánh đèn”

Khóe miệng Lục Thiếu Phàm kéo lên khó coi, nhìn Mẫn Nhu ánh mắt đảo quanh như đang tìm gì đó. Anh không biết làm gì đành thở dài, yêu thương ôm cô vào lòng, dịu dàng dụ dỗ nói:

“Tiểu Nhu, không còn sớm nữa, chúng ta đi tắm rồi đi ngủ”

“Chúng ta?!”

Mẫn Nhu lặp lại một cách ngờ vực không tin điều mình vừa nghe, đôi mắt nhấp nháy nhìn chằm chằm người trước mắt nói ra mà mặt không đỏ, không vội vàng, ý tứ mập mờ lại rõ ràng, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ.

“Dĩ nhiên, chúng ta là vợ chồng mà!”

Lục Thiếu Phàm đoán được Mẫn Nhu sẽ hỏi lại, anh cười ôn hòa ngón tay thon dài chủ động cởi thứ rườm rà gây cản trở.

Chiếc giường mềm mại như nhung, cô lười biếng nằm ngửa ở đầu giường, chiếc váy lót màu trắng khêu gợi vẫn còn vướng lại trên cơ thể mềm mại của cô, khiến những đường cong mê người như ẩn như hiện, mái tóc rơi xuống một bên gối, còn lại rũ xuống vai rớt xuống giữa hai cánh tay, đầu ngón tay trắng bị cô ngậm lại bên mép, hai mắt mơ màng như nước, cô chỉ đơn thuần nhìn anh nhưng lại trở thành thứ thuốc đầu độc anh.

“Không phải nói đi tắm sao?”

Mẫn Nhu mơ hồ lẩm bẩm, thần trí bị rượu cồn làm cho đảo điên quên mất bản thân, dưới lớp chăn mềm mại ấm áp cô thoải mái nằm giống như con mèo nhỏ, nhẹ giọng thở dài:

“Chẳng lẽ có cảnh diễn trên giường? Nhưng mà.. tôi hơi chóng mặt, để ngày mai quay được không?”

“Diễn trên giường?”

Người đàn ông đang đứng sừng sững bên giường, bàn tay đặt trên chiếc sườn xám khẽ khựng lại, quay đầu nhìn về phía người con gái gợi cảm đang hồ ngôn loạn ngữ, tự lẩm bẩm, vẻ ôn nhu nho nhã dần dần mất đi. Khi Mẫn Nhu chuẩn bị đứng lên khỏi giường thì cả người bị nâng lên, ngón tay thon dài vuốt nhẹ chiếc cằm nhỏ bóng loáng, tinh tế vuốt phẳng:

“Tiểu Nhu từng diễn cảnh trên giường sao? Nó diễn như thế nào, làm mẫu cho anh xem được không?”

Giọng nói nhỏ nhẹ thân mật, cánh môi mỏng dán chặt vào vành tai ngọc ngà của cô, mùi hương bạc hè mát mẻ khiến cô bình tĩnh lại, cô ngây ngốc nhìn chằm chằm người trước mắt đang chống hai tay xuống giường, cúi người xuống.

Nụ cười tao nhã lịch quyến rũ, đôi mắt đen nheo lại, đôi môi thoáng cong lên, rõ ràng là dáng vẻ rất quyến rũ nhưng không hiểu cô lại thấy lạnh run, cảm giác nguy hiểm sắp tới gần, cơ thể mảnh mai sợ hãi lui về sau.

“Thật ra thì, cái đó… cũng có giới hạn, chỉ là kéo kéo tay, hôn nhẹ…”

Nụ cười trên gương mặt anh tuấn càng lúc càng sâu, Mẫn Nhu nuốt nước miếng, mọi câu nói đều nghẹn lại trong cổ họng, hơi thở của anh mang theo mùi rượu khiến cô say say, mệt mỏi nhắm mắt lại, hai gò má đỏ bừng vừa quyến rũ lại phong tình.

“Anh tránh ra, tôi phải về nhà”

Dựa vào chút ý thức còn sót lại, Mẫn Nhu miễn cưỡng đỡ người dậy, gương mặt nhỏ nhắn say khướt hướng về phía người


Old school Easter eggs.