của Mẫn Nhu thể hiện quá mức rõ ràng khiến luồng không khí trong phòng đông cứng dần, Lục Thiếu Phàm vẫn ôm cô, bàn tay ấm áp nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé lành lạnh của cô, cô chỉ bình lặng nhìn Diệp Vân Thao.
“Vậy cậu hãy nói cho cháu biết, khi mẹ cháu gặp khó khăn thì Diệp gia đã ở đâu?”
Giọng nói lạnh lùng của Mẫn Nhu hé lộ cơn giận đang kiềm chế, dù ở đây đều là trưởng bối, cô cũng quên hẳn phép tắc, vì bất bình mà không thể mỉm cười chào đón Diệp gia.
Bà Lục tính xua tan không khí ngột ngạt xung quanh thì bị Lục Tranh Vanh giũ lại, ánh mắt bảo bà đừng can thiệp vào việc nhà Diệp gia, dù sao có rất nhiều chuyện người bên ngoài không hiểu được!
“Mọi người cứ từ từ nói chuyện, tôi và Chi Quyên có việc xin phép đi lên lầu”
Nhìn Lục Tranh Vanh và bà Lục bỏ di, Mẫn Nhu cầm ngược tay Lục Thiếu Phàm, ánh mắt lo lắng nhìn anh. Lục Thiếu Phàm cười nhẹ an ủi cô, không bỏ đi, làm chồng, anh quyết định ở lại ngồi bên cô.
“Tiểu Nhu, cháu có thể hiểu lầm nhưng chuyện không phải như cháu nghĩ đâu…”
“Nguyệt Hoa, chuyện này để tôi nói vẫn thích hợp hơn.”
Bà Diệp thấy Mẫn Nhu không vui liền vội vàng giải thích nhưng bị Diệp Vân Thao cắt ngang. Diệp Vân Thao thở dài, ánh mắt chân thành nhìn Mẫn Nhu, không hề lo lắng khi bị cô tra hỏi.
“Mẹ cháu vì muốn lấy cha cháu mà đã cắt đứt mối quan hệ với Diệp gia, vĩnh viễn không thể bước vào cửa Diệp gia”
Mỗi một câu của Diệp Vân Thao đều khiến Mẫn Nhu rơi vào mê võng, không thể tin vào những điều mình nghe thấy, mẹ vì muốn lấy cha mà đã cắt đứt với Diệp gia?
Chẳng lẽ với địa vị và danh tiếng của Mẫn gia khi đó Diệp gia không hài lòng đã thiếu gia Mẫn thị trở thành con rể? Chẳng lẽ Diệp gia cao ngạo thế sao?
Diệp Vân Thao nhìn ra sự nghi hoặc của Mẫn Nhu, ông trầm giọng nói: “Mẹ cháu trước khi quen cha cháu, ông nội đã giúp mẹ cháu định hôn ước với con trai của thủ trưởng trong quân khi. Mẹ cháu ở giữa hôn lễ không quan tâm mọi người dị nghị đã đòi từ hôn.”
“Mẹ cháu chỉ nói là đã có người yêu. Khi đó, ông ngoại cháu đã vội đính ước với nhà trai trước hai năm, ông cho rằng mẹ cháu sẽ an phận kết hôn cùng bên nhà trai, không ngờ… mẹ cháu…. Aiz, mẹ cháu chưa từng nói với bất cứ ai người mà mẹ cháu yêu là ai, có lẽ là sợ ông ngoại đến tìm người đó gây phiền toái”
Diệp Vân Thao dừng lại một chút, quan sát vẻ mặt Mẫn Nhu, không biết nên hay không nên nói. Dù sao, người đàn ông mà Diệp Vân Thao cảm thấy đáng trách nhất là người cha thân sinh của Mẫn Nhu. Bà Diệp lại đi trước một bước, nét mặt đau đớn nhìn Mẫn Nhu nói:
“Mẹ cháu rời nhà bỏ trốn đi tìm người đàn ông đó, cự tuyệt mọi giúp đỡ của cậu cháu, có lẽ là lo ông ngoại con biết. Xưa nay mẹ cháu là người khép kín, làm việc gì cũng không nói, ngay cả ông ngoại cháu cũng không thể tìm được tung tích của mẹ cháu”
“Lúc ông ngoại qua đời cũng hối hận vì đã đuổi mẹ cháu ra khỏi nhà, cũng đã nhờ người đi hỏi thăm tin tức trong và ngoài nước, nhưng cũng không điều tra được gì. Mọi người cứ ngỡ mẹ cháu theo cha cháu đi ra nước ngoài, không ngờ…”
Tất cả mọi oán giận cũng biến mất khi nghe Diệp Vân Thao và bà Diệp giải thích. Mẫn Nhu kinh ngạc nhìn Diệp Vân Thao, môi đỏ mấp máy không biết nên nói gì. Lục Thiếu Phàm ôm cô vào lòng, dịu dàng vuốt ve lưng của cô, mang đến cho cô dũng khí.
“Những chuyện xảy ra với mẹ cháu suốt mấy năm qua, cậu cũng đã điều tra rõ. Mẹ và cháu quả nhiên đã chịu nhiều cực khổ, nếu hiện tại đã nhận nhau thì cháu cũng nên về Diệp gia, còn Mẫn gia nếu không thích thì đừng quay lại đó”
Diệp Vân Thao yêu thương nhìn Mẫn Nhu, gương mặt cô giống hệt như mẹ cô, giọng nói nghiêm nghị nhưng toát lên sự quan tâm bên trong, ông nhìn Lục Thiếu Phàm ôm Mẫn Nhu nói:
“Thiếu Phàm, chú có chút chuyện muốn thương lượng với cháu, chúng ta vào thư phòng đi, ở đây có dì Diệp là được rồi”
Lục Thiếu Phàm do dự không rời Mẫn Nhu, đôi mắt dịu dàng chỉ có mỗi hình bóng Mẫn Nhu, đôi mắt ánh lên vẻ quan tâm che chở, Mẫn Nhu quay đầu nhìn anh mỉm cười:
“Anh đi đi, em không sao đâu”
Lục Thiếu Phàm vuốt nhẹ tóc cô, yên tâm đứng dậy, trước khi đi còn không quên nói với bà Diệp:
“Vậy Tiểu Nhu làm phiền dì chăm sóc”
Lục Thiếu Phàm yêu Mẫn Nhu, trưởng bối ai cũng nhìn ra. Cũng như Lục Thiếu Phong và Diệp Tư Tình, che chở quan tâm, ngậm trong miệng thì sợ tan đi, để trên tay thì sợ rớt.
Ai trong Lục gia cũng vậy không biết nên khen cách giáo dục máy móc của Lục gia hay không, bà Diệp trêu ghẹo nhìn Lục Thiếu Phàm mãi lo lắng, đi đến bên cạnh Mẫn Nhu ngồi xuống.
“Thiếu Phàm, cháu nên gọi là mợ đi, mau đi đi, sợ mợ đem vợ cháu bắt cóc đi hay sao?”
Lục Thiếu Phàm cong môi, khẽ cười. Xoay người cùng Diệp Vân Thao đi vào thư phòng, phòng khách dần dần trở nên thoáng đãng, chỉ còn Mẫn Nhu ngại ngùng nhìn gương mặt từ ái của bà Diệp.
Bà Diệp nhìn xuống Mẫn Nhu, nắm lấy tay cô không buông, đôi mắt dịu dàng ấm áp đầy tình cảm mà Mẫn Nhu đã mong chờ suốt hai mươi năm, đó là sự đau xót yêu thương của người mẹ dành cho con mình, lúc này cô lại thấy nó trong mắt bà Diệp
“Bởi vì cơ thể mợ không khỏe, nên cả đời mợ và cậu cháu chỉ có một đứa